[ Review sách ] Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau – Sự trở lại ấn tượng của Khải Vệ

Cuộc đời sẽ kéo dài bao lâu? Sau cùng thì chúng ta cũng chỉ muốn an yên hạnh phúc. Tìm được cho mình một người bạn trai/bạn gái không khó, cái khó là làm thế nào để cùng nhau nắm tay đi tới bến bờ bình yên vĩnh viễn. Chúng ta gặp gỡ nhau rồi lại rời xa. Duyên thì có nhưng phận chẳng chiều lòng người nên đành luyến tiếc chia tay. Cả hai đã cùng trải qua biết bao ngày tháng buồn vui, thăng trầm trong cuộc sống, từ lúc anh vẫn còn hai bàn tay trắng và em thì cũng chập chững bước ra xã hội.
Thế nhưng đến cuối cùng, anh và em vẫn chẳng tránh khỏi chuyện hợp hợp tan tan. Tất cả những điều ấy đều được gửi gắm qua cuốn sách “Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau” của tác giả trẻ đầy tài năng Khải Vệ. Sự trở lại lần này của anh có phần trưởng thành hơn, trải nghiệm cũng nhiều hơn và từng câu từng từ đặc biệt in sâu lòng người, sau tác phẩm trước đó là “Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên”.

Thiết kế bìa sách rất đẹp và sinh động

Thiết kế bìa sách rất đẹp và sinh động

Thông tin cơ bản về sách

  • Thể loại: Tản văn
  • Tác giả: Khải Vệ
  • Năm xuất bản: Tháng 1 – 2019
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Phụ nữ
  • Số trang: 224
  • Hình thức: Bìa mềm
  • Giá bán: 86.000đ (Giá thị trường)

Đối tượng mà sách hướng tới

Cuốn sách là “liều thuốc” chữa lành vết thương cho những con người vừa mới rời xa nhau. Luyến tiếc, đau đớn và thất vọng là những cảm xúc không thể tránh khỏi khi chia tay. Tuy vậy, tác giả Khải Vệ vẫn luôn nhắc nhở các bạn cần cố gắng sống tốt phần đời sau này của mình dù không còn người ấy ở bên nữa. Thà cô đơn một chút những tâm hồn yên vui và thoải mái, còn hơn là mãi mù quáng, đâm đầu vào một mối quan hệ chẳng ra đâu vào đâu, chỉ làm trái tim ngày càng chằng chịt vết thương!
Cuốn sách cũng có thể mở ra lối giải thoát, cuộc sống mới, con đường mới cho những ai đang quá bế tắc và mệt mỏi trong tình yêu. Yêu là không gượng ép thì mới mong hạnh phúc. Một khi cả hai chỉ trao cho nhau toàn sự im lặng đến phát bực hay vô tâm đâm nát cõi lòng đối phương thì đã đến lúc, bạn cần ra đi để hướng tới một tương lai tươi đẹp và viên mãn hơn. Những cảm xúc, những kỉ niệm đẹp cùng nhau trải qua suốt những năm tháng ấy sẽ mãi là kho báu quý giá mà nhất định, em và anh không bao giờ quên.

Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau, để yêu thương kia hóa phai màu

Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau, để yêu thương kia hóa phai màu

 

Nội dung, chủ đề và thông điệp 1 của sách

Cuốn sách có xuất hiện phần thơ rất dễ thương để mở đầu tác phẩm. Bài thơ không hề vương chút ưu tư, buồn bã nào mà ngược lại, còn làm tăng thêm gia vị và niềm tin vào đối phương cho các cặp đôi đang yêu nhau. Ai tới với ai cũng chỉ  mong sau này, chúng mình có một cuộc đời bình yên mà ngủ vùi bên nhau. Chẳng cần sang giàu, ồn ào, chẳng bận bịu hay lo toan sự đời trái ngang. Hôm nay và ngày sau mình có nhau, thế là đủ đầy. Trái tim này chỉ hướng về duy nhất một người và hãy để nó thỏa sức vẽ nên những khung hình tương lai ấm êm.
Một mái nhà nhỏ trú mưa trú nắng, một khoảnh vườn xinh xinh em trồng thêm mấy luống rau tươi, còn anh tha hồ nuôi mèo hay nuôi gà. Hằng ngày, em đều cố gắng tan làm đúng giờ về nấu cho hai ta một bữa cơm thanh đạm. Hoặc thi thoảng nổi hứng, anh sẽ lại vào vai người đầu bếp thay em. Cuộc đời tưởng chừng chẳng còn gì tuyệt vời và mãn nguyện hơn việc ăn cơm xong, hai đứa rủ nhau lên tầng thượng ngắm nghía trời, mây, trăng, sao rồi ca ca hát hát tưng tửng, sao mà thấy thời gian trôi nhanh. Chỉ ước nó ngưng đọng lại một chút…
Mưa gió ngoài kia, đã có anh thay thế chiếc ô để che chở cho em. Vì anh là nhà! An yên bên nhau, mình cùng hưởng tuổi già. Bảy mươi hay chín mươi năm nữa, cũng mong tình mình chẳng thay lòng đổi dạ, để mãi mãi cùng nhau cười bò, cùng ôm nhau khóc. Cả đời này hai ta không thể sống thiếu người kia. Khải Vệ đã mở đầu “Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau” nhẹ nhàng, êm dịu và đáng yêu như thế. Những vần thơ có thể nói là rất hay, rất thu hút và vui tươi.
Tình yêu luôn có sự xuất hiện của chút mơ mộng hạnh phúc. Giấc mơ cũng là niềm tin mãnh liệt vào một tương lai như ý sẽ chắp cánh cho tình yêu thăng hoa. Khi yêu, chúng ta đừng nên bắt ép bản thân quá thực tế. Đôi lúc cũng nên thả hồn theo cảm xúc một chút, để mà cùng nhau vun vén và cố gắng cho ước mơ không còn là ước mơ, mà sẽ thành sự thật. Người trước mặt là người mà ta muốn đồng hành trong những chặng đường sau này, để ta có thể tin cậy dựa vào. Tình yêu không còn là chuyện vài ba tháng, hay vài ba năm mà sẽ là câu chuyện của cả một đời người.

Có ai mãi chờ được một người bao giờ?

Có ai mãi chờ được một người bao giờ?


Cuộc đời như vậy quả thật hạnh phúc biết bao. Tại sao cứ phải tan hợp, hợp tan để tự làm đau người mình yêu và cả bản thân mình? Sống bình yên, vui vẻ như thế chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Khải Vệ không muốn bạn đọc mất niềm tin vào tình yêu. Anh hi vọng những đôi yêu nhau có thể vì nhau mà ở lại, vì nhau mà yêu thương chân thành. Chân thành đổi lấy chân thành, để sau đó cả hai đều được hạnh phúc và thực sự như con thuyền lênh đênh nhiều ngày bỗng nhiên cập đúng bến bờ an vui.

Nội dung, chủ đề và thông điệp 2 của sách

Trên đời này, cái gì cũng có giới hạn của nó. Một người không thể yêu mãi một người, một người cũng chẳng thể đủ kiên nhẫn để mãi dỗ dành tâm tính trẻ con của một người. Và khi sức chịu đựng đã đi qua giới hạn, tự lí trí bắt buộc con tim thôi gào thét nhớ thương và thẳng thừng ra đi để giải thoát cho cả hai cõi lòng đã quá mệt mỏi. Dù thực sự bạn chẳng đành lòng, nhưng xin đừng tự làm đau bản thân mình thêm nữa. Hãy ra đi để bảo toàn chút gì đó còn lại trong trái tim và hãy yêu bản thân mình nhiều hơn.
Thế giới có hơn bảy tỉ người, đừng chỉ mải mê hướng mắt về một phương. Trước tiên, bạn cần thực sự buông tay những gì đã cũ để chăm chút cho hiện tại an ổn, sau đó tự khắc trời cao sẽ sắp đặt cho bạn một tình yêu mới, có thể sẽ lạc quan hơn mối quan hệ xưa cũ. Khải Vệ khéo léo đưa những cảm xúc vui, buồn, đau lòng, rồi tới bình tĩnh, suy ngẫm và sáng suốt đưa ra quyết định đúng đắn. Tình yêu đủ phai màu thì sẽ đến lúc phải buông tay, đó là điều không ai có thể chống lại. Càng níu kéo, càng thêm đau thương và ngốc nghếch mà thôi.
Nắng nắng mưa mưa thất thường, tình yêu cũng giống như thời tiết. Có thể bạn và người ấy đã từng có những khoảng thời gian thực sự vui vẻ và hạnh phúc bên nhau, vậy mà hôm nay đã lại nhuốm màu thương đau. Khi mà người ấy đã cạn lòng, thì tình yêu của bạn có bao dung và nhún nhường cỡ nào cũng vô ích. Từ lâu, trong lòng họ đã chẳng còn hình bóng của bạn nữa rồi. Trong khi trái tim mình nhất quyết chìm vào mối quan hệ đầy bế tắc này, mong cứu vãn được chút đỉnh thì trái tim của họ đã lại hướng về một vùng trời khác..

Sống yên bình một đời bên nhau, đó chẳng phải là kết thúc viên mãn nhất cho tình yêu hay sao?

Sống yên bình một đời bên nhau, đó chẳng phải là kết thúc viên mãn nhất cho tình yêu hay sao?

Chọn cách ở lại với một tình yêu đã kết thúc từ lâu, chẳng phải chung thủy hay cao thượng mà là dại khờ và chỉ nhận được toàn bi thương. Tình yêu nồng cháy hôm nay, chưa chắc ngày mai nó cũng thể. Cảm xúc là một môn học rất khó để qua môn! Bởi vì chúng thay đổi nhanh như chong chóng, khiến mọi người xung quanh, thậm chí là cả bản thân mình không tài nào hiểu nổi. Ta không biết rằng, tại sao ta đang yêu người kia nhiều như thế, tưởng chừng bên nhau trọn đời, vậy mà bỗng nhiên lại đi “say nắng” một người bạn khác.
Ta cảm thấy bản thân thật tệ, nhưng trái tim đã chiến thắng lí trí và nếu không đủ vững lòng thì sẽ không thể kiểm soát được cảm xúc nhất thời của mình, rồi lại dày vò người khác. Nếu những ai đang tự đặt ra muôn vàn câu hỏi trong tình yêu, đại loại như: “Mình có nên tiếp tục mối quan hệ này hay không?”/”Anh/Cô ấy còn tình cảm với mình như lúc ban đầu chứ?”/”Tại sao mình lại cảm thấy cô đơn thế này?” thì cũng chính là lúc các bạn cần ngồi lại để giải quyết vấn đề cùng người kia.
Một khi đã chẳng còn tìm thấy cảm giác yên bình trong tình yêu này thì tốt nhất nên ra đi cho nhẹ lòng. Buông tay hôm nay là vì trái tim mỗi người đã quá đỗi mỏi mệt và đang nấc lên từng tiếng rã rời. Cố thêm nữa cũng chỉ thêm vài vết thương, chứ chẳng có ích gì. Đừng cố gắng thay đổi một người khi họ đã muốn buông bỏ tình yêu này, để chạy theo niềm vui mới. Bạn cần yêu thương và quan tâm tới bản thân nhiều hơn, chiều chuộng, âu yếm nó một chút cho nhẹ bớt sầu muộn.
“Muốn bình yên là phải biết đủ.
Đủ yêu thì giữ, đủ buồn thì buông”
Đã đến lúc bạn nên dừng lại sau một chặng đường yêu đủ dài. Kỉ niệm vui buồn cũng gom góp đủ rồi, thì nên đi thôi. Quyết định hôm nay của bạn là hoàn toàn đúng đắn, vì nó tốt cho cả bạn lẫn người ấy. Nỗi buồn cũng chẳng xâm chiếm bạn được lâu, chỉ cần bạn tích cực sống hơn nữa, và tuyệt đối không nên mất niềm tin vào tình yêu chân thành. Thế giới vẫn cứ tiếp diễn như bình thường, bạn không thể ngồi mãi đó mà ôm ấp kỉ niệm xưa. Tất cả đã qua rồi, làm mới bản thân và tận hưởng trọn vẹn cuộc đời đi thôi.

Giọng văn Khải Vệ vẫn đong đầy cảm xúc như thế nhưng lần này anh có sự trưởng thành và trải đời nhiều hơn

Giọng văn Khải Vệ vẫn đong đầy cảm xúc như thế nhưng lần này anh có sự trưởng thành và trải đời nhiều hơn

 

Khải Vệ muốn nhắc nhở độc giả thế này, cho dù bạn có khóc lóc và kêu gào thì cũng không có ai quay lại để chở che cho bạn. Một khi đặt chân ra khỏi tình yêu đó, là người ta sẽ đi luôn, đi không về nữa. Chỉ có bạn mới có thể tự vực bạn dậy. Buông tay đồng nghĩa với buông bỏ tinh thần mệt mỏi mà cố gắng sống an yên, vui vẻ. Đã chấp nhận yêu đương thì nên chấp nhận việc sẽ đến một lúc nào đó, hai người sẽ rời bỏ nhau đi. Vì ai rồi cũng khác, và chẳng có gì là mãi mãi, ngoại trừ bản thân mình!

Nội dung, chủ đề và thông điệp 3 của sách

Chờ đợi thật chẳng dễ dàng chút nào. Khi còn trẻ, ta cứ tưởng tình yêu đủ vững chãi thì mọi vấn đề về thời gian, khoảng cách cũng không đáng lo ngại. Nhưng dần dần mới hiểu, thì ra, con người chúng ta còn có nhiều niềm vui để bắt đôi chân phải chạy theo như thế. Chạy mãi, chạy mãi, cuối cùng ngoảnh đầu lại mới chợt nhận ra, bản thân đã mải say mê những cánh bướm niềm vui mà đánh rơi tình yêu tự khi nào.
Khi gom góp đủ thất vọng, con người ta sẽ thôi chờ đợi. Hoài công vô ích và lãng phí dần dần từng tháng năm tuổi trẻ khiến chúng ta mệt mỏi, rồi buông bỏ. Thế là tình yêu biến mất, lời hẹn thề anh sẽ trở về, em sẽ đợi anh bỗng chốc tan thành mây khói. Bởi mới nói, mình rất nể phục những cặp đôi yêu xa. Họ mạnh mẽ và tuyệt vời quá. Nhưng nếu có mười cặp yêu xa thì chắc chỉ một, hai cặp là chờ nhau đến vô tận được. Còn lại thì chỉ chờ được vài lần đầu, sau thấy nỗi buồn cứ lớn dần lên trong lòng thì lặng lẽ mà ra đi.
Chờ đợi chưa hẳn đã đáng sợ nhất. Đáng sợ hơn là niềm tin dành cho nhau không đủ lớn, nên cứ để mặc tâm trí ngập trong những nỗi nghi ngờ, lo âu đối phương có thể sẽ bắt cá hai tay, hay đã chán mình từ lâu và đang tay trong tay với người khác. Với hàng loạt những lí do đó, người ta dần sợ cảm giác phải chờ đợi một điều gì đó. Tương lai vốn dĩ là bất định, nên chẳng ai đủ rộng lượng để ngóng trông mãi về một phía.
Đã vì nhau mà cố gắng biết bao nhiêu, thế mà cuối cùng lại chẳng chiến thắng nổi khoảng cách và thời gian. “Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau”.. Đúng như tựa sách đã thốt lên đầy ngậm ngùi, buồn đau như vậy. Nhưng thôi, tháng năm vốn dĩ ngắn ngủi, tuổi thanh xuân của người con gái càng quý giá hơn. Đừng đem trái tim ra để cá cược một ván không chắc chắn. Đừng mạo hiểm đem bình yên của mình để gửi cho một phương trời xa lắm. Tự mình không biết quý trọng bản thân thì chẳng ai yêu thương được đâu.

Thì ra, khi tình cảm cạn kiệt, mọi cố gắng níu giữ cũng bằng thừa

Thì ra, khi tình cảm cạn kiệt, mọi cố gắng níu giữ cũng bằng thừa

Sau cơn mưa, trời lại sáng. Dù buông tay thật không dễ dàng, nhưng chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi. Trái tim bạn đau đớn nhiều rồi, đừng làm nó chết ngạt thêm nữa. Trải qua va vấp nhiều rồi, bạn nên đứng lên và tiếp tục sống vui vẻ.

Nội dung, chủ đề và thông điệp 4 của sách

Cô đơn không hình hài nhưng nó luôn ẩn sâu trong cõi lòng mỗi người. Có người tìm đến ai đó chỉ để giải vây nỗi cô đơn trong chốc lát, thế mà người kia cũng tin tưởng đó là tình yêu chân thực. Nghiệt ngã quá! Một người chỉ coi thứ tình cảm này như một loại gia vị nêm nếm cho cuộc sống hiện tại tẻ nhạt và vô vị của mình, còn người kia lại bất chấp tất cả mà đắm chìm trong hương sắc tình yêu. Một người vô tâm, một người mù quáng. Rồi cuối cùng lại chẳng đi về đâu..
Nếu bạn đang có một mối quan hệ không đầu không cuối và mập mờ như thế, xin hãy xem xét lại ngay. Nhiều người cứ lầm tưởng việc cô đơn tìm đến ai đó là tình yêu. Thật ra, đó chỉ là việc làm tiêu khiển cảm xúc nhất thời, chứ không thể đơm hoa, kết trái.

Nhận định đánh giá và cảm nhận của cá nhân mình

Mình khá thích cuốn sách “Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau” này. Nghe tên và nhìn bìa rất phù hợp với hoàn cảnh hiện tại của mình. Nhưng khi mở sách ra khám phá mới biết sách đề cập đến nhiều khía cạnh hơn thế, chứ không chỉ gói gọn trong việc chờ đợi. Nói chung, mình thấy cuốn sách hay, Khải Vệ cũng đã trưởng thành lên rất nhiều qua tác phẩm trước đó. Mong mọi người sẽ tìm đọc và có được những cảm nhận cho riêng mình nhé.

Cảm nhận của người đọc về cuốn sách này

Cảm nhận của người đọc về cuốn sách này

Cuốn sách đem lại nhiều trải nghiệm sâu sắc, thú vị và cảm xúc rất thật. Cuốn sách sẽ là món quà tinh thần cho những trái tim đang cố gắng đi qua ngày giông bão. Xin hãy vì bản thân mình mà từ bỏ những thứ không đáng và sống vui vẻ hơn thì tự khắc, bình yên sẽ vẫy chào, bạn nhé!

Nơi mua sách

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Sau cùng, Khải Vệ cũng chỉ mong các bạn sẽ luôn hạnh phúc, chín chắn trong suy nghĩ và sống thật tốt cuộc đời mình để không còn gì nuối tiếc. Chúc các bạn sẽ sớm sở hữu cho mình “Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau” nhé. Have a nice day!

1244 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1