[Review sách] Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Cuốn sách tôi tâm đắc nhất của Nguyễn Nhật Ánh

Trong số những cuốn sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mà tôi đã được đọc, đây chính là cuốn sách mà tôi yêu thích nhất. Yêu cái lối viết giản dị, mộc mạc, chất phát và chân thành. Mọi suy nghĩ của con trẻ mà người lớn – những bậc cha mẹ chưa một lần thấu hiểu đã được truyền tải sâu lắng qua từng con chữ. Tôi như thấy được tuổi thơ của chính mình trong từng trang sách. Phải là một người rất tinh tế nhà văn mới cảm nhận và thấu hiểu hết những suy tư ấy. Tuổi thơ ai cũng từng có nhưng mấy ai đủ kiên nhẫn và sâu sắc để hiểu hết tất cả về nó.

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh

Dường như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh được sinh ra là để mang sứ mệnh của một con người yêu thương và thấu hiểu con trẻ. Ông luôn viết về đề tài tuổi thơ và thời niên thiếu nhưng chưa bao giờ cạn ý tưởng. Mỗi một tác phẩm ra đời lại mang một sắc màu rất riêng. Bao nhiêu tác phẩm là bấy nhiêu màu sắc, tô vẽ cho cuộc sống thêm tươi đẹp.

Tuổi thơ và thời niên thiếu của chúng ta, mấy ai không bị cám dỗ bởi những áng văn của Nguyễn Nhật Ánh. Năm tháng càng đi qua, văn học Nguyễn Nhật Ánh lại càng khắc sâu trong tâm trí độc giả như một khúc ca thời niên thiếu sống mãi trong lòng người.

Thông tin sách:

Cuốn sách dành cho những ai?

Nhà văn đã chia sẻ rất thẳng thắn rằng: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em.” (Nguyễn Nhật Ánh – Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ). Thật vậy, người lớn mới chính là độc giả cần thiết nhất của cuốn sách, nhất là với những ai đã làm cha, làm mẹ.

Cảm nhận về cuốn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Những người lớn trước khi trở thành cha mẹ, họ cũng từng là trẻ con. Ấy vậy mà đôi khi họ cũng không hiểu hết về những đứa con của mình. Câu chuyện của bốn đứa trẻ: Tí “sún”, Tủn, Hải “cò” và nhân vật “tôi” như một lời cảnh tỉnh cho những bậc cha mẹ nào chưa quan tâm đến con cái mình đúng mức. Trẻ con cũng có những suy nghĩ và cũng cần được tôn trọng những suy nghĩ ấy.

Nhà văn đã đặt mình vào vị trí của những đứa trẻ để nói lên những điều chúng đang nghĩ  về những người làm cha, làm mẹ của mình. Thế giới ấy tuy non nớt nhưng rất phong phú. Ai đó đã từng nói: “Thế giới của một đứa trẻ mỗi ngày một rộng lớn còn thế giới của những người làm cha mẹ chúng thì mỗi ngày càng bé lại. Đến một lúc nào đó sẽ chỉ còn bằng chính đứa trẻ con họ.” Chính vì lẽ đó mà cha mẹ luôn muốn kiểm soát con cái trong vòng tay của mình. Họ làm thế vì tình yêu đối với con cái nhưng lại quên mất rằng chúng cũng cần được tự do.

Trẻ con rất mong muốn bố mẹ hiểu được nỗi khổ của mình. Nhưng đứng trên góc độ một đứa con và còn là một đứa con nhỏ thì điều đó rất khó khăn. Tất cả mọi việc bố mẹ đều đã dự định sẵn, con cái phải làm theo rất ít khi được hỏi ý kiến. Mỗi lời họ nói ra đều là thánh chỉ phải nhất nhất tuân theo. Với quan niệm “nhỏ phải nghe lời người lớn” của cha mẹ đã làm hạn chế tiếng nói của những đứa trẻ trong gia đình, dù chúng là người rất được bố mẹ yêu thương.

Tuổi thơ mỗi người chỉ một, lớn lên rồi sẽ chẳng thể quay về
Tuổi thơ mỗi người chỉ một, lớn lên rồi sẽ chẳng thể quay về

Bố mẹ thường hay giải thích việc mình làm rằng: con còn nhỏ lắm, khi nào lớn con sẽ hiểu. Nhưng thật ra trẻ con cũng có tư duy và chúng vẫn hiểu được mọi thứ ở một mức độ nhất định. Nuôi một đứa trẻ đã khó, dạy dỗ chúng lại càng khó hơn. Lắng nghe con trẻ chưa bao giờ là việc dễ dàng nhưng kể cả khi rất khó thì các bậc bố mẹ cũng nên làm vì con.

Hai trăm lẻ tám trang sách khép lại nhưng vô vàng chân lý của tình yêu và sự thấu hiểu đã được mở ra. Câu chuyện bắt đầu bằng lời kể của cậu bé “Mùi” và kết thúc bằng những chiêm nghiệm từ chính cuộc đời mình của ông cụ “Mùi”. Cuộc đời của một con người từ khi sinh ra đến khi già đi đã phải sống và suy ngẫm biết bao điều. Níu kéo quá khứ hay tuổi thơ là điều chẳng bao giờ làm được. Bởi vì tuổi thơ mỗi người chỉ một cho nên hãy trận trọng tuổi thơ của chính mình và người khác.

Tại sao nên đọc?

Thật ra trong lòng mỗi đứa trẻ đều có một phiên tòa mà ở đó mọi thắc mắc đều liên quan đến người lớn. Người lớn luôn qua điều đó vì cho rằng chúng còn nhỏ. Đừng bao giờ gạt bỏ những suy nghĩ của con trẻ vì điều đó có thể làm chúng bị tổn thương hay có những cái nhìn không hay về bố mẹ. Con cái cần được quan tâm, chăm sóc để hoàn thiện nhân cách và trưởng thành. Nếu muốn trở thành cha mẹ lý tưởng, người lớn nên đọc cuốn sách và dành nhiều thời gian để suy ngẫm về những chân lý cuộc sống mà cuốn sách đã khắc họa một cách sâu sắc.

Từ cuốn sách cha mẹ sẽ định hướng được cách giáo dục con cái và mở rộng vòng tay để gần gũi với con hơn. Bố mẹ sẽ làm bạn với con và thấu hiểu con mình từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Đánh giá của độc giả:

Vô vàng những câu hỏi đã được đặt ra nhưng người lớn chưa một lần giải thích thỏa đáng. Suy nghĩ thơ ngây, non nớt của những đứa trẻ đã làm người lớn phải tự hỏi lại chính mình. Cuộc sống như một phép nhiệm mầu và mỗi đứa trẻ là một thiên thần. Thiên thần luôn trong sáng, cần được bảo vệ và yêu thương. Đừng vì vô tâm mà người lớn chúng ta làm tổn thương những thiên thần đáng yêu. Hãy đứng trên góc độ của những đứa trẻ để hiểu và quan tâm chúng một cách sâu sắc nhất có thể. Hài hước, sâu sắc và chân thành là tất cả những gì đã lắng đọng trong lòng độc giả.

Đánh giá của độc giả về Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Đánh giá của độc giả về Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Nơi mua sách:

182 views