Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời – Những dòng tuỳ bút rụng động cả một đời

Bắt gặp cuốn sách với tựa đề dễ làm siêu lòng người ghê gớm. Tại sao tôi lại nói vậy? Có thể khiến nỗi nhớ  nhung trở thành công việc của bạn được không? Là công việc của cả cuộc đời đấy? Thật sự bị rung động bởi những chữ đầu tiên đã khiến tôi quyết định chọn cuốn sách này và đi đến cùng

Càng ngạc nhiên hơn khi biết được tác giả của nó đã bước qua tuổi 70 của cuộc đời. Cái tuổi mà nhìn lại cuộc đời dài cũng là một công việc thường nhật. Những người cảm nhận thơ của Du Tử Lê, có người còn có người không. Nhưng rồi ai cũng đi đến cảm nhận ” không có khoảng cách giữa thơ và tùy bút của Du Tử Lê”.

chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời

Thông tin sách:

  • Giá bìa 135.000đ
  • Thể loại: Tùy bút
  • Tác giả: Du Tử Lê 
  • Năm xuất bản: 06/2017
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản văn học
  • Số trang: 300 trang

” Du Tử Lê, tên thật là Lê Cự Phách. Sinh 1942 tại huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, miền Bắc Việt Nam, là một nhà thơ Việt Nam” –  Trích nguyên lý lịch của tác giả. Có thể gọi Du Tử Lê là nhà văn, nhà thơ. Với tất cả những thể loại ông viết, trong tùy bút có một chút thơ, trong chút thơ có câu chuyện của tùy bút.

Đối tượng đọc

Cuốn sách được viết bởi một con người đi qua 70 năm cuộc đời, với những tháng năm trải nghiệm không hề tầm thường của từng giai đoạn. Đi qua những đổ vỡ, mất mát rồi con người cũng hẹn cho mình một ngày được nói hết, hoặc nói “hơn” để viết lại những câu chuyện đẹp hơn cho cuộc đời.

Bạn nghĩ mình còn quá trẻ để hiểu những câu chuyện đó muốn nói điều gì? Đúng thật, những người quá trẻ rất khó cảm nhận được. Những lời tùy bút như những lời thơ, mà thơ chẳng thể hiểu theo đường thẳng, ngập nghềnh của cuộc đời sẽ giúp bạn điều đó. Vậy bạn nghĩ mình có nên đọc cuốn sách này không?

Nói đi cũng phải nói lại, đây là một dạng tùy bút. Và, chúng ta đang nghe ai đó kể về câu chuyện của đời họ, những trải nghiệm này có thể xem là một chuyến phiêu lưu đấy. Dùng câu chuyện của một ai đó làm trải nghiệm ” bóng” của chính mình. Vẫn là một thương vụ lời…

Tóm tắt nội dung sách

Những câu chuyện tùy hứng không đầu không đuôi. Đọc những trang đầu tiên tôi không thể hiểu được câu chuyện đang nói đến giai đoạn nào của lịch sử hay giai đoạn nào của cuộc đời tác giả. Tôi nhìn vào những dòng văn và mường tượng những gì đã trải qua với tác giả.

Dạng tùy bút này có thể coi là một loại ” bán hồi ký”. Tác giả tự soi gương mình, tự lấy những trải nghiệm hơn 50 năm cuộc đời mà chiêm nghiệm để rồi kể lại những câu chuyện của mình, không phải đúng 100%, nó chỉ khắc họa một phần nào đó câu chuyện của ông. Hoặc có khi là câu chuyện của người khác, được nhìn dưới góc nhìn của tác giả. Thú vị một điều, những câu chữ chủ quan đôi khi đoán ý tâm trạng của nhân vật nhưng mang đầy màu sắc của tác giả. 

Mạch kể chuyện đan xen nhau không theo thứ tự thời gian. Quy luật viết những câu chuyện được sắp xếp theo dòng chảy đời thường; những gì được và mất; sự sống và cái chết; hạnh phúc và khổ đau. Quy luật này cứ như quy luật sấp ngửa của đồng tiền vậy, đều có cơ hội xảy ra như nhau, và nhất thiết bạn phải rơi vào một ô  nào đó. 

Có thể thấy các từ đồng nghĩa nhau hoặc gần giống nhau được sắp xếp gần kề nhau. Hành động hay sự việc gần như là tăng gấp đôi về quy mô và mức độ trong từng câu văn của tác giả. Cách viết này đã làm cho văn của ông ” riêng” hẳn đi. Sự cố tình này ai cũng thấy, có người chê bai, có người chả quan tâm, lại có người ngưỡng mộ. Nhưng rồi, mấy ai hiểu được?

” Chỉ có tình yêu không ngoại khổ mới có chỗ cho chung thủy”. Có một tựa đề thế này “Pleiku – được gọi là phần sót lại”, tôi thấy đây chính là những con người với cách gọi – một người trẻ sở hữu nhiều câu lục bát đẹp, hay những phần còn lại của người đã cũ, người không còn nữa. 

Những câu chuyện về sự đỗ vỡ và chia ly liên tục được nhắc đến. Là đỗ vỡ sau hôn nhân như chính cuộc tình của tác giả. Có thể là một phần thôi. Ông muốn nói đến sự đổ vỡ của những gia đình người Việt tỵ nạn sang. Đa số câu chuyện đều dừng ở sự chia ly nào đó, nếu để ý kỹ hơn, bạn có thể thấy sự chia ly len lỏi trong từng câu chuyện.

Tác giả đang viết về tình trạng của mình? Không hẳn vậy. Thực trạng vẫn là thực trạng. Dù đó là việc ly hôn theo pháp luật và hai người ký vào đơn ly hôn cùng một phán quyết. Thì từ lâu, sự đổ vỡ đó cũng tồn tại song song với những gia đình chẳng còn tình yêu. Chỉ là phương Đông, phương Tây, người ta có cách “đỗ vỡ” khác nhau mà thôi. 

Tuy nhiên, nhìn vào những dòng thơ ” chỉ nhớ người thôi đủ hết đời”. Tác giả có đang phê phán, lên án hay vạch trần cái sự “ly hôn ngày càng nhiều” này không? Không đâu, tác giả lại có cái nhìn đầy hấp dẫn ” chẳng hứa hẹn cho nhau đời sau, cho nhau kiếp này” – tác giả viết rằng: 

” chỉ nhớ người thôi sông đã cạn, nói gì kiếp khác với đời sau”

Bạn có bị rung rinh không? Theo ngôn ngữ tuổi teen là ” thính cực độc” . Tình yêu quá nhiều khiến nỗi nhớ thôi sông đã cạn. Sự chia ly theo những dòng văn của tác giả là vậy, bạn tiếc thương là do duyên trời đã cạn, nhưng càng nhớ hơn tình yêu đã cạn, ưu ái hơn và yêu nhiều hơn.

Đánh giá của độc giả:

Mình tìm được rất ít đánh giá về bài viết này, có khi đây là thể loại không hấp dẫn bạn đọc cho lắm. Tuy nhiên cuốn sách vẫn nhận được những đánh giá và bình luận tích cực. Những bạn đọc thật sự đi hết cùng cuốn sách hay hiểu được sự nhớ nhung chuyện tình đã cũ, cảm nhận đúng giá trị tâm hồn mà tác phẩm mang lại.

Bạn cần là một người thật sự say mê và bị lôi cuốn bởi những dòng tùy bút mang đầy chất thơ như thế này. Bạn sẽ hiểu được một người đi gần hết cuộc đời có cái nhìn khác lạ đối với sự chia ly và trân quý tình yêu đã đến như một món quà như thế nào?

Nơi mua sách:

287 views