REVIEW Quyển sách Từ thăm thẳm lãng quên-Tác phẩm đạt giải Nobel 2014

Năm 2014, giải nobel văn học thuộc về tiểu thuyết “Từ thăm thẳm lãng quên” của tác giả người pháp Patrick Modiano. Đó là một tiểu thuyết nhẹ nhàng, nên thơ và đầy day dứt. Cuộc đời của hai nhân vật chính được tái hiện qua sự hồi tưởng của nhân vật tôi, những mảnh ký ức chấp vá bằng sự hoài niệm và những hình ảnh mang mác buồn của thành phố Paris hoa lệ khi họ còn trẻ, rất mạo hiểm nhưng cũng đầy vô vọng.

Ai cũng có một thời tuổi trẻ đáng quên và đáng nhớ với những kỷ niệm, những nỗi đau mà theo thời gian cũng khó có thể xóa nhòa. Đến với quyển tiểu thuyết này, chúng ta sẽ nghe được một tiếng lòng đau đớn trong câm lặng với đầy những hoài niệm và tiếc nuối

Quyển sách Từ thăm thẳm lãng quên

Quyển sách Từ thăm thẳm lãng quên

Quyển sách Từ thăm thẳm lãng quên dành cho ai?

Quyển tiểu thuyết này phù hợp với hầu hết các bạn đọc trên 15 tuổi. Đặc biệt là những bạn yêu thích phong cách hành văn của tác giả Patrick Modiano.

Từ thăm thẳm lãng quên là dấu tích tưởng chừng như đã phai nhạt đến mất dấu của một mối tình đầu ngắn ngủi, hai con người từ xa lạ, quen nhau và ở bên nhau trong  một thời gian không quá dài nhưng cũng đủ để nhân vật tôi khắc khoải đến mãi sau này và đi tìm Jacqueline từ trong chính linh hồn mình đến đời thực.

Đi vào tác phẩm, chúng ta không chỉ được chứng kiến những rung động nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt mà còn được rảo bước qua những khu phố ở Paris hoa lệ. Khi câu chuyện kết thúc, cảm giác bâng khuâng đến khó tả còn kéo dài mãi về sau.

Thông tin cơ bản về Quyển sách Từ thăm thẳm lãng quên

Thể loại: Tiểu thuyết

Tác giả: Patrick Modiano

Năm xuất bản: Tái bản năm 2018

Nhà xuất bản: NXB Hà Nội

Giá bán: 62.000đ

Cuộc gặp gỡ định mệnh

Nhân vật tôi gặp Jacqueline lần đầu tại quảng trường Saint‒Michel, lúc ấy cô đang đi cùng với người yêu là Gérard Van Bever và chính họ là người bắt chuyện với nhân vật tôi. Ba người họ sống trong cùng một khu nhà trọ. Ngay lần gặp đầu tiên ấy, Jacqueline và Van Bever đã không ngần ngại mời nhân vật tôi về phòng trọ của mình. Sau những lần trò chuyện và chơi pinball ở một quán cà phê trên phố Dante họ trở nên thân thiết với nhau hơn.

Tuy nhiên, có một thế giới riêng của Jacqueline và Van bever mà nhân vật tôi chưa  từng đặt chân đến, đó là những sòng bài như Forges‒les‒Eaux và Bagnoles‒de‒l’Orne. Jacqueline và Van beverthường đi cùng nhau và nhân vật tôi không tham gia vào hành trình đó. Anh ở lại Paris, trong chính căn phòng của Jacqueline và Van bever. Một nơi mà luôn khiến cho anh cảm giác rằng hai người kia có thể rời đi bất cứ lúc nào, không để lại một vết tích hay cả một lời nhắn. Dấu ấn về sự tồn tại của họ ở nơi này thật sự rất ít ỏi, chỉ là những vật dụng vặt vãnh thiếu hơi người.

Cho đến một ngày, Van Bever đi Forges‒les‒Eaux một mình còn Jacqueline ở lại Paris cùng nhân vật tôi. Đó là lần đầu tiên anh được ở riêng cùng nàng. Một sự gần gũi xen lẫn xa cách mơ hồ khó mà diễn tả như chính tình yêu của anh dành cho Jacqueline. Dù cho anh luôn nhận thức được rằng, người nàng yêu là Van Bever, dù có đôi khi nàng cáu gắt với Van nhưng trong tim nàng không thể ngừng lo lắng và quan tâm anh ấy.

Thế nhưng, nhân vật tôi vẫn muốn được tiến gần đến và quan tâm Jacqueline. Khi có cơ hội ở riêng với nàng, anh sẵn lòng làm những gì có thể để có thể trở nên thân thiết với nàng hơn. Họ cùng nhau hít thứ ê te được tẩm trong chiếc tăm bông, mặc dù anh chàng không hề tự tin về điều đó nhưng anh vẫn làm vì cho rằng đó là cách duy nhất để có được một sợi dây liên kết giữa hai người.

Một góc của thành phố Paris

Một góc của thành phố Paris

Tình yêu của nhân vật tôi dần chớm nở, Jacqueline cũng mở lòng để cho anh bước vào thế giới của nàng. Họ bàn tính việc rời khỏi Paris, tất nhiên nhân vật tôi không thể ngờ trong kế hoạch của nàng không hề kèm theo Van Bever. Jacqueline lên kế hoạch đánh cắp vali của một nha sĩ tên là Cautard-một người đàn ông ngoài ba mươi say mê nhan sắc của nàng. Trong khi Jacqueline đi cùng ông ta thì nhân vật tôi lén vào nhà của Cautard với chìa khóa mà nàng đã làm sẵn, lấy chiếc vali và rời khỏi.

Hành trình đánh cắp và chạy trốn không hề dễ dàng, những nỗi lo lắng trỗi dậy từ sâu trong tâm hồn non nớt. Họ còn quá trẻ thể thành thục và mặc nhiên làm những việc lén lúc và sai trái. Họ rời khỏi Paris mà không có Van Bever, cái đích họ hướng đến là Mallorca nhưng lại phải dừng chân ở London. Việc bỏ Van lại Paris thật sự khó khăn đối với Jacqueline, nàng đã suýt khóc nhưng vẫn quyết định đặt chân vào cuộc chạy trốn ấy. Lúc này, nhân vật tôi đã hiểu được nàng muốn rời xa Van để quên đi một đoạn đời đen tối của mình, cũng như anh muốn quên đi những chuỗi ngày đáng quên và gương mặt của bố mẹ đã ngày càng thêm mờ nhạt.

Một quãng đời đáng quên nhưng không thể lãng quên

Họ đến London, bước đầu chật vật và vô vọng với một nỗi sợ hãi, xa lạ hụt hẫng. Họ chạy trốn Paris nhưng lại lờ mờ hiểu ra rằng Paris tốt hơn nơi này rất nhiều. Ký ức về những con đường ở Paris, bờ ke quen thuộc dày vò nhân vật tôi đến khổ sở. Nhưng anh hiểu rằng họ không thể quay lại, dù Paris có rộng lớn đến mức nào, dù Van và Cautard khó có thể tìm thấy họ hoặc giả vô tình chạm mặt nhau nhưng thật sự không nên quay lại nơi mà mình đã rời bỏ.

Mục đích hiện tại của họ là đến Mallorca, một nơi mà nhân vật tôi có thể viết những quyển sách theo ý của mình và nàng thì có thể sống những tháng ngày vui vẻ, không còn những vết ố của quá khứ đeo bám.

Sau những ngày lạc lòng ở London, cuối cùng thì họ cũng quen được một người bạn mới trạc tuổi họ tên là Linda Jacobsen. Cô ta chính là điểm khởi đầu cho những bước ngoặc mới trong cuộc đời của nhân vật tôi và Jacqueline.

Thông qua Linda, hai người làm quen với Michael Savoundra và Peter Rachman, một nhà làm phim có tâm huyết nhưng không có tiền và một gã có dư tiền với lối sống chuộng sự sạch sẽ đến bệnh hoạn và những bữa tiệc thâu đêm.

Chính Michael Savoundra và quyển kich bản phim ảnh của anh ta bị Rachman chê bai lại chính là nguồn cảm hứng cho nhân vật tôi viết cuốn truyện đầu tiên của mình. Jacqueline bắt đầu tham gia những buổi tiệc đêm của Peter Rachman  cùng với Linda, còn nhân vật tôi cố gắng lờ những điều đang diễn ra ấy để tập trung vào viết lách. Mâu thuẫn giữa họ dần hình thành, khi không còn có thể thông cảm và thấu hiểu cho nhau, họ chia tay.

Định mệnh vẫn không buông tha cho những người đã chịu nhiều tổn thương

Nhiều năm sau đó, trên một chuyến tàu, nhân vật tôi vô tình nhìn thấy Jacqueline và âm thầm đi theo nàng, nhưng anh không thể nhìn thấy địa chỉ nơi mà nàng ở. Jacqueline đã khác trước rất nhiều và mang trên người sự mệt mỏi và uể oải. Nàng không còn là nàng của những năm về trước vì giấc mơ của mình mà luôn rất táo bạo và tràn đầy sức sống, ngay cả khi chạy trốn.

Một góc thành phố Paris

Một góc thành phố Paris

Cố công chờ đợi và một cơ may nào đó, như chính số phận của hai người luôn phải lướt qua đời nhau, thắp sáng một khoảnh khắc dù le lói rải đều quãng đời đầy mệt mỏi và quên lãng. Nhân vật tôi một lần nữa tìm thấy Jacqueline tại một bữa tiệc của Darius, bạn của vợ chồng nàng và không hề có mối quan hệ gì với nhân vật tôi. Anh đã đánh liều tham gia bữa tiệc của Darius mà không hề nhận được lời mời nào chỉ vì anh tin rằng tại đây anh có thể gặp lại Jacqueline, nếu nàng không phải nữ chủ nhân của bữa tiệc thì ít nhất nàng cũng sẽ đến tham dự. Và anh đã đúng.

Họ giả vờ không quen biết nhau trong suốt cuộc trò chuyện ở nhà Darius-trước mặt chồng nàng, Jacqueline đã đổi tên và khoác lên mình vẻ ngoài lạnh lùng khi nhân vật tôi cố gắng khơi gợi cho nàng biết mình là ai. Anh không hề biết rằng Jacqueline đã nhận ra anh ngay từ lúc hai người nhìn thấy nhau lúc nào bước vào nhà Darius.

Khi họ ra về, Jacqueline mượn cớ bỏ quên túi xách trên xe để cùng nhân vật tôi xuống phố. Nàng dừng xe dưới một đám cây, gần những ghi sê nơi từ đó xuất phát chuyến tàu nhỏ nối giữa cửa ô Maillot và vườn Acclimatation. Họ đứng trong bóng tối, bên lề đường, nàng ghé mặt lại gần mặt anh và lấy tay vuốt nhẹ lên má, như để chắc chắn rằng anh đang ở đấy, vẫn sống bên cạnh nàng.

Nhưng rồi Jacqueline lại rời anh đi, một lần nữa, cuộc đời nàng luôn là những cuộc chạy trốn. Nhân vật tôi không hề cảm thấy bất ngờ, anh hiểu rằng nàng sẽ làm thế một lần nữa. Như cái cách nàng đã bỏ trốn cùng anh và rời bỏ Van Bever ngày trước.

Câu chuyện kết thúc ở mười lăm năm sau. Khi nhân vật tôi vẫn luôn khắc khoải về Jacqueline, nhưng không một lần gặp lại nàng. Số điện thoại nàng cho anh không thể liên lạc được. Trong suy nghĩ của nhân vật tôi, có thể nàng đã chết từ năm trước, nhưng cũng có thể ngày nào đó anh lại gặp được nàng. Suốt cuộc đời của mình, nhân vật tôi thường chẳng thể ghi nhớ được những điều gì khác trong quá khứ, trừ những điều liên quan đến Jacqueline.

Từ thăm thẳm lãng quên- tác phẩm về những kí ức đã mất mát và mối tình đầu đầy khắc khoải.

Nhân vật tôi yêu Jacqueline khi nàng đang là người yêu của Van Bever, dù bết điều đó nhưng anh vẫn dành tình cảm cho nàng. Nói cách khác, hầu như bất cứ cứ người đàn ông nào nhìn thấy Jacqueline đều khó có thể cưỡng lại nhan sắc ấy. Nhưng khác với họ, nhân vật tôi dành cho nàng mối tình đầu tiên trong sáng và thánh thiện, có sự mạo hiểm và sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì nàng.

Họ ở cạnh nhau, thời gian ngắn ngủi chỉ hơn ba tháng nhưng những rung động non nớt cùng với cuộc chạy trốn, tháng ngày ngắn ngủi đầy mạo hiểm, hạnh phúc xen lẫn nỗi tuyệt vọng ấy lại in sâu trong tận cùng ký ức của cả hai người. Khi đã lãng quên tất cả, những gì nhân vật tôi còn lưu lại chính là những ngày tháng chạy trốn và lênh đênh cùng Jacqueline.

Thế nhưng, họ vĩnh viễn cũng chỉ có thể là những người lướt qua đời nhau như thế. Jacqueline luôn muốn rời bỏ quá khứ của mình, Van Bever là một điển hình và sau này là nhân vật tôi. Nàng yêu Van rất nhiều, nhưng anh cũng là hiện hữu cho quá khứ của nàng, thứ mà trong đời Jacqueline luôn luôn muốn rũ bỏ vào quên lãng.

Cùng nhân vật tôi, nàng rời Paris và dừng chân ở London với ước mơ tìm một số tiền lớn để đến Mallorca, London cũng chỉ là một nơi tạm bợ so với nơi nàng muốn đến. Và tất cả những người đàn ông trên hành trình của nàng cũng chỉ là tạm bợ, nàng sẽ rời khỏi họ bất cứ lúc nào có thể, bất cứ lúc nào cần thiết, bất cứ lúc nào họ không còn có chung một định hướng với nàng.

Mười lăm năm trôi qua, nhân vật tôi không ngừng khắc khoải nhớ về nàng và tin chắc nàng cũng nhớ về anh như thế, dù nàng không bao giờ muốn gặp lại anh, gặp lại quá khứ mà nàng cố gắng buông bỏ. Van Bever và nhân vật tôi có lẽ là hai điều tốt đẹp và đáng nhớ nhất trong cuộc đờì đáng quên lãng của Jacqueline .

Lần gặp nhau duy nhất sau mười lăm năm, khi hai người hơn ba mươi tuổi, nàng đã ghé sát mặt nàng với mặt anh, cảm nhận sự tiếp xúc ấy bằng chính linh hồn mình, như thể chỉ để ghi nhớ rằng anh vẫn sống, vẫn tồn tại trên cõi đời này, vẫn ở bên cạnh nàng. Đối với nhân vật tôi, anh luôn tìm kiếm bóng hình Jacqueline nhưng có lẽ với nàng, cảm nhận được sự tồn tại của anh trên đời đã là điều khiến nàng thỏa mãn.

Mười lăm năm sau đó, khi nhân vật tôi năm mươi tuổi, hành trình tìm kiếm sự tồn tại của Jacqueline vẫn chưa dừng lại. Nhưng dường như anh cũng đã hiểu được rằng, không đi tìm nàng, không gặp nàng có lẽ tốt hơn là tìm gặp. Sự xuất hiện của hai người họ trong quá khứ của nhau là một điều đáng trân trọng, nhưng những việc cùng xảy ra trong thời gian đó lại rất cần được chìm vào lãng quên.

Những rung động đầu đời bao giờ cũng mãnh liệt nhất, có lẽ chính vì thế mà tận cùng những quên lãng dành cho dòng đời trôi chảy, người ta vẫn nhớ mãi những cảm xúc trinh nguyên ấy, dù cho đó là những ngày lênh đênh vô vọng nhưng  chính niềm hạnh phúc nó mang lại người ta chẳng bao giờ có thể tìm lại trong cuộc đời mình.

Cảm nhận của người viết về tiểu thuyết Từ thăm thẳm lãng quên:

Đây là quyển sách mà theo mình, không chỉ cuốn hút người đọc bằng câu chữ hay cảnh vật được miêu tả mà chính là  thước phim tác giả chiếu vào tâm hồn chúng ta. Những rung động nhẹ nhàng len lõi vào tâm trí người đọc cũng giống như cơn gió dịu dàng thổi từ bờ ke Tournelle của thành phố Paris hoa lệ. Cảm xúc đầu tiên khi để một người bước vào trái tim mình. Những cuộc chạy trốn, sự ngột ngạt và vô vọng của những người trẻ sớm lao vào đời không có một hành trang nào được chuẩn bị.

Đọc hết quyển sách, thoáng nghe trong lòng mình một cơn đau rất nhẹ nhàng xâm chiếm như chính bản thân mãi tìm kiếm hình bóng một người từng là cả thanh xuân. Sau ngần ấy năm, ngần ấy chuyện xảy ra, kí ức của anh chỉ vỏn vẹn nhớ rõ duy nhất một chuyện là những ngày tháng sống ở bên cạnh nàng. Có lẽ những ai trong đời từng có được những rung động đầu đời mãnh liệt như thế sẽ thấu hiểu một cách sâu sắc cảm giác của nhân vật tôi.

Đánh giá của độc giả trên Fahasa

Từ Thăm Thẳm Lãng Quên là một tác phẩm da diết ngay cả từ cái cách đặt tên cho đến nội dung của truyện. Truyện lần này kể về hai con người, họ vô tình gặp nhau tại Paris, rồi cùng tham gia chung một chuyến hành trình trốn thoát khỏi nó. Tác phẩm của Patrick Modiano lúc nào cũng mang một nỗi buồn man mác đặc trưng.

Lần này ông chủ yếu tập trung vào phân tích tâm lý nhân vật, những chuyến biến của nó qua thời gian, đan xen giữa hiện tại và quá khứ. Mình cực kì bị ám ảnh với câu nói của Jaquenline: “Nếu cứ mười lăm năm chúng ta lại gặp nhau một lần, lần tới nhiều khả năng anh sẽ chẳng nhận ra em đâu”. Mình có cảm giác những câu chuyện của Patrick Modiano có một mối liên kết gì đó vô hình thì phải, đọc cuốn này nhưng vẫn thấy thoáng bóng dáng của cuốn kia trong đấy.

Quá khứ hiện tại luôn có một sợi dây liên kết thần kỳ. Kỷ niệm , ký ức trong quá khứ tưởng như đã ngủ yên trong tâm trí nhưng chúng luôn ở cạnh ta và tồn tại cả ở hiện tại.

Đánh giá của độc giả về quyển sách

Đánh giá của độc giả về quyển sách

Các bạn có thể mua quyển sách Từ thăm thẳm lãng quên ở

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Chúc các bạn đọc sách vui vẻ!

977 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 11