[Review] Mùa gặt đỏ – Ngày xửa ngày xưa, có một tay súng đơn độc…

  • bởi

…anh ta chẳng có họ cũng chẳng có tên, chỉ được đề cập đến bởi đại từ nhân xưng ở ngôi thứ nhất và được gọi chung chung là “đặc vụ của hãng Continental”. Anh ta không đẹp trai cũng chẳng ưa nhìn, uống rượu như nước và vòng eo thì bự, nhưng khả năng sinh tồn của anh ta dường như tỷ lệ thuận với chính số đo vòng eo vậy. Khiếu hài hước của anh ta thật kỳ quặc, khả năng thích ứng với hoàn cảnh thì khỏi phải chê, vừa vặn là anh ta lại toàn vướng phải rắc rối. Đừng giấu anh ta bất cứ điều gì, vì chẳng chóng thì chầy anh ta cũng sẽ tìm ra được thôi.

mùa gặt đỏ dashiell hammett phucminhbooks vietnamese edition red harvest suspense thriller fiction hard boil fiction

Bìa bản tiếng Việt, phát hành năm 2019 bởi Phúc Minh

Chào mừng đến với “mùa gặt” đẫm máu

Bạn tự tin rằng bản thân vững như thạch bàn và không thể bị lừa bởi bất cứ điều bất ngờ nào?

Bạn đã chán với những pha hành động đầy tính toán của trinh thám hiện đại và muốn tìm kiếm một điều gì đó mới mẻ, cổ điển hơn?

Hoặc bạn chỉ đơn giản yêu thích thể loại trinh thám?

Xin chào mừng đến với Personville, nơi dối trá và bạo lực diễn ra thường xuyên hơn cơm bữa. Muốn đọc thành Poisonville cũng không thành vấn đề, vì thành phố này như một thứ chất độc, nhấn chìm bạn trong làn khói mờ của lừa lọc, của những băng đảng đối đầu lẫn nhau và những cảnh bạo lực chẳng ai thèm can thiệp. Đừng vội bỏ chạy nhé! Bởi vì dù nơi đó có khủng khiếp đến mức nào nữa, thì với người bạn đồng hành đặc biệt từ Hãng Thám tử tư Continental, chuyến du lịch tới Personville của bạn đảm bảo sẽ là một trải nghiệm khó chối từ đó!

Thông tin cơ bản về tác phẩm

  • Tên gốc: Red Harvest
  • Tác giả: Dashiell Hammett
  • Dịch giả: Nguyệt Minh
  • Thể loại: trinh thám, trinh thám đen, hành động, phiêu lưu; một số nơi xếp vào thể loại kinh dị
  • Năm xuất bản: xuất bản lần đầu năm 1929 tại Hoa Kỳ; bản tiếng Việt xuất bản năm 2019
  • Số trang: 308 
  • Nhà Xuất bản: Văn Học
  • Công ty phát hành: Phúc Minh
  • Giá bán: 102.000 VNĐ (giá bìa, đã bao gồm VAT); khoảng 60.000 VNĐ đến 80.000 VNĐ (giá bán, tùy theo từng nhà cung cấp)

Một chàng thám tử vừa độc vừa ngông

Không có những soái ca phá án nhiều tiền hay lắm tài nhiều tật, không có những chàng thám tử ngời ngời đạo lý, nhân vật chính – đồng thời là nhân vật kể chuyện – hiện lên như một ông chú trung niên khoái rượu và hay gặp rắc rối. Kiểu nhân vật mà bạn có thể gặp ở bất cứ cuốn truyện trinh thám nào, nhưng là trong vai người bị hại hoặc nhân vật làm nền; tuy nhiên, trong “Mùa gặt đỏ”, đây là nhân vật chính, và lại là nhân vật sẽ để lại ấn tượng nhiều nhất cho độc giả.

Theo lời đề nghị của Donald Willsson, chủ bút tòa soạn báo Personville, hãng Thám tử tư Continental cử nhân vật chính đến thành phố tội ác cho nhiệm vụ lần này. Tuy nhiên, khi đến nơi thì khách hàng của nhân vật chính đã bị “thanh toán”. Thay vì quay lại và báo cáo với cơ quan về thay đổi trong nhiệm vụ, anh chàng lại chọn cách ở lại Personville và thực hiện nhiệm vụ theo cách của mình. Tức là gặp mặt đối chất với từng kẻ đứng đầu các thể lực đang xâu xé thành phố rồi “nghe nhạc đoán bài hát”, cố gắng làm sao để vừa “thanh tẩy” được Personville lại vừa không bị mất mạng. Nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng trong bối cảnh một thành phố đã kiệt quệ vì những tệ nạn và những cuộc tranh đấu giành quyền thống trị, chỉ cần giữ được mạng sống của mình thôi cũng đã là một thử thách khó nhằn rồi.

blood simple 1984

Một cảnh trong bộ phim “Blood Simple” (1984). Tựa đề bộ phim được lấy từ một câu thoại của nhân vật chính trong “Mùa gặt đỏ”, khi anh nói chuyện với nhân vật Brand.

Mặt đối mặt với những kẻ đứng đầu các thế lực đang xâu xé Personville, chứng kiến và thậm chí tham gia đủ các cuộc thanh toán lẫn nhau giữa các băng đảng, bị cuốn vào những vụ án mạng mờ ám, bị mang ra làm bia đỡ đạn bởi hết kẻ này đến kẻ khác,… dường như những điều đó không khiến chàng thám tử của chúng ta bỏ cuộc. Anh ta vẫn sẽ ngông nghênh mà xông vào nhà của những người anh ta cần gặp, dù người ta có đón tiếp anh ta bằng kẹo đồng. Anh ta vẫn sẽ tu rượu như nước và đến những nơi nhớp nháp nhất của thành phố, nếu những điều đó đưa anh ta đến gần với mục đích của mình hơn. Anh ta sẽ tìm ra sự thật dù có phải khiến cả tá người mất mạng. Đừng áp đặt những giá trị đạo đức của bạn lên con người này – anh ta có cách riêng để thực thi công lý, dù cho nó đi ngược lại những gì bạn cho là một người anh hùng cần phải làm.

Một thành phố chẳng có lấy một ngày yên bình

Cái tên “Poisonville” quả thực đặt cho thành phố bối cảnh của cuốn sách sẽ hợp lý hơn nhiều. Mở câu chuyện ra và bạn sẽ lập tức bị trúng độc, bị ngộp thở bởi bối cảnh của mạch truyện. Một bầu không khí lòe loẹt và đầy khói công nghiệp, những con người có phần nhếch nhác và sự vắng mặt của vị chủ bút tòa soạn báo – tất cả trở thành một màn chào đón vừa hoành tráng vừa thảm hại mà thành phố dành cho nhân vật chính. Và rồi mọi thứ xảy ra nhanh như chớp: những cuộc gặp gỡ, những xung đột, súng nổ và người ngã xuống… mạch truyện gấp gáp, súng đạn bay khắp nơi, nhưng lại không thể nào hợp lý hơn được nữa vì đây là Personville. 

Câu chuyện như một hàng những quân domino nghiêng ngả chực ngã, và sự xuất hiện của nhân vật chính đã khiến chúng chính thức đổ rạp.

Song song với những ngày bạo lực nối tiếp bạo lực tại Personville, tâm trí người đọc cũng sẽ chẳng thể có lấy một phút yên bình khi “bước vào” thành phố này. Theo chân vị thám tử trong chuyến hành trình “thanh tẩy” toàn thành phố, chúng ta buộc phải chuẩn bị tâm lý đón nhận những điều bất ngờ (và thường thì chúng không hề dễ chịu). Chỉ cần một thần kinh vững vàng và khả năng làm chủ cảm xúc trước mọi tình huống, hãy phó mặt sự suy nghĩ cho nhân vật chính, bởi vì thành phố này không tuân theo bất cứ sự vận hành nào tương tư những gì bạn mong đợi. Khả năng quan sát và suy luận tốt cũng không có khả năng giúp bạn sống sót ở đây. Chỉ có thần kinh thép mới có thể giữ cho bạn khỏi phát điên, nếu như bạn muốn rời khỏi Personville được toàn vẹn.

Tác giả đã tạo ra một cái nền hoàn hảo cho câu truyện; cả bạn, cả nhân vật chính, đến một lúc nào đó sẽ mất kiểm soát mà quay cuồng trong vòng xoáy của những mưu đồ ám hại. Nhưng bạn không thể bỏ cuốn sách xuống. Dù cho ngột ngạt và đầy căng thẳng, Personville cũng có sức hút riêng của nó. Len lỏi giữa những bạo lực và toan tính vô nhân đạo vẫn có những khoảnh khắc chan chứa tình người. Chừng đó sự ngọt ngào là đủ để vực dậy những tâm hồn đang chực tạn vỡ, tiếp thêm sức mạnh để tay súng của chúng ta tiếp tục bám lấy kế hoạch của mình, đồng thời tiếp thêm hứng thú để độc giả tiếp tục dõi theo quá trình “thanh tẩy” của thành phố mờ mịt này… 

Một mùa gặt bội thu, nhưng thứ bị gặt không phải là lúa

“Mùa gặt đỏ” – nhìn cái tên tựa thôi là chúng ta đều liên tưởng được rằng nhân vật chính đã “gặt” được những gì tại Personville rồi phải không nhỉ? 

Không phải là máu đâu, rất tiếc vì đã làm quý độc giả thất vọng. Sắc đỏ bao trùm lên Personville chỉ đơn thuần là để làm nền cho công cuộc gặt hái của vị thám tử ngông nghênh của chúng ta mà thôi. Vậy anh đã gặt hái được những gì ở thành phố ngột ngạt ấy? Chắc chắn là gặt được kha khá tiền, bởi vì có hợp đồng mới có sự xuất hiện của anh ở đó. Chắc chắn là một lượng không nhỏ kẹo đồng, vì dường như đi đâu hay làm gì thì anh cũng bị theo dõi, mà nhiều khi kẻ theo dõi anh lại được trang bị kỹ đến tận chân răng. Chắc chắn là một rổ đầy những lời dối trá, vì những kẻ mà anh săn đuổi có quá nhiều điều cần che giấu. Chắc chắn  là những khoảnh khắc bất lực, bởi vì sau cùng, người đàn ông của chúng ta cũng chỉ là con người bằng xương bằng thịt chứ không phải sắt đá. 

roadhouse nights 1930 Charles Ruggles Helen Morgan

Charles Ruggles và Helen Morgan trong “Roadhouse nights” (1930), bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết “Mùa gặt đỏ” của Dashiell Hammett

Đồng hành cùng với chàng thám tử lập dị trong “mùa gặt đỏ” tại thành phố Personville, bản thân chúng ta cũng sẽ tham gia vào việc gặt hái ấy – nhưng là với tư cách của người giám sát. Cả chúng ta cũng sẽ thu hoạch được nhiều điều từ chuyến hành trình chẳng có lấy một ngày bình yên này. Có hay không, việc một người bình thường buộc phải trở thành quái vật để có thể săn đuổi những con quái vật khác? Có hay không, hi vọng tẩy sạch những kẻ đã đầu độc và xâu xé Personville chỉ để vuốt ve quyền lực của bản thân mình? Có hay không, một hình ảnh Personville tươi sáng, không còn bóng dáng của bạo lực, ma túy và tham nhũng?… Có rất nhiều câu hỏi mà độc giả có thể tự đặt ra trong quá trình đồng hành cùng chàng thám tử. Bằng việc trả lời những nghi vấn đó, chúng ta sẽ “thu hoạch” được kết quả cho chính mình.

Một số thông tin ngoài lề

  • Trước khi được hợp nhất và phát hành dưới một bản thống nhất, tác phẩm đã được chia làm bốn phần và đăng dài kỳ trên tạp chí Black Mask, từ tháng 11 năm 1927 đến tháng 2 năm 1928. Bốn phần nội dung được đặt các tiêu đề tương tự như sau: “The Cleansing of Poisonville” (11/1927); “Crime Wanted—Male or Female” (12/1927); “Dynamite” (01/1928) và “The 19th Murder” (02/1928).
  • Tạp chí Time ghi nhận “Mùa gặt đỏ” trong danh sách 100 tiểu thuyết bằng tiếng Anh được đánh giá cao nhất trong số các tiểu thuyết được phát hành từ năm 1923 đến năm 2005.
  • Tác phẩm đã được chuyển thể thành phim với tựa đề “Roadhouse Night”, phát hành năm 1930; tuy nhiên, bản chuyển thể đã làm mất đi kha khá những nét đặc trưng của bản tiểu thuyết và bị đánh giá là “không bám sát nội dung gốc”.
  • “Yojimbo”, một bộ phim Nhật Bản lấy nội dung chủ đạo là Samurai của đạo diễn Akira Kurosawa, phát hành năm 1961, được cho là đã được truyền cảm hứng từ tác phẩm gốc “Red Harvest/Mùa gặt đỏ” của Dashiell Hammett. 
  • Ngoài “Roadhouse Night” và “Yojimbo”, tiểu thuyết “Mùa gặt đỏ” cũng truyền cảm hứng cho một số tác phẩm điện ảnh khác như “Blood Simple” (1984) hay “Miller’s Crossing” (1990).
  • David Drake, tác giả của tiểu thuyết khoa học viễn tưởng “The Sharp End” (1993), đã chia sẻ rằng cốt truyện trong tác phẩm của mình được “mượn” từ tiểu thuyết “Mùa gặt đỏ”.

Link đặt mua sách

Xem thêm các bài viết của mình tại đây nhé!

167 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 4