Niềm hạnh phúc thực sự của những người đàn ông – Chương 1: Sự tàn bạo

Giới thiệu sơ lược:Đây là câu chuyện về một chú Greninja đực ham muốn tình cảm với một chú Dewott đực. Qua bao sóng gió liệu họ có đến được với nhau hay là một bi kịch thực sự tiếp diễn với bản chất dã man của Greninja?Nhân vật:

  • Greninja: Giới tính: Nam               Là một ninja thuộc trường phái cổ xưa với tâm địa tàn ác nhưng lại có ham muốn tình yêu tột bậc
  • Dewott: Giới tính: Nam              Một chàng kiếm sĩ trẻ tuổi với ước mơ và hi vọng khát khao lớn, có bạn gái là Milotic xinh đẹp

Chương 1: Sự tàn bạo

Ánh nắng sớm ban mai tỏa xuống đồng cỏ nội thơm mát, tiết trời mùa xuân trong xanh kèm những cơn gió nhẹ lướt qua làn da của em. Như một thứ thuốc phiện cuốn hút tôi đến từng giây. Tôi không thể rời mắt khỏi em, đó là thứ tôi mong muốn. Những bộ phận của máy móc không thể tách rời nhau để có thể hoạt động, tôi không thể thiếu bánh răng còn lại chính là em để tiếp tục hoạt động.

Tôi cứ việc ngắm nhìn em như vậy, nhưng chỉ là ngắm nhìn những hình tượng còn đọng lại trong tâm trí thôi. Thật sự là em đã không còn ở đây nữa. Nhưng thực sự tôi chưa bao giờ có được em. Không như những đứa con gái nhàm chán, em có một sức mạnh khiến anh phải ngưỡng mộ. Đáng tiếc thay em đã bị dành lấy mất. Bởi con Milotic thùy mị chết tiệt. Nó được mệnh danh là pokemon đẹp nhất nhưng nó thuộc giống cái, làm sao đem lại hạnh phúc cho em được cơ chứ? Chỉ những người đàn ông mới có thể đem lại hạnh phúc cho nhau mà thôi.

Tôi có sức mạnh, một mình chấp cả đội hình của lũ trainer đáng ghét. Nó thì sao? Chỉ biết đứng nhìn chúng nó tấn công rồi em vào giúp. Cuối cùng người chịu đau đớn lại là em – Dewott đáng thương. Chúng ta không cách biệt về giới tính cơ mà, những người đàn ông sẽ rất mạnh mẽ khi về chung một nhà.

Quyết định rồi, tôi sẽ đến và giành em khỏi ả đáng ghét kia.

Tối đó trời tối mịt, những vì sao trên trời cùng ánh trăng tỏa sáng xuống nhìn rõ đường đi như một thứ gì đó kì ảo. Không chùn bước trước khung cảnh thơ mộng, tôi quyết phải đến đó. Nơi mà hai người họ đang ôm ấp nhau nồng ấm.

Dewott the pokemon main

Dewott the pokemon main

Sau tảng đá ven biển, một con Greninja như tôi đang nghe rõ mồn một những lời ngon ngọt ấy từ cặp đôi kia.

“Chúng ta sẽ hạnh phúc chứ?”

“Đúng vậy, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau.”

Ả đàn bá đó dụ dỗ Dewott của tôi kìa, thật đáng ghét. Tôi quyết không ta cho ả. A! Có ý tưởng rồi. Đầu tiên âm thầm dùng <SURF> vào hai người họ, tầm nhìn sẽ che khuất. Tranh thủ họ không để ý, tôi ném ngay <TOXIC> vào người ả milotic ấy. Rồi ả đã bị dính độc. Ha ha đáng đời.

Nếu không chữa trị kịp thời ả sẽ ngất trong đau đớn. Yên tâm ả sẽ không chết đâu nhưng tôi muốn ả chịu nhiều thêm nữa. Bằng cách <SURF> liên tục khiến cho mọi hoạt động của họ bị ngưng trệ đi, tôi vui sướng làm sao khi ả chịu đau đớn mà không làm gì được.

Thật tức chết khi Dewott cứ liên tục kêu lên:

“Milotic, em có sao không? Em đâu rồi?”

Thừa cơ tầm nhìn Dewott đã mất đi đối với Milotic, tôi đã <DIG> và lôi nó đi xa hơn. Nhưng nó ngất rồi, phải giải độc thật sớm để nó không chết. Thả nó nằm trải dài trên một bãi đá ngoài khơi là lựa chọn tốt, như vậy ả sẽ chừa thói ấy.

Nhưng cũng hơi buồn khi Dewott cứ liên tục gào thét tên ả. Tôi xót lắm nhưng không thể ra mặt và xưng về tội lỗi bản thân được. Nên về nhà sớm cho lành. Cảm giác như là có gì đó vui vui. Hằng đêm tôi thường ôm gấu bông Dewott mà ngủ. Ước mơ về một ngày chung sống với nhau. Hằng đêm đấu kiếm và ôm ấp nhau qua những mùa đông ấm áp. Nhưng mong ước này tôi sẽ phải tự đoạt lấy bằng chính bản thân.

Milotic the pokemon girl

Milotic the pokemon girl

Đành chờ đến ngày mai, hi vọng con Milotic đáng ghét đó sẽ sợ hãi mà rời xa.

Nếu không thì đừng trách tôi haha.

Bỗng có tiếng gì đó vang lên trong căn phòng nhỏ. Đó là một con Azumaril thôi, đúng hơn là linh hồn của nó. Tôi đã giết nó cách đây lâu lắm rồi mà nó vẫn đến ám tôi, nhưng linh hồn thuộc dạng ma sao có thể ảnh hưởng đến kẻ như tôi chứ. Nó đã tỏ tình tôi một năm trước nhưng tôi làm gì có hứng thú với phụ nữ, phụ nữ chỉ là mấy con rắn độc thôi. Vậy nên giết là một sự lựa chọn hoàn hảo, và tôi lột da nó làm chăn. Nó muốn ở bên tôi nhỉ, đấy, thỏa mãn rồi đấy mặc dù chỉ tôi mới có thể nhìn thấy linh hồn nó.

Tôi nghĩ đến việc giết luôn con Milotic nhưng mà thôi, dạo này mấy tay thám tử Luxray làm việc nhiều quá. Vả lại có mấy thằng tâm linh học vào phá nữa, tức chết đi được. Thôi đánh giấc ngủ sớm, đắp cái chăn da Azumaril cũng không tệ đâu. Nó còn miễn phí nữa chứ. Mơ về Dewott thật đẹp làm sao. Hi vọng rằng chúng ta sẽ về bên nhau sớm.

Sáng sớm thức dậy, tôi đã nghe những tiếng ồn từ ngoài bờ biển. Chính là em Dewott đang ồn ào cả lên vì Milotic. Em cũng đủ thông minh khi nhận ra rằng có người đã làm việc ấy. Nhưng em không tài nào có thể nhận ra một ninja như tôi đâu.

Em huy động mọi người tìm kiếm Milotic, mọi người có vẻ đang lo cho ả. Tuy nhiên ả có gì đáng để quan tâm như vậy chứ. Thật bực mình, kệ cứ cơ hội lại bắt chuyện với em.

“Dewott ơi, anh có thấy Milotic của em đâu không? Em đã tìm kiếm cả đêm qua, kẻ đã làm vậy thật dã man.”

“Em đừng lo, em sẽ tìm ra thôi.”

Cơ hội xoa cái đầu lạnh của em, tôi vui sướng trong lòng đến chừng nào. Nhưng chỉ cho đến khi em tìm ra con Milotic đáng ghét ấy. Nhất là cái giọng của nó khi nằm trên tay Dewott.

“Em đau lắm, huhu.”

Nó khóc trông thật giả tạo làm sao. Rõ rằng Dewott không nên ôm ấp ngươi như vậy, mà phải là ta. Khó chịu khi Dewott đáp lại nó:

“Đã có anh ở đây, em đừng lo, em sẽ an toàn thôi.”

Thật muốn ném cho nó một cái phi tiêu nước để rửa trôi cái bản mặt ngu ngốc đó. Người xung quanh vui mừng khi nó được an toàn nhưng không hề biết tôi khó chịu đến nhường nào đâu. Chết tiệt, còn thế nữa. Lần sau đừng hòng mà làm vậy được nữa.

Thôi thì về trước

“Em đã tìm ra milotic rồi thì anh về trước đây. Em nên nghỉ ngơi đi.”

“Cảm ơn anh.”

Giọng nói của Dewott thật ấm áp làm sao. Muốn hôn lên tấm môi dịu dàng đó của em bằng tình thương quá. Một ngày nào đó không xa.

 
85 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2