Nỗi niềm của người con liệt sỹ – nỗi buồn chiến tranh

Ngay từ khi sinh ra chị tôi chẳng biết mặt ba mình cho đến bây giờ cũng vậy chỉ nhìn qua ảnh , bao nhiêu năm đau đáu nhớ ba không nguôi và không ngừng nuôi hi vọng tìm kiếm ba mình là một người lính đã anh dũng hi sinh tại chiến trường Quảng Trị  ngay cả trong giấc mơ cũng nhớ gọi tên ba. Bao năm nhớ nhung và nhìn mặt ba qua tấm ảnh chị vẫn mong một ngày có thể tìm thấy ba của mình ở một nghĩa trang nào đó để đưa ba về nơi quê hương chôn rau cắt rốn . Mỗi lần nhớ về ba mình bao nhiêu kỉ niệm trong chị lại ùa về dù chỉ là nhìn thấy ba qua bức ảnh qua lời kể của bà của mẹ.

Hình tượng người lính

Ba ra đi chiến trường khi chị ở trong bụng mẹ

Khi mẹ chị mang thai chị thì ba chị có giấy gọi lên đường nhập ngũ, là con trai lớn trong nhà bốn anh em trai nên ba chị phải gương mẫu chấp hành theo tiếng gọi thiêng của Tổ quốc, hơn nữa ba chị lại sẵn có tình yêu nồng nàn quê hương đất nước ngấm vào máu thịt nên khi có giấy gọi nhập ngũ thì rất đỗi tự hào và mừng vui tinh thần luôn chuẩn bị sẵn sàng lên đường vào chiến trường. 

Mẹ chị thì lo lắng vô cùng vì trong lúc bụng mang dạ chửa ,mà chồng lại ra đi chiến đấu thì khi sinh con biết phải làm sao nhưng vì sự quyết tâm của chồng cùng nhiệm vụ thiêng của đất nước mà đành lòng để chồng ra đi. Hơn nữa mẹ chị là nữ hộ sinh nên có kinh nghiệm trong việc sinh con và chăm sóc con cũng bớt phần nào sự lo lắng, chị cứ càng ngày càng lớn dần trong bụng mẹ còn nỗi lo lắng lại lớn dần trong lòng mẹ chị.

  • Chị ra đời trong vòng tay người thân khi ba chị còn ở chiến trường

  • mẹ là người dắt con đi

Vào một ngày đẹp trời mùa hạ , chị đã cất tiếng khóc chào đời trong niềm vui của hai bên gia đình nội ngoại đặc biệt là niềm vui vô bờ bến của mẹ chị sau bao ngày mong chờ hi vọng hồi hộp lo âu. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má mẹ chị đó là những giọt nước mắt vừa hạnh phúc vừa tủi thân khi vượt cạn không có chồng mình bên cạnh.

Chị cứ lớn lên trong vòng tay yêu thương của mọi người nhưng không có vòng tay yêu thương của ba chị,lúc mẹ chị ở nhà hai mẹ con quấn quýt bên nhau khi mẹ đi làm chị lẽo đẽo theo bà nội và các o chú lớn hơn chị vài ba tuổi . Chị cứ hồn nhiên ngây thơ trong sáng và an nhiên như một cái cây trong lúc mẹ , bà nội và một vài người thân lớn tuổi cảm thấy lo lắng vì ba chị vẫn mãi chưa được về thăm nhà.

  • .Một ngày ba chị bỗng được về thăm nhà sau bao ngày chiến đấu

  •  

Một hôm, khi mẹ chị đang làm ở ngoài đồng, bà chị đang lúi húi nấu ăn trong bếp, chị thì đang được các cô chú cõng trên lưng đi chơi cùng lũ trẻ hàng xóm thì một người thân trong nhà chạy ù ra đồng báo với mẹ chị là ba chị về tới đầu làng, mẹ chị đang làm đồng quẳng đôi quang gánh tất tưởi chạy về , bà chị bỏ dở bếp đang cháy chạy ra sân, chú đang cõng chị cũng chạy sình sịch về nhà thở không ra hơi.

  • .Ba chị trở về thăm nhà lần duy nhất và sự trở cho sự ra đi mãi mãi 

Và ba chị đã về thật, mang trên mình bộ quân phục màu xanh bộ đội và chiếc ba lô nặng trĩu sau lưng mọi người trong làng kéo đến vây quanh hỏi han, mẹ chị và bà nội đã khóc vì quá đỗi vui mừng vì sau hai ba năm xa nhà ba chị được cho về thăm nhà còn chị cứ nép sau lưng chú với ánh mắt vừa tò mò vừa xét nét. Lúc ba chị tiến tới bế chị chị đã nép vào sau lưng chú tay túm lấy vạt áo chú tỏ vẻ sợ sệt chị nhìn ba với ánh mắt dò xét xép nép như một người lạ từ đâu tới . Cứ như vậy chị nhìn ba mình rồi nhìn những người xung quanh như chờ đợi  một lời giải thích bởi từ khi sinh ra đến giờ chị đâu có được nhìn thấy ba chị mà giờ đây bỗng dưng xuất hiện hình ảnh chú bộ đội với bộ quân phục màu xanh trang nghiêm làm sao mà chị không khỏi ngạc nhiên được chứ.

  • Chị vẫn day dứt khôn nguôi khi chưa tìm được phần mộ hi sinh của ba mình

  • Viếng anh ngày hnay

. Hình ảnh ba chị giờ chỉ có trong tưởng tượng trong giấc mơ, mỗi năm đến ngày 27/7 lòng chị vẫn đau đáu một nỗi nhớ thương về người cha của mình . Chị cùng chồng đã dò hỏi tìm kiếm hài cốt cha mình ở các nghĩa trang nhưng vẫn vô vọng trong lòng chị vẫn nhói đau thao thức vì ba mình không biết đã ngã xuống nằm lại phương trời nào mà mãi đến bây giờ vẫn chưa được về với quê hương tổ tiên ông bà.

Trăm nhớ ngàn thương ba mình chị chỉ mong mỏi hi vọng rồi một ngày nào đó đưa được hài cốt của ba về với quê hương với tổ tiên ông bà và chồng chị cũng vậy bởi hơn ai hết anh cũng là một người lính một người chồng anh thấu hiểu nỗi hi sinh mất mát mà vợ mình phải chịu đựng suốt mấy chục năm qua. Bây giờ hòa bình núi liền núi sông liền sông nhưng tình cảm cha con thì mãi mãi cách trở bới chiến tranh đã cướp đi hạnh phúc của biết bao người để rồi phải sống trong biệt li đau khổ mãi mãi là vết thương không thể nào liền da

  • Chiến tranh đã lùi xa những thế hệ mai sau không thể quên và không được phép quên sự hi sinh to lớn của thế hệ cha anh

Chiến tranh đã qua đi, đất nước đã hoà bình, nhưng những đau thương mất mát mà chiến tranh để lại thì không gì bù đắp được. Những nỗi đau vẫn sẽ còn mãi nhưng hơn hết đó là sự vinh quang. Chúng con xin gửi lời chúc nhân ngày thương binh liệt sỹ, xin được nghiêng mình tưởng nhớ đến những chiến sỹ đã khuất, đã bị thương trong các cuộc kháng chiến bằng lòng biết ơn, sự kính trọng sâu sắc. Bằng sự chân thành nhất chúng  xin được bày tỏ tình cảm chân thành tới những anh hùng liệt sĩ, các Bà Mẹ Việt Nam anh hùng, thương bệnh binh đã cống hiến tuổi xuân của mình cho tổ quốc.

Ngày 27/7 đã đi vào lịch sử đất nước như một dấu ấn nhắc nhở mọi người về truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ người trồng cây” của dân tộc Việt Nam. Vì tổ quốc, vì nhân dân, rất nhiều người con của dân tộc, trong đó có những con người tuổi đời mới mười chín, đôi mươi đã để lại phía sau hạnh phúc riêng tư, những trang sách, giảng đường… sẵn sàng lên đường đấu tranh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Chính vì lẽ ấy,  xin gửi tới tất cả những lời chúc cho ngày 27/7 với sự tri ân và thành kính.

7 views