[ REVIEW SÁCH ] “ĐẢO MỘNG MƠ” CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN NHẬT ÁNH

Tôi đã đọc rất nhiều sách của bác Ánh. Những ngày nhỏ, đối với tôi những cuốn sách mang trong mình những câu chuyện thú vị, nhưng đến khi lớn lên, nó lại trở thành những tấm vé đưa tôi về tuổi thơ của mình. Nếu bạn muốn một lần được ngồi lên con tàu đưa ta về miền kí ức, “Đảo mộng mơ” sẽ thực hiện giấc mơ đó của bạn.

Thông tin cơ bản về sách: 

  • Thể loại: Truyện ngắn
  • Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
  • Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Trẻ
  • Giá bán: 39.000 VNĐ ( giá tham khảo trên FAHASA, có thể thay đổi tùy từng thời điểm)

“ĐẢO MỘNG MƠ’ chỉ giành cho con nít?

Câu trả lời luôn luôn là KHÔNG. Nguyễn Nhật Ánh có một cái tài rất hay, viết một cuốn sách mà thế hệ nào cũng có thể tìm thấy mình trong đó. Những đứa trẻ đọc “Đảo mộng mơ” chìm đắm vào thế giới hồn nhiên của chính những người bạn Tin, Bảy, Thắm. Người lớn đọc “Đảo mộng mơ” để tìm lại cho chính mình những khoảng không mơ mộng trong veo và ngọt ngào của một thời vô lo, vô nghĩ.

HÒN ĐẢO MỘNG MƠ 

Ban đầu khi nhìn bìa cuốn sách, tôi đã nghĩ sao mà giản đơn, nhưng đọc xong cuốn sách tôi mới biết những hình ảnh giản đơn nơi bìa sách sẽ mở ra trong ta, trong những đứa trẻ thế giới thần kì mới.

Đảo mộng mơ

Đảo mộng mơ

Mộng mơ có thể bắt đầu từ những điều thật đơn sơ, thật tối thiểu. Cậu bé Tin mê mẩn bãi cát sau nhà vì cậu xem nó như một hòn đảo. Cậu bé “hì hục đào một cái mương nhỏ quanh đống cát, đổ nước vào đó để xung quanh biến thành biển”. “Tin còn khuân mấy cây cọ trồng trong chậu kiểng của ba đặt lên đống cát, thế là hòn đảo có vẻ đã được dời về vùng biển Caribê lắm rồi”. Tin trở thành chúa đảo, phong cho hai người bạn của cậu là Bảy, làm phó chúa đảo và Thắm là phu nhân của chúa đảo.

Khi lớn lên, bộn bề với công việc, với gia đình, chúng ta mới nhớ và trân trọng những ngày tháng vô lo, những tháng ngày chưa biết áp lực và mệt mỏi, có thể thả hồn mình theo vô vàng mộng tưởng tươi đẹp cho tương lai.

” Thỉnh thoảng gió thổi giật rất mạnh, mái lều lợp bằng lá dứa của chúng tôi bị nhồi liên tục và cuối cùng không chịu nổi đã đổ sập xuống, may mà chúng tôi đã nhanh chân thoát ra. Những lúc đó, mặt biển trông thật dữ dội, sóng trào lên như bắn ra từ một cái máy phun đặt dưới đáy biển, bọt tung trắng xóa khi quật mạnh vào mỏm đá san hô ở phía Tây hòn đảo”. Đọc những dòng này, lòng ta lại cuồn cuộn một nỗi khát khao được đến với nơi đó, không chỉ vì hòn đảo tươi đẹp mà vì đó là hòn đảo có thể được mơ và mộng.

” Chúng tôi thích nhất lúc ngồi trên đảo Robinson ngắm hoàng hôn trên bãi biển. Mặt trời như hòn lửa lớn ai ở trên trời vô ý đánh rơi xuống đại dương”

NGƯỜI LỚN HÃY HỌC CÁCH LẮNG NGHE 

Những ngày nhỏ, đã không biết bao lần chúng ta tự nhủ:” Lớn lên, mình sẽ không rầy la con cái, không làm cái này, không làm cái kia và để chúng được tự do”. Nhưng mấy ai trong chúng ta đã thực hiện được lời hứa đó? Tôi không nói chúng ta sai, chúng ta trở thành những ông bố bà mẹ bắt ép con trẻ. Tôi chỉ muốn nói rằng chúng ta cũng đã lãng quên cách dạy con trẻ sự tự do mà ngày ấy chúng ta thèm khát. Vì bao năm lăn lộn ngoài cuộc sống, có lẽ chúng ta bị chai sạn tâm hồn, mà làm sao có thể giữ được một tâm hồn bay bổng khi cuộc đời không như là giấc mơ.

Nhưng hãy học cách hiểu cho những đứa trẻ. Tâm hồn vẫn còn non nớt, chúng mơ mộng và tự do. Sẽ mấy ai trong chúng ta hành động được như bố mẹ của Tin và cô giáo của bọn trẻ? Mẹ tuy lúc đầu có cằn nhằn việc Tin chơi cát (trên hòn đảo) nhưng sau rồi bà cũng ủng hộ con và hào hứng hỏi về hòn đảo. Ba Tin nuôi dạy trong con sự tưởng tượng và ông tin Tin. Ông tin về một hòn đảo với ‘”mặt biển phẳng lì, êm đềm như một miếng xu xoa khổng lồ và màu sắc của miếng xu xoa thay đổi không ngừng”. Ông quyết đinh giữ lại hòn đảo nhỏ cho bọn trẻ. Và cô giáo tới tận nơi thăm hòn đảo nhỏ khi được đọc về nó trong những bài văn của Tin, Bảy và Thắm.

Sự ủng hộ mang đầy tính hiểu biết đã góp phần không nhỏ trong việc nuôi dưỡng tâm hồn mơ mộng, phóng khoáng và lành mạnh của trẻ nhỏ, đối chọi với mọi khó khăn hiểm nguy và cả nỗi thất vọng khôn cùng.

Bố cũng lắng nghe và thấu hiểu

Bố cũng lắng nghe và thấu hiểu

NHỮNG HÒN ĐẢO MỘNG MƠ CỦA RIÊNG MỖI NGƯỜI

Và như vậy tuổi thơ qua đi, ai cũng cần những góc sân khoảng trời, những hòn đảo mộng mơ riêng của mỗi người. Đời người nếu xem là một que kem thì tuổi thơ là phần kem đầy ắp ngọt ngào nhất. Những gì đầu tiên cũng sẽ khó quên, cũng giống như những trải nghiệm đầu đời dù thế nào cũng sẽ khó phai mờ. Tôi mong những bạn đọc, hãy tìm cho mình một hòn đảo mộng mơ trong thế giới của chính mình.

Chúng ta chẳng cần đến những nơi xa xôi hay có thật nhiều tiền thì mới gọi là hạnh phúc, mới có thể bắt đầu những hòn đảo tuyệt diệu trong tâm tưởng. Những giấc mơ luôn ở bên ta, đợi ta gõ cửa và chào đón ta như những người bạn thân tình. Mơ không khó và giấc mơ của chúng ta sẽ có cơ hội thành hiện thực nếu như ta biết nắm bắt và nỗ lực không ngừng.

Tuổi thơ như pháo hoa, đến nhanh, tỏa sáng rực rỡ nhưng cũng trôi qua nhanh. Đến với tuổi trưởng thành, chúng ta sẽ không là pháo hoa nữa, mà nỗ lực trở thành những mặt trời và mặt trăng, tỏa sáng kì diệu cho cuộc đời.

Cảm nhận của bạn đọc:

Thông qua tác phẩm, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã nói lên những ước vọng tuổi thơ. Đã có biết bao nhiêu người được ngồi trên con tàu đó trở về những năm tháng xưa. Kết thúc cuốn sách, chúng ta lại quay trở về với cuộc sống bộn bề ngoài kia nhưng chúng ta hạnh phúc, vì ta biết ta cũng từng có những năm tháng vô tư và hạnh phúc như vậy hay đơn giản chúng ta hiểu tâm hồn mình. Ở nơi nào đó trong tâm hồn, ta vẫn giữ được chút lửa hồng của khoảng thời gian trong veo và ngọt ngào đó.

Tuổi thơ vốn không có khoảng cách và thời gian. Nó ngủ yên trong tâm hồn và chỉ chờ thời cơ để thức dậy mà thôi. 

Đánh giá của người dùng trên FAHASA

Bạn đọc

Bạn đọc

Độc giả Nguyễn Thị Thanh Trúc nhận xét về tác phẩm Đảo Mộng Mơ

Tuổi thơ đã đi qua, nhưng mỗi lần nhớ lại, chắc hẳn ai ai cũng bùi ngùi nhận ra từng góc sân, từng khoảng trời, từng con đường, từng ngõ xóm đều có thể trở thành những kí ức đẹp không thể nào quên. Với trí tưởng tượng phong phú của cậu bé Tin trong câu chuyện thì một đống cát cũng có thể trở thành một hòn đảo có bóng cây, có biển cả bao quanh và có cả thú dữ nữa. Từ đây, “cuộc phiêu lưu” của “chúa đảo” Tin và “phó chúa đảo” ảy bắt đầu với những tình huống dở khóc dở cười, thú vị, ngộ nghĩnh và vô cùng dễ thương. Để rồi cũng từ đó, nó để lại trong chúng ta nhiều dư vị, ngọt ngào của một tuổi thơ đầy màu sắc, xen lẫn cả sự tiếc nuối khi tuổi thơ ấy đã đi qua và không bao giờ quay trở lại.

Độc giả Phương Kỳ Vy nhận xét về tác phẩm Đảo Mộng Mơ
Đảo mộng mơ- thực sự nó chỉ là một bãi cát nhỏ mà ba Tin chuẩn bị để xây nhà kho, nhưng trong trí tưởng tượng của Tin nó còn là một đảo hoang, có đại dương, có cây cối, có các loài chim biển, cá biển. Cốt truyện hay ở chỗ nó vừa có thực lại vừa không có thực. Hòn đảo tưởng chừng vô lí nhưng lại có lí. Với những đứa như thằng Phàn, thì bãi cát chỉ là trò chơi của những đứa trẻ, nhưng đó kaf cả một gia tài tuổi thơ của Tin, Bảy và Thắm. Chắc hẳn, ai trong chúng ta, cũng đã từng có những hòn đảo mộng mơ như Tin, hoặc đó là những góc sân, những bụi tre, bụi chuối, cái ao làng, giếng nước, nơi chúng ta được tự do đặt tên cho con mèo con chó, cái cây, cái chậu… chính những điều giản đơn và bình dị ấy đã và đang nuôi dưỡng chúng ta về 1 tuổi thơ 1 kí ức. Đảo mộng mơ, dường như Nguyễn Nhật Ánh không chỉ viết cho Tin mà còn nhắn nhủ với bao thế hệ về ngiày thơ của mình. Có thể là cái ngày dầm mưa sợ mẹ đánh như Bảy, hoặc những chiến tích đánh nhau với những đứa lớn hơn trong xóm như thằng Phàn. Nếu không đọc Đảo mộng mơ, thì ắt hẳn rằng tôi cũng sẽ vùi dâp những kí ức này theo bụi thời gian, theo cuộc đời hối hả, tấp nập mà quên mất rằng chính mình cũng từng có những lâu đài, những ống thoát nước, trên cát ở những vùng đát trống sát nhà.

Nơi mua sách uy tín và đáng tin cậy

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Hòn đảo mộng mơ – chỉ là một một bãi cát nhỏ trong sân nhà, mà bố Tin đã chở về để chuẩn bị xây dựng nhà sau. Nhưng trong mắt Tin, nó không chỉ là bãi cát, mà là một hòn đảo đích thực, ấy là những lúc Tin nằm trên tàu lá dừa khô, gối đầu trên khúc gỗ đặt trên bãi cát, tay phải cầm truyện tranh, tay trái cầm chai xi rô. Đảo hoang, là những hòn đảo mà chỉ có một người ở. Nếu hiểu theo nghĩa đó thì đích thực Tin đã ở trên một đảo hoang thực sự, như những nhân vật trong các câu chuyện đảo hoang mà Tin đã đọc. Nó còn có biển: là rãnh nước bao quanh bãi cát mà Tin đã cố công đào; có nắng, có gió, có những loài chim, vật biển..

Hãy để cho tâm hồn mình được bay…

Gửi đến những bạn đọc của tôi, những người đã, đang và sẽ đọc sách.

443 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.1 / 5. Số đánh giá 10