[ Review sách] ” Bức thư bị lãng quên” – Có duyên ta vẫn sẽ tìm về với nhau

Thế giới này gần 7 tỉ người xác suất bạn gặp lại một người đã từng chạm mặt trên đường phố, trong trung tâm mua sắm, hay trường học thân quen là bao nhiêu ? Gặp gỡ lần đầu là tình cờ, nhưng trên dòng đời tấp nập họ lại vô tình gặp nhau. Phải chăng ấy là duyên số? Thời thanh xuân có vô số điều đẹp đẽ xung quanh ta, đáng quý nhất ngay lúc ấy chính là tuổi trẻ, là nhiệt huyết, là tình cảm ngây ngô. Trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời ta gặp được đúng người để tương tư, để nhớ mong hằng đêm, để chung sống trọn đời đấy là niềm hạnh phúc. ” Bức thư bị lãng quên” là một dấu ấn gợi nhớ cho mọi người về một thanh xuân đã qua hoặc đang tới, cho ta trân trọng và tìm kiếm những cảm xúc đơn thuần.

Bức thư bị lãng quên

Bức thư bị lãng quên

Từ Mạc Đình – cậu thanh niên được gọi là nam thần trung học nhiều năm về trước khi còn là học sinh lớp 11 của một trường trung học tại thành phố X đã mang tình cảm thầm kín bấy lâu của mình gói trọn vào bức thư tình gửi cho cô gái khóa dưới mà cậu thầm yêu, đáng tiếc bức thư ấy đã bị cô lãng quên. Hết trung học lên đại học, chẳng nhận được hồi âm từ cô gái chàng trai cứ ngỡ mình đã bị từ chối nên chọn cách lãng quên dần mối tình ấy. Nhưng khi tình cờ gặp nhau ở trường đại học, tình cảm cất giấu sâu thẳm dưới đáy lòng lại nảy mầm, Mạc Đình nhận ra khoảnh khắc ấy cô gái mình yêu đã in đậm trong tâm trí khó mà xóa nhòa.

Cuốn sách với một số thông tin cụ thể như sau:

  • Thể loại: Tiểu thuyết ngôn tình, hiện đại
  • Tác giả: Cố Tây Tước
  • Năm xuất bản: 2016
  • Nhà xuất bản: Thanh niên
  • Giá bán: 126 000

” Bức thư bị lãng quên” là cuốn sách dành cho tất cả mọi người

Mặc kệ bạn đang ở độ tuổi nào bạn cũng có thể thưởng thức cuốn sách này. Nó như một món ăn tinh thần cho tất cả mọi người, là dấu ấn đưa bạn về tuổi thanh xuân đáng nhớ nơi có những kỉ niệm buồn, vui cùng bạn bè trong kí túc xá, nơi có những kỉ niệm ngọt ngào, dễ thương, đáng nhớ cùng người mình yêu thương, hay đem đến cho bạn những điều bất ngờ phía trước.

Thanh xuân như một cơn mưa rào

Thanh xuân như một cơn mưa rào

Gặp gỡ – hồi ức

Trong một lần gặp gỡ ở thư viện trường đại học, Lý An Ninh đã tự nhủ thầm gọi Từ Mạc Đình là “chiếc xương sườn số 3”, vì cô chỉ cao đến xương sườn của anh mà thôi. Hai người gặp nhau bằng lòng tốt của Lý An Ninh, cô cho anh mượn thẻ, anh để lại số điện thoại, mọi chuyện tưởng chừng cứ thế bị lãng quên.

Thế nhưng rồi một ngày nọ, An Ninh đi hiến máu tình nguyện, cô vô tình bắt gặp một cái tên ” Từ Mạc Đình” với nét viết rất cứng cỏi, rắn chắc, nhìn qua là biết người này thư pháp không tồi. Cô bất giác cầm bút và viết đi viết lại cái tên đó, không ngờ “chiếc xương sườn số 3” xuất hiện và nhìn cô với ánh mắt kì lạ. Lúc đó cô mới sững sờ, hóa ra đó là tên của anh ta. Xấu hổ thật đấy!

Và rồi kể từ ngày ấy, cái tên Từ Mạc Đình, đại thần khoa ngoại giao cứ không ngừng xuất hiện quanh cô với tần suất dày đặc. Anh hẹn cô đi ăn cùng, cô ngây ngô đồng ý đi theo. Anh hẹn cô xuống dưới gốc cây dưới kí túc xá gặp mặt, cô không thể không đồng ý vì sợ bạn bè trêu trọc. Đến buổi họp lớp, Lý An Ninh càng ngạc nhiên hơn khi biết hóa ra anh là bạn học cùng trường trung học ngày trước.

Thế rồi hai người đến với nhau rất bình thường, Từ Mạc Đình liên tục tấn công với sự kiên định, không dè dặt và không hề có ý lùi bước làm Lý An Ninh không còn chỗ để quay đầu được nữa. Mặc Đình đã từng nói với cô ” Anh đã từng viết cho em một bức thư, em còn nhớ không?”. Trong ký ức vốn có của cô không hề có sự tồn tại của bức thư đó. Thế nhưng, ngày trước, Lý An Ninh có thể không xiêu lòng vì bức thư ấy, nhưng bây giờ, trước một chàng trai dịu dàng lại phúc hắc như vậy, cô không còn giữ được trái tim mình nữa rồi.

Ngày đó, bức thư của anh rất dài, câu khiến cô nhớ nhất chính là:

“An Ninh, anh yêu thầm em đã 6 năm rồi.”

Bức thư tình của Từ Mạc Đình

Bức thư tình của Từ Mạc Đình

Lý An Ninh – ” đột biến của ngành vật lý” ” bách khoa sống” của lũ bạn cùng ký túc xá

Nữ chính Lý An Ninh – tên cũng như người, luôn được bạn bè trung học nhận xét là một cô bạn xinh đẹp, tốt bụng, điềm tĩnh, thục nữ, nhu mì, giỏi giang,… nhưng không hay để tâm đến vạn vật xung quanh. Cô luôn cho mình là một người nhạt nhẽo, vì trong các cuộc trò chuyện, người kết thúc luôn là cô ấy. Mỗi lần mở mồm là không ai có thể đáp lại, vì cứng họng. Nhưng cô nàng Meo Meo (biệt danh do chị em kí túc xá đặt cho) đang là nghiên cứu sinh chuyên ngành Vật lý ứng dụng, được mệnh danh là chị google trong kí túc xá, là ” bách khoa sống” đặc biệt là các kiến thức về lịch sử. Cô đọc sách rất tạp nham, lúc buồn chán đến ngao ngán cô sẽ lấy di động lên mạng xem tài liệu về Ai Cập cổ đại giai đoạn 2700 năm trước CN, hoặc là xem một cuốn sách dịch từ tiếng Nga nói về biện pháp tốt nhất để xử lý thi thể và báo cáo tính khả thi của nước hoá thi.

“An Ninh, đây là sư huynh ở trường cũ của tôi, tất nhiên cũng là sư huynh hiện giờ luôn! Bà chắc chắn đã từng nghe tên anh ấy. Tập san, báo chí của khoa Văn học dân gian Trung Quốc, cũng như của trường chúng ta đều do anh ấy phụ trách.”

An Ninh thấy hai người đều nhìn mình, có lẽ cô cũng nên nói cái gì đó: “Sư huynh, anh… tên là gì ạ?”
Giang Húc về sau nhớ lại: “Cô bé Lý An Ninh này có thể dịu dàng đến mức khiến người khác tức ói máu mà chết!”

Câu chuyện của phòng ký túc xá có thể nói từ Đông sang Tây, không có đầu cũng chẳng có cuối, cuối cùng có thể đi đến thảo luận một chủ đề về lịch sử và dã sử Trung Quốc. Lý An Ninh lúc nào cũng thao thao bất tuyệt về các triều đại, Mao Mao thì đúng tính chất cuồng tiểu thuyết chính hiệu, câu cửa miệng của Phó Tường Vy lúc nào cũng phải có AV hay GV trong đó. Đoạn hội thoại của các cô gái này rất nhảm và tuyệt đối lạc đề, thế nhưng, bạn vẫn không hề có cảm giác rằng Cố Tây Tước viết quá xa đề tài và đương nhiên bạn sẽ vẫn cười lăn lộn với những câu chuyện của phòng nữ sinh đó.

Câu chuyện về mối quan hệ trong gia đình cũng được Cố Tây Tước lồng ghép đề cập đến, rõ ràng không phải những tình huống mới mẻ nhưng vẫn tạo cho người đọc những suy ngẫm rất nhiều. Cha mẹ Lý An Ninh ly hôn khi cô mới 14, 15 tuổi, người chồng thành đạt chia tay người vợ tào khang để lấy cô thư kí xinh đẹp của mình, nguyên do cũng chỉ là hai tiếng “tình yêu”. Đó là một sự nhân danh tình yêu một cách lệch lạc, ích kỉ. Chính vì vậy, đứa trẻ của gia đình đó lớn lên với một vết sẹo trong lòng không bao giờ có thể lành lại. Cho dù cha của Lý An Ninh có lòng muốn bù đắp đến đâu, không cùng người vợ trẻ sinh con thêm để giành hết tình yêu cho cô con gái thì nỗi đau không thành hình đó sẽ vẫn mãi ám ảnh cô cho đến cuối cuộc đời.

Mình có kịp gặp nhau?

Mình có kịp gặp nhau?

Từ Mạc Đình – Nam thần khoa ngoại giao ” nhất kiến chung tình” với cô gái mình yêu

Từ Mạc Đình là đàn anh từ hồi trung học đến đại học của An Ninh, anh là đại thần khoa ngoại giao, đẹp trai, chính chắn, đĩnh đạc, học rộng tài cao, lại là con nhà giàu. Chẳng ai nghĩ rằng sẽ có một ngày người đàn ông cao cao tại thượng này lại yêu thầm một cô gái 6 năm trời. Chàng thiếu niên năm xưa đã dẹp hết sự thanh cao, sự tự tôn của bản thân và gửi bức thư tình cho người con gái mình thầm mến ở lớp kế bên nhưng không một lời hồi đáp, đó là một cú giáng đau đớn cho Mạc Đình thuở đó, và anh quyết định đi du học. Nhưng sau khi về nước và gặp lại Lý An Ninh, bỏ qua sự mông lung của cô khi không nhớ anh là ai, Mạc Đình đã chủ động và dứt khoát trong việc kéo cô về phía mình. Hai người đã thành đôi vì An Ninh không hề biết cách từ chối anh như cách cô từ chối những người con trai khác chỉ vì anh quá lịch sự và đến bên cô một cách tự nhiên. Có lần Mạc Đình đang có vẻ giận và bị cảm, nên cô đã phải kiếm cách đi xin lỗi. Một người khi chịu nhún nhường vì một người khác phải chăng là cũng đã có tình cảm với người đó rồi đúng không? Sau đó là chuỗi ngọt ngào cưng chiều lẫn nhau của đôi nam nữ chính. Đọc đến sâu răng luôn.

Thế nhưng…
“An Ninh à, đừng quay lưng đi mà quên anh nhé!”
Cô quên, là vì cô không nhớ, không để ý.
Vì thế anh thấy muộn phiền, thấy khó chịu. Nhưng anh đã thích mất rồi. Trên thế giới này luôn luôn có một người đi vào tận cùng con tim ta và lôi ra tất thảy những tình cảm non nớt, ngây thơ nhất, từng chút, từng chút một.
Mạc Đình vẫn luôn đau lòng chuyện ngày xưa An Ninh không thèm để ý đến anh và cả bức thư bị lãng quên ấy. Đừng vội mắng nữ chính vô tâm, vì chính cô ấy còn chưa hề đọc lá thư lần nào. Thời điểm trung học là đoạn thời gian rối ren và luôn bị An Ninh nhét sâu vào ngăn kí ức nhất. Đó là đoạn thời gian gia đình êm ấm của cô lục đục, bố mẹ cô ly hôn, bố cô có gia đình mới. Vợ mới của bố cô có một người em trai tên Chu Cẩm Trình – người luôn tỏ ra đặc biệt chiếu cố đến An Ninh nhưng cô khá bài xích người này. Một ngày nọ Chu Cẩm Trình gặp và đưa một cái túi cho Mạc Đình, trầm ngâm giây lát rồi từ từ nói: “Bên trong có một cuốn sách, là của Ninh Ninh, tôi hy vọng anh giúp tôi trả lại cho Ninh Ninh. Hồi cấp ba, Ninh Ninh bị tai nạn xe, trong cuốn sách có kẹp một bức thư, Ninh Ninh vẫn chưa kịp xem.” Một cuốn sách với bìa đầy những vệt máu khô còn sót lại làm lòng Mạc Đình như thắt lại.

Anh lặng lẽ ngắm cô

Anh lặng lẽ ngắm cô

Khi yêu ai đó

Khi yêu ai đó

Đánh giá hài lòng của người đọc, người mua về ” Bức thư bị lãng quên”

Phản hồi tích cực từ độc giả

Phản hồi tích cực từ độc giả

Truyện nhẹ nhàng dễ đi vào lòng người

Truyện nhẹ nhàng dễ đi vào lòng người

Nơi mua sách của tôi

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Tổng kết

Thật ra so với các bộ truyện thanh xuân vườn trường khác thì bộ này khá nhẹ nhàng, không có quá nhiều sóng gió, xung đột, mâu thuẫn giữa cặp đôi chính. Tuy nhiên có lẽ chính vì sự nhẹ nhàng này mà truyện dễ đi vào cảm xúc của người đọc hơn. Cố Tây Tước cũng đã viết lồng ghép tình thân, tình bạn vào truyện làm cho câu chuyện không hề đơn điệu chút nào. Nếu bạn thuộc tuýp người thích đơn giản, nhẹ nhàng, không muốn có quá nhiều sóng gió, xung đột thì đây chính là một lựa chọn tuyệt vời dành cho bạn.

( Nếu bạn cảm thấy thích bài viết này hãy like, share và cmt cho mình biết suy nghĩ của bạn nhé >,<)

305 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.6 / 5. Số đánh giá 9