Những status về tình yêu tan vỡ thấm đẫm nước mắt

Tình yêu được thêu dệt từ trăm ngàn sợi chỉ yêu thương, nhung nhớ, quan tâm, san sớt. Tới khi chẳng thể cùng nhau thực hiện hứa thề sẽ cùng nhau đi tới khi răng long đầu bạc, người ta lại lạc lõng, lại cô đơn, lại hiu quạnh giữa nhộn nhịp xô bồ của dòng đời vội vã. Khóc. Và đau.

Thở than để thấy lòng mình nhẹ vơi nỗi sầu...

Thở than để thấy lòng mình nhẹ vơi nỗi sầu…

Gửi tới các bạn, những người đã, đang, và sẽ yêu, những dòng status tâm trạng về tình yêu buồn mà mình đã từng viết. Như một cách giải tỏa nỗi lòng. Như một cách đối đầu tan vỡ. Cùng mình chiêm nghiệm chùm status dài  thấm đẫm sầu tư về tình yêu buồn nhé!

Tình yêu tan vỡ, là đau thương, là dằn vặt…

  • 1.Giữa âu lo phồn thịnh, giữa biển mộng xô bồ, thực tâm ân cảm vì đã nguyện lòng nguyện ý coi nhau là bến đậu an yên. Thời khắc không kìm được đáy mắt cuộn trào giông bão, phút giây chát đắng nếm vị đời bạc bẽo trên môi, chỉ thiết tha xin đừng quên ngày ấy, chốn đây, dưới ươm vàng nắng xuân chan chứa, trong nô nức hội lễ giêng hai. Không xe. Không mũ. Chỉ có ý cười nhuộm phớt nơi khoé mắt đầu môi. Có anh. Có em. Có chúng ta…
  • 2.Giây phút ấy, giữa tiết trời thu chợt như có giá băng giăng phủ. Áng mây trời lãng phiêu mà em từng trót trao vương vấn, tự bao giờ đã bàng bạc âu sầu nhuốm đắng chát trần gian? Là do tim em, cũng như tâm hồn anh, đang ứa máu tựa ngàn vạn mũi dao đâm? Hay vì đớn đau khiến tất thảy qua đôi mắt vô hồn đều hóa ra mộng tưởng, mộng tưởng về một chuỗi yêu đương ngỡ như mãi mãi, vậy mà tỉnh dậy sau một cơn mơ đã vội hóa hư không?

3.Nâng được thì buông được” – đơn giản chỉ là lời gian dối sầu thương của một cõi lòng tan nát. Mỗi sớm thức dậy, đứng trước gương tự vỗ về bản thân rằng không có anh vẫn có thể sống tốt, để rồi lại cay đắng nhận ra: bề ngoài gắng gượng an yên nhưng trong lòng tựa hồ như trăm ngàn đổ vỡ. Bởi vì anh cứ luôn ở bên, mỗi khi em giận đều cùng em hóa bão giông, mỗi khi em buồn đều cùng em ngập tràn nước mắt. Bởi vì anh cứ luôn như vậy… Nên em cứ tự cho mình quyền được dựa dẫm, được tin rằng dẫu có thờ ơ, chỉ cần đưa tay về phía sau, vẫn sẽ là anh ôn nhu mà nắm lấy. Nhưng bây giờ là không thể. Thực sự không thể nữa rồi…

Nâng được thì buông được-Lời gian dối sầu thương của một cõi lòng tan nát

Nâng được thì buông được-Lời gian dối sầu thương của một cõi lòng tan nát

4.Sớm thôi. Sẽ đến ngày em thôi thốt tên anh trong vô thức. Chẳng phải là đã mãi quên đi, chỉ là tâm chẳng đủ mạnh mẽ để đau khi nhớ nhau thêm lần nữa. Em vẫn luôn tự hào rằng bản thân mạnh mẽ. Cho đến khoảnh khắc vỡ òa, thì ra, chỉ là quên anh, đơn giản vậy thôi, em cũng không làm được. Thực sự. Không làm được.

5.Nhớ anh. Mỗi ngày trôi qua đều sẽ nhớ anh. 1 tháng? 2 tháng? 10 năm? Chỉ cần anh nói còn quay lại, em vẫn sẽ chờ. Chờ đến khi hanh khô thu muộn vơi sầu khóe mắt. Chờ đến khi nồng đượm yêu thương gắn hàn vết tâm can đổ vỡ hoang tàn. Tâm trí em đây, rong chơi mệt mỏi, cứ an nhiên tìm về mà ngơi nghỉ. Bão tố ngoài kia, cho phép em, được vì anh mà chống đỡ một mình. Anh nhé.

6.Tựa họa. Tựa thơ. Giữa những mênh mang, là si mê, là nguyện ước. Những con đường độc bước ngang qua. Những cơn say nồng thiết tha mong nhớ. Anh là giấc mộng em mãi mãi chẳng thể hoàn thành. Nhưng anh biết không? Tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở, mộng vẫn đẹp dầu mộng đã tàn phai. Mỗi ngày, chốn đây, em vẫn gửi cho anh chút nắng, chút mây, là ánh vàng sắc xanh mà anh thường nhắc tới với bao yêu thương chan chứa. Đều đặn. Từ đó đến nay, chưa một phút nào quên.

Tình yêu tan vỡ, là chấp nhận, là bỏ buông…

7.Em và anh, rồi cũng đến một ngày đối với nhau là quá khứ. Có thể chẳng phải mãi mãi quên đi, chỉ là không thường xuyên nhắc tới đối phương như một thời bao mê đắm. Cũng có khi, ngơ ngẩn thế nào lại chẳng nhớ nổi tên. Chỉ nhớ rằng, cậu trai ấy mang danh “yêu dấu”. Là cậu chàng”yêu dấu” đã cùng ước mộng thanh xuân rong ruổi trên khắp các nẻo đường phồn thị. Là cậu chàng “yêu dấu” khóc cười với ngàn vạn ai hỉ chốn nhân gian.

Em và anh rồi cũng có một ngày đối với nhau là quá khứ

Em và anh rồi cũng có một ngày đối với nhau là quá khứ

8.Cuối cùng thì, em cũng đủ can đảm để đối diện. Đối diện với người em đã từng ích kỉ ước rằng sẽ chỉ ấm áp trong vòng tay của riêng em. Với ánh mắt nhòa màu hoài niệm. Với trái tim đã lạnh đôi phần…

9.Anh vẫn vậy, vẫn tỏa sáng, chói chang, vẫn dễ dàng làm tan chảy lớp vỏ bọc lạnh giá bấy lâu nay em gắng lòng thờ giữ. Anh vẫn vậy, vẫn tươi vui, rạng rỡ, vẫn khiến lí trí em nhất thời ngơ ngốc, thoáng chốc thôi, rồi vội vã đi tìm con tim khờ dại đang ngây ngẩn chốn nồng đượm yêu thương không rõ lối về. Anh vẫn vậy, vẫn ấm áp, dịu dàng, nhưng không còn là của em nữa, mà đã thuộc về người con gái khác mất rồi…

10.Vâng, em đi. Cuộc đời dài rộng như vậy, sớm muộn cũng có ngày em tìm được người nhìn em như cách anh nhìn cô ấy, nắm tay em như cách anh nắm tay cô ấy, mỉm cười với em như cách anh mỉm cười với cô ấy. Và yêu em, nhiều như cách anh yêu cô ấy. Đừng lo mà. Buông tay anh, khó như vậy, em còn làm được, huống chi bão táp ngoài kia. Hứa với em, phải thật hạnh phúc, anh nhé. Em yêu anh. Mãi mãi yêu anh.

11.

Nếu tớ là cậu, tớ sẽ không để lòng người con gái từng hết mực yêu thương mình quặn đau như thế đâu!

Nếu tớ là cậu, tớ sẽ không bỏ rơi người con gái đã nguyện rũ bỏ tất cả để đến bên mình như thế đâu!

Cứ mang hạnh phúc đến bên ai khiến tâm hồn cậu thôi nguội lạnh.

Nhưng một lần thôi, cho tớ được giữ trọn trong tim bóng hình đã từng là lẽ sống, là niềm tin, là tia hi vọng mong manh mà tớ đã nghĩ sẽ dành cả thanh xuân mơ hồ để gìn giữ.

Đi đi… Dù sao thì, để mình tớ lặng thầm theo dõi cậu, để trái tim loạn nhịp của tớ được thổn thức khi nhớ cậu, vẫn tốt hơn…

Dù sao thì, chỉ là quên cậu, tớ cũng không làm được, thực sự không làm được…

Chỉ là quên anh, đơn giản như vậy thôi, em cũng không làm được...

Chỉ là quên anh, đơn giản như vậy thôi, em cũng không làm được…

Tình yêu tan vỡ, là oán than, là trách móc…

12.Em từng nghe người ta nói, nếu bạn thực sự quan trọng với một người, thì người đó sẽ luôn tìm mọi cách để có thời gian dành cho bạn. Không lí do. Không dối trá. Và không thất hứa. Em nghĩ đến anh. Nhưng em chấp nhận. Chấp nhận anh vì anh luôn luôn là ngoại lệ. Em chấp nhận đi ăn một mình và nhìn từng đôi tình nhân ngọt ngào dùng bữa. Em chấp nhận xuống phố cô đơn và nhìn ai ai cũng tay nắm bàn tay. Vì em tin, em tin người đàn ông của em đang dành thời gian để lo cho tương lai của hai đứa. Nhưng em sai rồi. Anh nhỉ?

13. Em biết, giờ có gọi tên anh bao  nhiêu lần cũng là hoài công vô ích. Chỉ là em không biết làm gì khác để vơi đi sự mềm yếu nơi mình. Bầu trời từ nay em sẽ phải gắng sức tự che. Bão giông từ nay mình em sẽ phải ngoan cường chống đỡ. Ngần ấy thương đau, liệu có đủ để đổi lấy cơ hội được ấm áp bên anh thêm một lần nữa? 

14.Đã bao lần em tay em xiết chặt chiếc điện thoại, thật lòng muốn goi cho anh. Thật lòng muốn nói, em mệt lắm, em nhớ lắm. Nhưng rồi em chẳng dám. Em lấy tư cách gì làm phiền anh lo lắng cho mình? Em lấy tư cách gì bắt anh phải quan tâm em thêm nữa. Khi mà ngày hôm nay, dù em còn tồn tại hay tan biến đi mãi mãi, chúng ta cũng đã chẳng còn thuộc về nhau.

15.Em thường tự hỏi cơn ác mộng đáng sợ nhất mà mình từng nghĩ đến là gì, cho tới khi tận mắt chứng kiến người mà mình nhất mực yêu thương thoáng chốc hiển hiện ngay trước mắt. Tay nắm chặt tay. Với một cô gái khác. Không phải là em. Em nhìn anh băng ánh mắt hết mực oán than. Anh lại chỉ trao em ánh nhìn chẳng mảy may day dứt. Từng cử chỉ ngọt ngào anh dành trao cho cô ấy, tựa như một vết dao thật sâu, xoáy vào ngực trái em đến tái tê, bải hoải.

Ác mộng đáng sợ nhất, là nhìn người mình thương tay trong tay với người khác. Không phải là mình...

Ác mộng đáng sợ nhất, là nhìn người mình thương tay trong tay với người khác. Không phải là mình…

16. Ngày hôm ấy, em đã đến tìm anh. Thật đấy. Em thấy anh và cô ấy trở ra, em thấy anh đang chở che cho cô ấy bằng tất cả những gì anh có. Giây phút ấy, em bất giác nhận ra mình thừa thãi biết chừng nào. Em không đủ can đảm để chạy về phía anh hay cất tiếng gọi, chỉ biết đứng lẫn vào đêm đen đau đáu nhìn theo. Khoảnh khắc ấy, em không biết nên thương cho số phận mình, hay đồng cảm cho cô gái mong manh cạnh người con trai mà em yêu. Có lẽ, em phải đi. Phải gắng gượng đi thôi…

17.Mỗi sáng thức dậy, đều tìm kiếm anh như một lẽ hiển nhiên. Để đến khi nhận ra sự thật, trái tim lại vô cớ nhói lên một nhịp hụt hẫng. Và cảm giác trống trải cũng theo đó mà cứ thế dâng đầy.

18.Em đã từng có suy nghĩ để mặc biển đau thương nhấn chìm đôi mình. Nhưng thật không ngờ, vẫn có thể ở bên anh, nghe anh gọi tên em dịu dàng đến thế. Tại sao lần này, sau bao cố gắng níu gìn mến thương em gắng sức, tất cả đều tan vội như gió, như mây. Em hứa sẽ không chạy trốn nữa. Khi dù đi bao xa, đi đến đâu chăng nữa, thì điểm đến của em vẫn trọn vẹn là anh. Trở về bên em đi, được không anh?

19.Anh không muốn đón nhận em cũng không sao. Không được gặp anh, cũng chẳng sao cả. Nhưng hãy để cho em được biết anh vẫn ổn, được không? Anh có biết con gái sợ nhất là điều gì không? Là ảnh quá khứ bị bới đào lục lọi. Là ảnh lông bông bị phát tán phơi bày. Và là ảnh yêu thương, bị xóa nhòa, vùi lấp. Yêu dấu hôm qua, đâu phải vô nghĩa đâu, phải không anh?

20.Mắt không thấy thì tim sẽ không đau.Giá mà mình đừng biết nhau thì tim đã không rơi nước mắt. Giá như hôm ấy, khi cơn mưa đầu mùa tan tạnh, em đừng vội vàng va phải anh. Giá như hôm ấy, anh đừng nhìn em, mỉm cười và nói không sao mà. Giá như ngày ấy em đừng ngây ngốc ảo tưởng vào thứ gọi là lịch thiệp của đàn ông. Thì ngày hôm nay, em đã không phải ngồi một mình dưới mưa, một mình gặm nhấm nỗi đau, nghe yêu thương rớt rơi từ chốn vực thẳm u sầu. Nhìn người mình thương hạnh phúc ngập tràn bên cô gái khác, thực sự buồn lắm, anh biết không?

Mắt không thấy thì tim sẽ không đau...

Mắt không thấy thì tim sẽ không đau…

21.Với em, tìm một người khác để yêu thương, thật sự không khó khăn. Nhưng để em yêu họ như cách mà em đã yêu thương anh, xin lỗi, em không làm được…

22.Trong câu chuyện của người khác, em luôn là người mạnh mẽ, luôn an ủi và tìm hướng đi cho họ. Nhưng đâu ai biết rằng, em luôn bất lực trong chính câu chuyện của bản thân mình. Bởi vì, người em mong mỏi, lại chỉ lãnh đạm dành cho em thứ yêu thương nửa vời, dành cho em sự miễn cưỡng quan tâm, rỗi nhẫn tàn lôi em vào những yêu thương giả dối. Đôi khi, cái tôi trỗi dậy, tự nhủ thà cô đơn cả đời, còn hơn ngửa tay xin lại yêu dấu tàn phai. Nhưng làm sao đây, khi chỉ nghĩ đến việc xa em cũng không dám?

23.Xa anh rồi, em mới chợt nhận ra, con người mình thật lạ. Khóc khi buồn. Cười khi vui. La hét khi tức giận. Nhưng lại im lặng khi đớn đau quá lớn tan vỡ cả tâm hồn.

24.Với những kẻ một mình như em, những kẻ trót bị tình yêu lãng quên và bỏ rơi ở đâu đó, thì mùa đông là cả một nỗi ám ảnh thật dài. Em đã từng nói với anh, em có thể thoải mái bay nhảy bất chấp cái oi mức hơn bốn mươi độ của mùa hè đỏng đảnh, nhưng chỉ cần một đợt gió lạnh ùa về cũng làm cuộc sống em trầm sắc, đúng không? Thực ra, chẳng phải em không chịu được giá buốt đông hàn, chỉ là sợ cảm giác bàn tay tê buốt mà không có lấy một vòng tay ủ ấm.

Với những status tâm trạng về tình yêu trên đây, các bạn có thể thoải mái lựa chọn cho mình những dòng tâm đắc nhất, để sẻ chia, để giải bày, để tâm sự. Có những tổn thương, dùng cử chỉ biểu hiện ra bên ngoài cũng không làm tâm trạng thêm tươi mới. Khi đó, vực dậy xúc cảm trên mặt trận ngôn từ lại là một ý tưởng không tồi. Hy vọng bài biết sẽ giúp các bạn tìm thấy được sự đồng điệu nơi trái tim mình. Là yêu. Là xa. Là tan vỡ. Để rồi lại bắt đầu một chuỗi yêu thương mới chan chứa ngọt ngào…

773 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 41