REVIEW Hoàng Tử Bé – Nuôi mộng bình sinh hay ngấm nỗi nhân sinh ? Bạn muốn làm trẻ con hay người lớn ?

Văn chương là một điều rất đỗi kì diệu. Nó khiến người ta vui, làm người ta buồn. Nó in trên giấy những dòng chữ ngay ngắn thấm đượm tình nhân văn. Nó vẽ cho đời những sắc màu rực rỡ giúp tâm hồn thêm đẹp.

Nhưng, giống như đại văn hào Vitor Hugo từng nói: “Nếu một nhà văn chỉ viết cho thời đại của mình thì tôi sẽ phải bẻ bút và vứt nó đi.” Và với Hoàng tử bé, Antoine de Saint-Exupery đã thành công trong việc làm người “thư kí trung thành” (Banlzac) của mọi thế hệ, viết nên một áng văn chương bất hữu trong nền văn học nước Pháp.

than thở, phàn nàn

Thông tin sách:

  • Giá 66.000 đ
  • Thể loại: Ngụ ngôn, Văn học,Tiểu thuyết ngắn
  • Tác giả: Antoine de Saint-Exupéry
  • Năm xuất bản: 6 tháng 4, 1943

wp 14512315805801t ue m r

Nội dung 1

        Hoàng tử bé, cậu chàng đến từ tiểu hành tinh B 613. Tiểu hành tinh mà được đặt tên theo sở thích kì lạ của người lớn – những người chỉ đặt mối bận tâm của mình dành cho các con số rắc rối đáng nhàm. Tiểu hành tinh chứa một bông hoa hồng mà ngày nào cậu cũng tưới, chứa ba quả lửa mà tuần nào cũng nạo vét, chứa những cây bao báp mà nếu không kịp thời phát hiện và diệt trừ hay “để sau” thì chắc chắn sẽ là một mầm mống tai họa khiến hành tinh bị hủy diệt. Đó cũng là tiểu hành tinh mà hầu như chẳng lớn hơn một ngôi nhà là bao và chỉ cần dịch ghế chút ít là có thể ngắm Mặt Trời lặn đến khi thỏa chí. Có một ngày, cậu đã ngắm Mặt Trời lặn đến bốn mươi bốn lần. Bởi bạn biết đấy, khi người ta buồn, người ta sẽ buồn đến độ cảm thấy yêu luôn cả ánh tà dương

       Hoàng tử bé, cậu chàng thích cười – nụ cười hồn nhiên, chân chất, tóc cậu vàng, óng ánh như vầng trăng sáng tỏ kia. Cậu hay hỏi và chẳng bao giờ buông tha cho câu hỏi của mình, nhưng lạ lùng thay, cậu chẳng bao giờ bận tâm hay giải đáp thắc mắc của người khác. Và rằng, “Nếu một ngày kia bạn du ngoạn tới Châu Phi, giữa chốn sa mạc. Và nếu bạn có đi ngang qua đó, tôi cầu mong bạn đừng vội vã, hãy đợi một lúc ở ngay dưới vì sao!” Bởi biết đâu, sẽ có một bé con đến bên bạn ?

        Tôi tin rằng, nương theo “chuyến di trú của đàn chim trời”, bé con ấy đã “làm cuộc trốn chạy”, chu du khắp các hành tinh.  

Đáp xuống lần đầu tiên tại hành tinh do một ông vua không thần dân cư ngụ. Ông vua bảo: “Quyền lực trước tiên dựa vào lẽ phải”, dựa vào lúc “các điều kiện được hội đủ”, đó cũng là khoảnh khắc mệnh lệnh sẽ được ban bố. Cho nên khoảnh khắc ấy, ông vua đã bảo với hoàng tử bé rằng, ông sẽ phong cho cậu làm thượng thư, thượng thư bộ hình. Nhưng cả hành tinh kia, nhỏ bé đến vậy, làm gì có ai để phán xử ? Để đáp lời, ông vua bảo: “Thế thì khanh cứ phán xử chính bản thân ấy. Đây là việc khó nhất. Phản xử chính bản thân mình bao giờ cũng khó hơn nhiều so với phán xử người khác. Nếu khanh phán xử chính bản thân khanh thành công, thì chứng tỏ khanh là một bậc hiền giả.

Vậy đấy ! Muốn hái quả ngọt, trước nhất phải biết đưa mình thành bị cáo của phiên toà thẩm án lương tri, phải biết kiếm tìm những nhành cây, ngọn lá khiếm khuyết để thay đi và mọc lên chồi non mới, từ đó đơm hoa kết quả cho cả một quá trình tự hoàn thiện, cố gắng.

Và phải chăng, sự thật rằng, thế giới này hoàn toàn không hề phức tạp như những gì chúng ta vẫn hằng nghĩ tới ? Đúng là thế đấy ! Nếu ở hành tinh đầu tiên mà cậu viếng thăm, đối với các ông vua, “mọi người ai cũng là thần dân”, thì ở hành tinh thứ hai, ai cũng “đều là người hâm mộ” đối với những kẻ hợm hĩnh. Một thế giới rất đỗi đơn giản, rất đỗi chất phác !

Còn bước sang hành tinh thứ ba, hành tinh có một ông nát rượu ở. Ông trả lời cho từng câu hỏi của cậu chàng hoàng tử: “Ta đang uống”, “ta uống để quên đi”, “để quên đi rằng ta rất xấu hổ”, “xấu hổ vì uống!”. Rồi thế là ông đã gieo trong lòng cậu chàng một nỗi băn khoăn khó tả.

Mang theo sự bối rối trong suốt cuộc viễn du, hành tinh thứ tư – hành tinh của một nhà buôn “là người rất nghiêm túc”, “không ưa gì chuyện tầm phào” và là “chủ tài khoản sở hữu các vì sao ở ngân hàng” đã chào đón một vị khách không mời mà đến.

Nội dung 2

Rồi cậu tiếp tục lên đường, đặt chân vào sự lạ lẫm của hành tinh thứ năm – hành tinh nhỏ nhất trong tất cả – hành tinh chỉ đủ chỗ cho một cột đèn đường và một người thắp đèn. Ngặt nỗi, đèn thì cứ phải bật rồi tắt mỗi phút một lần, bởi hành tinh quá nhỏ đi thôi, cho nên ngày, đêm luân phiên không ngớt trong sáu mươi giây đồng hồ. Vì thế người thắp đèn ấy, bởi trung thành với mệnh lệnh cho nên vô cùng cực khổ, nhưng khổ cực là thế, ông vẫn cảm thấy vinh quang, bởi hành động của ông có ích, như thể vừa khai sinh một vì sao hay một bông hoa khi bật đèn lên, và khi tắt đèn, là để bông hoa hay vì sao ấy đi ngủ, một công việc mới đẹp đẽ làm sao!

Nhưng cái công việc này lại “ hẳn sẽ bị coi khinh trong mắt tất cả những người khác”. Tuy nhiên trong mắt Hoàng tử bé, “chỉ có ông ấy mới không lố bịch. Điều đó hẳn là bởi ông ấy lo nghĩ cho một điều gì khác ngoài bản thân.”, đó cũng là người duy nhất mà hoàng tử bé nghĩ rằng đáng để cho cậu kết bạn. Bởi những hành tinh trước đó, ông vua thì độc đoán, ưa áp đặt, thích phán xét; ông hợm hĩnh thì thực dụng, ưa tán dương, thích tung hô; ông nát rượu lại chán ghét thực tại, rầu rĩ mua say; đến ông nhà buôn cũng là người ích kỉ, chỉ muốn chiếm hữu cho riêng mình vẻ đẹp lấp lánh của các vì sao. Họ đều trở thành những người rất “người lớn”.

Điều đó làm tôi hồi tưởng đến lần đầu gặp gỡ giữa hoàng tử bé và chàng phi công trên sa mạc. Bằng giọng nói nhè nhẹ, lạ lùng, cậu đã cất tiếng: “Ông làm ơn…vẽ cho tôi một con cừu!”. Khi ấy phi công trẻ đã vô cùng bất ngờ, bởi tại nơi cách xa chỗ có người tới hàng nghìn dặm, lại có một chất giọng hồn nhiên trẻ thơ đến thế. Và trước sự ngạc nhiên ấy, như một điều vô cùng hệ trọng, cậu chầm chậm nhắc lại lời mình nói. Đương nhiên rồi! “Khi sự huyền bí thật quá đỗi ghê gớm, ta đâu dám không tuân thủ.”?

Vậy là chàng phi công đã vẽ, sau ba lần thất bại trước cái đánh giá khắc nghiệt của cậu giám khảo, cuối cùng kiên nhẫn mất hết, chàng phi công mới nguệch ngoặc phác họa một cái hộp rồi chìa ra: “Đây là cái hòm, con cừu cậu muốn ở bên trong.” Tưởng chừng kết quả sẽ như ba lần trước, ngờ đâu, gương mặt cậu hoàng tử lại bừng sáng, vì đó, đích thị là con cừu mà cậu muốn! Còn “những người lớn”, họ sẽ chẳng bao giờ thấy được điều lí thú ấy, điều lí thú rất mực ngây thơ, rất mực trong sáng trong trái tim con trẻ.

Rồi, tiếp tục chuyến hành trình, cậu sang hành tinh thứ sáu – hành tinh của một nhà địa lí. Cậu trò chuyện với ông, cũng như những người trước đó. Với lời khuyên của nhà địa lí, cậu ghé sang hành tinh cuối cùng trong chuyến tham quan –Trái Đất.

Đáp xuống chốn sa mạc không người, gặp được một con rắn mà nếu ai dám đụng đến nó, nó sẽ đưa người đó, “trở về với đất nơi mà hắn được lấy ra”, rồi băng qua những ngọn núi “vừa nhọn hoắt vừa sỗ sàng”, đi qua cát, đá, tuyết, đi theo lối mòn của con đường, cậu bắt gặp một vườn đầy những bông hồng, hết ngạc nhiên lại đến thất vọng, bởi cậu luôn tin rằng hoa của cậu là độc nhất vô nhị. Chỉ là tại thời điểm ấy, cậu đâu biết: “Chính thời gian mà cậu dành cho bông hồng của cậu mới khiến bông hồng của cậu quan trọng đến thế”, khác biệt đến vậy.

Nội dung 3

May mắn rằng, cậu đã đúng lúc gặp được một người bạn, đó là chú cáo nhỏ – chú cáo có bộ lông đỏ rực, loài vật của sự im lặng không rõ là tinh ranh hay thông thái. Chú cáo ấy đã dạy cho cậu biết thế nào là “thuần hóa”, dạy cậu hiểu phải chịu trách nhiệm với những gì mình thuần hóa, dạy cậu nhận ra quên một người bạn là điều đáng buồn nhất, vì chẳng phải ai cũng từng có một người bạn. Chú cáo cũng nói bí mật của mình cho Hoàng tử bé, một bí mật rất chi là đơn giản, nhưng hiếm ai nhớ rõ, đó là: “Con mắt thường luôn mù lòa trước điều cốt tử.

Cũng giống như bông hồng của cậu vậy. Cô nàng thường phàn nàn, hay khoe khang, luôn giở những mánh khóe vụng về, lúc nói nhiều với những lời ngây ngô, khi thì lại lặng im tựa như nghiền ngẫm, tính tình “phù phiếm pha chút đỏng đảnh”, cậu chàng chính vì thế mà quên đi cách thấu hiểu bằng tâm, mà chỉ tin những gì mà mình thấy bằng mắt. Cậu quên rằng, từ lúc bắt đầu sửa soạn bộ cánh mới, cô nàng đã tỏa hương, tỏa sáng cho cậu, quên đi “tính nết diụ dàng của cô nàng đằng sau những mưu mẹo tội nghiệp kia”, quên đi cô nàng chỉ có “bốn cái gai chằng nhòm nhò gì so với lũ thú dữ”. Cậu quyết định rời đi, nhưng vẫn còn chút lo âu, sợ gió, sợ các con vật sẽ làm tổn thương đến tình yêu êm ái dịu ngọt mà tạm thời chưa hiểu hết.

Và thế là bông hoa đã đáp lời: “Thì chắc là em phải chịu đựng hai hoặc ba con sâu nếu muốn làm quen với tụi bướm chứ.”, “thôi, đừng lân khân nữa, chàng đã quyết định rồi mà. Hãy đi đi.”  Và rồi, cậu đã đi. Bởi lẽ cậu còn quá trẻ để học cách yêu thương một ai khác.

Sau này, sau chuyến viễn du dài, hoàng tử bé mới chợt nhận ra nỗi băn khoăn của mình với nàng hồng, nhận ra rằng chỉ nên xét đoán ai đó từ hành động chứ không phải từ lời nói, bởi thứ mà mình đang thấy trước mặt chỉ là cái vỏ, còn điều hệ trọng nhất lại vô hình vô ảnh

Giống như đại thi hào William Shakepeare từng nói: “Đừng yêu bằng mắt mà hãy yêu bằng tâm hồn.”, bởi tất cả mọi thứ chỉ được cảm nhận bằng trái tim mới tuyệt diệu nhất.

Như điều làm nên vẻ đẹp của sa mạc, ấy chính là vì đâu đó trong nó ẩn giấu một cái giếng. Và điều khiến những vị tinh tú trở nên ngọt ngào là bởi “nếu ai đó thương một bông hoa mà bông hoa ấy lại là duy nhất trên cả triệu cả ức những vì sao, thì chỉ cần ngắm những vì sao thôi đã đủ để người ấy thấy mình hạnh phúc.” Vậy đấy, đó chính là tình thương. Bạn yêu một nhánh lá, bạn sẽ cảm thấy cả cái cây mới tràn ngập sức sống làm sao! Bạn yêu một đám mây, bạn sẽ cảm thấy cả bầu trời mới trong xanh đến nhường nào!

Rồi cuối cùng, khi nhận ra khúc mắc của mình từ bài học mà Cáo nhỏ dạy, hoàng tử bé, chàng đã quyết định “đi bước nữa”. Một mình. ngã xuống…Chàng thoát li thân xác để đưa linh hồn về phía dải ngân hà, nơi có hành tinh, có bông hoa mà chàng thương. Để lại nỗi đau nhức nhối và sự nguôi ngoai mai hậu cho phi công ấy. Để lại những suy tư sâu thẳm dưới lớp vỏ hồn nhiên giản đơn trong lòng mỗi đọc giả. Để lại những kinh nghiệm đắt giá về một vẻ đẹp kín đáo, về một cái phù du mỏng manh, và về một điều gì đó mãi vĩnh cửu, mãi trường tồn

than thở, phàn nàn, khoe khoang, và cả im

Nơi mua sách:

Vì sao nên đọc ?

Đến với tiểu thuyết Hoàng tử bé, bạn đọc sẽ cảm thấy thú vị trong sự kì lạ nhưng lại rất đỗi gần gũi, thân thương; biết bao cảm xúc và suy nghĩ được in hằng trong 39 chương của truyện. Chính vì thế, Hoàng tử bé đã đến và ở lại với mọi thế hệ độc giả xưa và nay.

Dù bạn là ai, ở lứa tuổi nào đi chăng nữa, bạn sẽ luôn thấy được hình ảnh của chính mình trong tác phẩm của Antoine de Saint-Exupery. Có lúc bạn sẽ thấy mình trong nét hồn nhiên, đáng yêu của cậu chàng hoàng tử bé. Có lúc bạn lại thấy mình là cô nàng hoa hồng đỏng đảnh kiêu sa. Cũng có lúc bạn thấy mình trong sự luẩn quẩn của tên nát rượu, không tìm ra lối thoát. Và cũng có lúc bạn sẽ thấy mình trong mình trong chính sự ích kỉ của tên nhà buôn bởi luôn muốn độc chiếm cái đẹp cho riêng mình,…

Để rồi từ mỗi nhân vật, bạn sẽ thấm thía biết bao bài học về cuộc sống. Có người đã từng nói rằng: khó có thể tìm thấy hết ý nghĩa của Hoàng tử bé, và với sự kì bí ấy bạn đọc sẽ thực hiện một chuyến phiêu lưu, khám phá, suy ngẫm không thôi…

dịch vụ độc đáo

Lời kết

Tôi đã từng muốn bản thân lớn nhanh hơn chút nữa, nhưng giờ đây, khi khép lại những trang sách cuối cùng thì chỉ muốn thời gian ngừng trong những ngày ấu thơ, những ngày của hiện tại mà thôi.

Bởi dường như, khi nhòm qua lăng kính trẻ con đầy mơ mộng, trong sáng, phong phú tôi đã nghe được tiếng cười giòn tan của hoàng tử bé, hiểu được sự thay đổi lớn lao nếu một con cừu ăn một bông hoa độc nhất với ai kia. Và rồi, tôi đã sở hữu những ngôi sao, những ngôi sao không bỏ ở ngân hàng như ông nhà buôn, mà là những ngôi sao bỏ tận sâu trong trái tim mình, những ngôi sao ấy chính là năm trăm triệu cái chuông nhỏ biết cười khúc khích, cũng là năm trăm triệu giếng nước tựa một bản nhạc kết tinh từ ròng rọc cùng dây thừng…hoang tu be bia cung bia

Đến đây, khi tách trà thanh mát đã cạn đến đáy, khi tia sáng trong ngày chợt le lói rồi vụt tắt, khi những vì sao thay nhau đổi ngôi, khi đóng lại cuốn sách tuyệt diệu là “một tụng ca ấm áp chống lại hư vô”, là “một khúc ca hân hoan của hiện hữu” thì nếu bạn là một người lớn – những người thoạt tiên đều là trẻ con nhưng đa số lại quên mất điều đó, nếu vậy thì xin bạn đừng dùng ánh mắt cằn cỗi, đơn điệu của bạn để đánh giá những ý nghĩ ngây ngô một cách vô cùng, vô cùng đáng chán hoặc thậm chí là phi lí. Còn nếu bạn cũng như tôi – một đứa bé, thì từ nay về sau, đối với chúng ta, bầu trời đêm bao giờ cũng thật đẹp, bởi một hoàng tử bé mà chúng ta chẳng nhìn thấy. “Nhưng luôn cảm thấy ở trong tim.”…!

1 views