[Review] Lắng nghe gió hát – khúc nhạc dịu dàng của mùa hè tươi trẻ

  • bởi

Tác phẩm đầu tay của Haruki Murakami không phải một cuốn sách khó đọc, không mang một triết lý cao siêu hay một ý nghĩa cụ thể nào hết. Nếu như bạn mong muốn tất cả những điều trên khi tìm đến cuốn tản văn này, thì thành thật khuyên bạn đừng đọc nữa, chỉ tổ chuốc bực vào người. Tuy nhiên, nếu như bạn mong muốn được dừng lại một chút giữa thế gian ồn ào, nếu như bạn thèm muốn một chút chơi vơi giữa dòng đời như nước cuốn, thì mời bạn ngồi xuống thưởng thức những cảm xúc không tên, những ngây ngô và khó hiểu của tuổi trẻ, được thể hiện với giọng văn thời kỳ đầu của Haruki Murakami trong cuốn sách mỏng mang tên “Lắng nghe gió hát” này nhé!

lắng nghe gió hát haruki murakami nhã nam nxb hội nhà văn hear the wind sings vietnamese edition

Bìa bản tiếng Việt, phát hành bởi Nhã Nam

Hãy đến với “Lắng nghe gió hát”, nếu:

  1. Bạn còn trẻ, còn sôi nổi, còn nhiệt huyết, nhưng lại đang tìm kiếm một khoảng lặng bình yên để cân bằng lại cuộc sống xô bồ, náo nhiệt;
  2. Bạn đã có tuổi, đã không còn hứng thú với những tình tiết giật gân, những đấu trí căng thẳng hay những tình tiết hành động gay cấn. Với những độc giả đã có tuổi và tìm kiếm sự bình yên song vẫn muốn được tìm hiểu thêm về giới trẻ, một cuốn sách như “Lắng nghe gió hát” là lựa chọn không tồi;
  3. Bạn là “fan” hâm mộ của Haruki Murakami và không ngại dốc hầu bao với những tác phẩm của Murakami-sensei;
  4. Bạn thích tản văn hoặc có hứng thú với những tác phẩm không có cốt truyện;
  5. Bạn đã chán ngấy với những cuộc rượt đuổi, những cái tên kỳ lạ, plot “nghe vô lý nhưng lại rất thuyết phục” theo logic kiểu Haruki Murakami, những người đàn bà bí ẩn, nhân vật phản diện không lộ mặt,… đã thành thương hiệu của tác giả;
  6. Bạn lười. Đừng cười, vì người lười đọc cuốn này rất hợp, khá là ngắn thôi. Nếu như bạn lười suy nghĩ nữa thì lại càng tốt, vì tác phẩm không đòi hỏi độc giả phải có lượng chất xám dồi dào khi đọc. Thậm chí đọc xong quên luôn cũng được.

Hoặc đơn giản là bạn cảm thấy bị thách thức bởi bài review này nên tò mò.

Đây không phải một tác phẩm kén chọn và cũng không phải một cuốn tiểu thuyết dày. Thời điểm thích hợp để đọc có lẽ là giờ nghỉ trưa, khi chúng ta cần một chút bình yên để cân bằng lại tâm trí sau một buổi sáng làm việc bận rộn. Tùy vào thị hiếu của độc giả; nếu như bạn có hứng thú hoặc chỉ đơn giản là tò mò, hãy bước vào thế giới của “Lắng nghe gió hát” và tự viết nên cảm nhân của mình sau khi “nghe” hết những bài hát của gió này.

Thông tin cơ bản về tác phẩm:

  • Tên gốc: 風の歌を聴け (Kaze no uta o kike);
  • Tên khác: Happy Birthday and White Christmas (tên các chương lẻ khi đăng trên tạp chí Gunzo), Hear the wind sings, Lắng nghe gió hát;
  • Tác giả: Haruki Murakami (村上 春樹 )
  • Dịch giả: Alfred Birnbaum (bản dịch tiếng Anh),  Ted Goossen (bản dịch tiếng Anh), Nguyễn Hồng Anh (bản dịch tiếng Việt);
  • Năm phát hành: tháng 7/1979 (bản gốc tiếng Nhật), tháng 2/1987 (bản dịch tiếng Anh), tháng 9/2018 (bản dịch tiếng Việt);
  • Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn;
  • Công ty phát hành: Nhã Nam;
  • Số trang: 194 (bản tiếng Việt);
  • Giá bán: 56.250 VNĐ (đã bao gồm VAT), dao động từ 56.000 VNĐ đến 75.000 VNĐ tùy từng nơi bán.

Haruki Murakami cũng từng có thời viết như thế

Đã quen với giọng văn của Murakami trong “Rừng Na Uy”, “Biên niên ký chim vặn dây cót” hay “1Q84”, một số độc giả là “fan ruột” của tác giả hẳn sẽ cảm thấy không quen, thậm chí là không thích “Lắng nghe gió hát”. Điều đó thực ra không hề lạ, bởi vì những tác phẩm chúng ta đã biết đều được viết khi Murakami đang và dần khẳng định được vị thế của mình trên văn đàn quốc tế. Thời gian, tuổi tác, kinh nghiệm đã rèn nên giọng kể chuyện vừa lạ vừa độc của tác giả, nên quay lại đọc tác phẩm đầu tay cho ta cảm giác như một bước lùi. Tuy nhiên, đừng vì cảm thấy không quen mà đánh giá thấp tác phẩm này nhé!

Anh hùng cũng từng có quá khứ, và dân chuyên cũng từng có thời chập chững khi mới vào nghề. “Lắng nghe gió hát” là những bước đi đầu tiên của Murakami trên con đường văn chương. Nếu bạn chịu khó đọc và cảm nhận, có thể bạn sẽ manh nha thấy được một chút của những điều sẽ làm nên giọng văn Murakami trong tương lai, chỉ manh nha thôi, giọng kể chuyện tự nhiên và khác biệt đó.

Vào ngày Cá Tháng Tư của năm 1978, Murakami khi đó vẫn là một nhân vật vô danh và còn trẻ, nảy ra ý định viết một câu truyện khi đang xem một trận bóng tại Sân vận động Meiji Jingu. Từ đó, mỗi đêm chàng trai Murakami lại dành 1 tiếng đồng hồ để viết; và mất 4 tháng cho 130 trang bản thảo được hoàn thành. Không nặng tính thương mại, giọng văn chưa được trau chuốt, lối kể chuyện chẳng được cân nhắc kỹ lưỡng, song bài ca của những cơn gió đầu tiên này đã mang lại cho tác giả giải Gunzo dành cho những cây viết trẻ mới nổi vào tháng Tư năm 1979, đúng một năm kể từ khi những ý tưởng đầu tiên của tác phẩm được hình thành.

風の歌を聴け Kaze no uta o kike 村上 春樹 Murakami Haruki hear the wind sings lắng nghe gió hát first edition cover japanese

Một trong những ấn bản được phát hành lần đầu năm 1979 của tác phẩm

Không có câu hỏi “hack não” nào trong tác phẩm, không có những thứ kỳ quặc phi lý diễn ra để làm độc giả rối trí, không có những người đàn bà sắc nước hương trời hay những màn làm tình để làm hài lòng thị hiếu độc giả, chẳng có một băng xã hội đen hay những lời đe dọa, “Lắng nghe gió hát” kể về mùa hè năm 1970 trong cuộc đời nhân vật “tôi” – một sinh viên có hứng thú với viết lách song lại đang phải đối mặt với những thử thách từ chính công việc đó.

Trong cái nền của mùa hè năm 1970 ấy, từng nhân vật của câu chuyện xuất hiện, bước vào và làm cho mùa hè của “tôi” trở nên rực rỡ: cậu bạn nhà giàu tên Chuột, ông chú tên J người Tàu nhưng “phát âm tiếng Nhật tốt hơn cả Chuột và tôi” và làm quản lý của quán J’s Bar, cô gái kỳ lạ không có ngón tay giữa uống say quắc cần câu một mình rồi nằm bẹp dí trong quán bar, DJ của đài NEB Radio – đóng vai trò như nhân tố gây cười, sôi nổi và hài hước, lại còn bị nấc suốt ngày kể cả khi đang phát sóng (nhưng nếu không có anh chàng này thì nhịp điệu của câu chuyện sẽ thật nhàm chán và buồn tẻ). Xen vào với những tương tác của các nhân vật trong kỳ nghỉ hè, “tôi” lồng ghép vào mạch truyện những hồi tưởng của bản thân về kỳ học mùa xuân, về quá khứ với ông chú bác sĩ tâm lý, về ba người chú/bác của “tôi”, những cô gái mà “tôi” từng hẹn hò. Mạch truyện không thống nhất cũng chẳng liên kết, nên nếu bỏ qua phần nào thì bạn vẫn có thể đọc tiếp mà không sợ bị đứt đoạn.

“Tôi” là một chàng trai trẻ nhưng trầm tính, có khả năng quan sát khá tốt và suy nghĩ cũng không giống người bình thường. “Tôi” là một nhân vật kỳ lạ, có lẽ vì thế mà quy tụ xung quanh anh chàng cũng toàn các dị nhân. Song thay vì có siêu năng lực và đi đánh kẻ xấu giải cứu thế giới, họ lại tập trung ở quán bar của chú J và thảo luận về người nhà giàu, “tại sao cậu suốt ngày đọc sách thế?” và việc xuất bản tiểu thuyết; cụ thể là một cuốn tiểu thuyết “hai không”: không tình dục, không có người nào phải chết. Hoặc là họ sẽ uống đến say quắc cần câu đến độ phải để một anh trai lạ hoắc đưa về tận giường, để rồi cuối cùng lao vào hẹn hò nhau, như cách mà cô gái bốn ngón tay và “tôi” đã làm. Hay là gửi một lời đề nghị phát nhạc đến NEB Radio như một lời dò hỏi tới nhân vật “tôi”, để rồi thất vọng vãi linh hồn vì “tôi” thậm chí còn chẳng nhớ cô gái gửi đề nghị là ai…

Những con người ấy chẳng có chút liên hệ nào với nhau, điểm chung duy nhất giữa họ là mối quan hệ với nhân vật “tôi”. Ở bên “tôi”, họ chẳng cần là ai khác. Suy nghĩ kỳ dị ư? Không sao, chẳng có ai phán xét họ vì điều đó. Hành động nông nổi và bốc đồng? Cũng chẳng sao, vì họ còn trẻ và những người xung quanh cũng đều là người trẻ (nếu chúng ta không tính đến chú J sau quầy bar). Lời nói thiếu thận trọng, nhận định thiếu cân nhắc? Không thành vấn đề, vì chẳng ai đủ khó tính để có thể phàn nàn. Mười tám ngày của mùa hè đó, đúng là có chút trống vắng, nhưng không hề thiếu sự cô đơn.

Câu chuyện của Murakami trẻ – đầy âm thanh hơn là hình ảnh, nhiều ký ức hơn là hiện thực, và không hề thiếu những bản nhạc của thập niên 60 – mở ra như một cơn gió và khép lại cũng như một cơn gió, xuất hiện đột ngột và rời đi không báo trước, song ta biết rằng cơn gió đã ở đó và trong một khoảnh khắc nào đó chúng ta để mình bị cuốn theo cùng nó.

Các giải thưởng (được trao và được đề cử)

  • Giải thưởng lần thứ 22 dành cho những cây viết mới của tạp chí Gunzo, tháng Tư năm 1979;
  • Được đề cử giải Akutagawa lần thứ 81, tháng Bảy năm 1979;
  • Được đề cửa giải Noma dành cho văn học, tháng 12 năm 1979.

Một số thông tin bên lề

  • “Lắng nghe gió hát” là phần đầu thuộc bộ ba tiểu thuyết về nhân vật Chuột. Ở Việt Nam, trước năm 2018, chỉ có phần thứ ba – “Cuộc săn cừu hoang” được phát hành bản tiếng Việt.
  • Hai tác phẩm đầu trong bộ ba tác phẩm về Chuột – “Lắng nghe gió hát” và “Pinball, 1973” không phổ biến trong cộng đồng quốc tế, một phần do Murakami cho rằng đó là những cuốn “yếu” trong các tác phẩm của ông.
  • Những chương đầu tiên đăng định kỳ trên tạp chí Gunzo dưới tên “Happy Birthday and White Christmas”. Tên chính thức chỉ được ấn định vào tháng 7/1979 khi tất cả các chương truyện được thống nhất thành tiểu thuyết. Trong các bản in đầu tiên, tiêu đề cũ này cũng được in nhỏ ở trên cùng của bìa.
  • Tác phẩm đã được chuyển thể thành phim cùng tên vào năm 1980 bởi đạo diễn Kazuki Oumori.
(風の歌を聴け Kaze no uta wo kike film adaption poster haruki murakami kazuki ohmori

Poster bộ phim “Kaze no uta wo kike” công chiếu năm 1982, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Haruki Murakami

Link đặt mua tác phẩm

Xem thêm và ủng hộ các bài viết của mình tại đây nhé!

Tham gia cộng tác cùng sachhaynendoc.net tại đây.

223 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 8