Top 7 sai lầm của phụ huynh dẫn đến việc hình thành tính cách không tốt cho con.

đừng bao giờ đặt quá nhiều kì vọng vào con cái, mổi một người đều có năng lực riêng, một cá tính và sở trường riêng nên hãy phát triển và hướng con theo cái đam mê, điểm mạnh của con. Nếu được như thế con sẽ bớt áp lực và có một cuộc sống chất về tinh thần, về năng lực và thế mạnh của con. Phụ huynh không nên xem con mình như một phương thức để hoàn thành những ước mơ chưa đạt được của mình vì con cũng có ước mơ và hoài bảo của riêng con mà.

Việc dạy dỗ con cái xưa nay luôn là nỗi đau đầu của các bậc phụ huynh, nhất là khi thời buổi ngày nay không ngừng đổi mới không ngừng phát triển khiến nhiều cha mẹ bối rối cũng như dạy dỗ con theo những cách không đúng.

anh minh hoa thuong cho voi cho vot

anh minh hoa thuong cho roi cho vot

Thứ nhất,

việc thương cho voi cho rọt là một quan niệm quá xưa, ngày nay việc áp dụng không còn hiệu quả nữa vì thật sự đánh đập con cái chỉ khiến chúng thêm lì đòn và bị nỗi đau tâm lí, nếu có đánh cũng chỉ cần một hai cái vào mông con thôi là đủ. Đánh quá nhiều, mạnh tay sẽ bị gọi là bạo lực hay bạo hành. Trẻ có thể bị ám ảnh và hoảng sợ, ảnh hưởng đến sức khỏe cũng như tính cách của trẻ vì chúng cũng có thể hành sử một cách bạo lực với người khác như cách mà phụ huynh đã làm.

http://st.suckhoegiadinh.com.vn/staticFile/uploads/2014/04/thuong-cho-roi-cho-vot.jpg

ảnh minh họa

Thứ hai,

dù con làm sai các bậc phụ huynh không lên la mắng hay chửi bới xối xả vào mặt con cái như thể người dưng được, nhất là chửi bằng những lời tục tĩu, thô bỉ, thật sự khiến các con rất đau lòng và có thể dẫn đến trầm cảm. Những lời lẽ như ” mày ngu như con chó!”, ” mày chết đi!”, ” mày chả làm gì được cho đời này cả, mày chẳng được cái tích sự gì, mày là súc vật”,….. thật sự không chấp nhận được, xin phụ huynh đừng lấy lí do là do quá bực bội , nóng nảy, làm về mệt,…., các con nghe được những lời đó rồi dần dần đâm ra tự ti, tự có cái suy nghĩ rằng mình là đồ rác rưởi, là cặn bã, không đáng sống, rồi dẫn đến bao nhiêu hệ lụy đáng tiếc về sau.

Các con cần được biết là mình đã làm sai điều gì, sai như thế nào và cần làm gì cho đúng để sửa chữa lỗi lầm và không tái phạm nữa. Việc phạt con vì con đã làm sai là cần thiết nhưng không có nghĩa là phạt nặng và phạt kiểu gì cũng được, hãy phạt một cách thông minh và mang tính nhắc nhở, răn đe hơn là thỏa mãn cơn giận dữ của cha mẹ. Có thể phạt con bị cấm túc, không được chơi game trong vòng một tuần hay 3 ngày chẳng hạn.

Thứ ba,

phụ huynh hãy nên là bạn của con, gần gũi với con bằng sự thấu hiểu, tình yêu thương và bao dung, các bậc phụ huynh nào cũng yêu thương con mình cả nên hãy khiến cho con cảm thấy gia đình là chỗ dựa tinh thần, là bến bờ hạnh phúc khi con đau buồn nhất, khó khăn nhất. Đừng để con bạn nghĩ rằng gia đình không bao giờ là nơi khiến chúng được an ủi, vỗ về khi chúng cần, và sự thấu hiểu rất quan trọng, đó là một phần của lí do khi có một phần nhỏ con em chúng ta hướng về bạn chúng nhiều hơn, chúng cảm thấy tình bạn quan trọng hơn cả gia đình chúng, chúng giám chia sẻ bí mật, dám bày tỏ những suy nghĩ những ấm ức với bạn chúng chứ không phải là cha hay mẹ chúng.

Thứ tư,

đừng bao giờ đặt quá nhiều kì vọng vào con cái, mổi một người đều có năng lực riêng, một cá tính và sở trường riêng nên hãy phát triển và hướng con theo cái đam mê, điểm mạnh của con. Nếu được như thế con sẽ bớt áp lực và có một cuộc sống chất về tinh thần, về năng lực và thế mạnh của con. Phụ huynh không nên xem con mình như một phương thức để hoàn thành những ước mơ chưa đạt được của mình vì con cũng có ước mơ và hoài bảo của riêng con mà. Chỉ khi con được sống và làm theo niềm đam mê, sự yêu thích và hứng thú thì con mới thật sự tỏa sáng và phát triển một cách toàn diện nhất. Một con cá thì đâu thể nào leo cây phải không! Nó chỉ phù hợp khi ở dưới nước vì nước chính lá môi trường sống thích nghi của nó, nơi mà nó được sinh ra và định sẵn với khả năng, cấu tạo cơ thể của nó mà!

Thứ năm,

không nên quá tò mò chuyện riêng tư và áp đặt mọi thứ vào con, con có quyền được có khoảng riêng tư nên hãy để và đợi con tự nói với mình khi con muốn khi con nghĩ đó là thời điểm thích hợp để nói ra. Và, con có quyền được lựa chọn, nếu những điều con chọn là đúng đắn, không vi phạm pháp luật hay hành vi đạo đức nào cả thì hà cớ chi mà phụ huynh không chấp nhận và ủng hộ lựa chọn của con, nếu lựa chọn của con là ngược lại thì hãy khuyên bảo và chỉ ra cái sai trái, không đúng đắn trong lựa chọn của con. Việc được lựa chọn theo sở thích sẽ khiến con vui vẻ và ngoan ngoãn, yêu thương cha mẹ nhiều hơn. Ví dụ như việc mua đầm, con không thích cái váy màu xanh nhưng phụ huynh lại thích thì cũng không thể bắt con theo ý mình được, hay việc chọn trường nào để học là theo năng lực và sở thích của con chứ không thể theo cha mẹ được, cha mẹ chỉ nên góp ý kiến, còn việc đưa ra quyết định là của con, vì đó là tương lai và trách nhiệm của con.

Thứ sáu,

nếu có nhiều đứa con, đừng bao giờ khiến chúng cảm thấy cha mẹ thiên vị anh, chị hay em của mình hơn, vì trẻ con rất nhạy cảm về khoản này. Vậy nên hãy thật khôn khéo trong việc dạy chúng. Bên cạnh đó, tình trạng thiên vị đứa nào hơn vẫn tồn tại ở một phần nhỏ cha mẹ mặc dù họ luôn phủ nhận điều đó và nói rằng họ không thiên vị đứa nào cả. Không nên nhé các bậc phụ huynh, bởi chúng sẽ dễ sinh đố kị và mối quan hệ anh chị em trong gia đình không tốt đẹp cho lắm, hãy dạy chúng yêu thương chan hòa bằng sự công bằng, bình đẳng trong hành động, lời nói, cử chỉ với con cái. Trai hay gái thì cũng đều là con, đều phải có nghĩ vụ và trách nhiệm như nhau, công việc nhà nên cho chúng san sẻ làm, đừng bắt con gái bạn phải làm hết tất cả còn con trai thì ngồi không chơi game.

Thời buổi mới, quan niệm và trình độ nhận thức mới nên đừng gieo rắc vào đầu con trẻ cái tư tưởng trọng nam khinh nữ, con gái phải làm việc nhà, còn con trai không cần làm gì hết. Đó là tư tưởng và quan niệm hoàn toàn không phù hợp! Đừng viện cớ là bé trai còn nhỏ nên để chị làm hết, không nên như vậy, nhỏ làm việc nhỏ, không cần làm những việc quá nặng vượt khỏi sức của con, mà quan trọng là bạn phải cho con hiểu việc nhà là việc chung, ai trong gia đình cũng phải làm, bây giờ con nhỏ quá, 5-6 tuổi có thể con chưa cần làm gì nhưng việc giúp đỡ mẹ, chị gái hay các bạn nữ. Nên cho con nhận biết, để tới khoảng 10-12 tuổi là con có đủ khả năng làm những việc nhẹ trong nhà rồi,và khi 13 tuổi trở lên, con đã có thể làm hầu hết việc nhà cũng như cần phải phụ giúp mẹ, chị làm việc nhà khi con rảnh.

Và,

Không chỉ bé trai cần có thời gian riêng tư để chơi, các bé gái cũng cần và có. Nên đừng áp đặt việc nhà hết lên vai bé gái! Ta thử suy nghĩ xem, bé trai cũng sống trong nhà mà phải không? Cũng ăn cơm nhà nấu, cũng ngủ trong phòng đúng không? Vậy thì hà cớ gì mà bắt con gái phải làm hết những việc mà con trai cũng có thể làm, có thể phụ giúp. Đôi khi là những việc cá nhân như xếp chăn màn chẳng hạn. Điều đó sẽ làm các bé trai, những đứa em sinh tính ỷ lại và cho rằng bản thân có thể bàng quan và không làm gì cả.

Tôi có một người bạn, bạn ấy là chị, có một đứa em trai và như tôi trình bày trên, hình ảnh “người con gái gánh vác cả thiên hạ” hiện hữu trong ngôi nhà của bạn ấy. Bạn ấy phải làm tất việc nhà, trong khi em trai thì cứ mải mê thư giãn trong các thú vui cá nhân. Cậu bé ấy chỉ kém cô chị 3 tuổi nhưng sự bất công trong gia đình đã luôn xảy ra. Tuy có thể nhiều người sẽ thấy đây là việc rất đỗi bình thường, không có gì nghiêm trọng nhưng chính điều đó đã khiến bạn tôi bị áp lực, tự ti, có những lúc bị trầm cảm. Cô luôn tự hỏi rằng tại sao bản thân lại bị đối xử bất công và vì sao bản thân không được cha mẹ yêu thương như cậu bé ấy. Cô cảm thấy đố kị! Và tôi chắc rằng nhiều người không thể không bức xúc khi đặt bản thân vào tâm lý và trường hợp của cô bạn tôi.

Tôi tin rằng bạn sẽ cảm thấy khó chịu khi nghe đứa em của bạn nói rằng bạn là người làm,vì bạn là con gái phải làm đi, còn bản thân cậu là con trai không cần làm gì cả. Liệu chăng bạn có cảm thấy bị khinh thường, bị sỉ vả? Còn nếu là phụ huynh, liệu chăng bạn đã từ thực sự lắng nghe tâm sự từ những đứa con một cách công tâm nhất? Và trên hết, bạn dám khẳng định rằng trường hợp tương tự đang không xảy ra sau bức rèm của gia đình bạn?

Chính những sự tự tin trong chính câu trả lời của bạn có thể là nguyên nhân khiến những sự việc tương tự xảy ra ngay tại gia đình bạn mà bạn không hề nhận ra: sự ỷ lại và vị kỉ của cậu bé trai, sự ấm ức và tổn thương của cô chị gái. Cả 2 điều đó đều có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường, thậm chí là những đau thương mất mát mà ta không thể nào lường trước. Hãy cẩn thận!Tất nhiên việc thay đổi nhận thức của một con người cần thời gian, nên em trai của bạn tôi cũng cần thời gian thích nghi với suy nghĩ mới, các bậc phụ huynh cũng như các bạn cũng như vậy. Nhưng điều quan trọng trước tiên là ta nhận ra điều đó và bắt đầu thay đổi. Chưa bao giờ là quá muộn! Hãy để con trai bạn biết cách trân trọng và yêu thương người phụ nữ! Tôi xin nhắc lại việc nhà là việc của chung phải chỉ riêng mỗi con gái, con trai cũng phải làm!

Thứ bảy,

phụ huynh hãy cố gắng dành thời gian với con nhiều hơn để trò truyện thấu hiểu nhất là tuổi mới lớn, cái tuổi dễ nổi loạn và vấp ngã nhất. Đừng khiến con cảm thấy cô đơn và mình còn không quan trọng bằng công việc của cha mẹ, dù rằng thật sự cha mẹ rất bận, rất mệt, rất vất vả với công việc nhưng hãy cố gắng thu xếp thời gian nhiều nhất để bên con nhé! Chứ đừng lúc nào cũng dán mắt vào cái điện thoại rồi đưa con cái điện thoại chơi để mình được rảnh rang làm chuyện này chuyện nọ, ít nhất hãy cho con chơi ở bên ngoài một tuần một lần vì sử dụng các thiết bị điện tử như điện thoại thông minh, laptop, máy tính bảng…. không tốt cho mắt của con chút nào. Cho con ra ngoài chơi đùa khiến con năng động hơn và được trải nghiệm nhiều hơn. Có thể dẫn con ra công viên chơi vào cuối tuần, hay cha mẹ cùng con chơi thể thao,…. , điều đó sẽ khiến cho mối quan hệ gia đình càng thêm gắn bó, con cái cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên và vui đùa cùng cha mẹ.

Và cuối cùng đừng nên quá nuông chiều con cái vì việc đó dễ sinh ra tính ỉ lại, coi trời bằng vung của con bạn, đôi lúc cũng cần cho chúng vào khuôn khổ, nề nếp nhưng không quá hà khắc hay khắc nghiệt, lúc cần mềm hãy mềm, lúc cần cứng hãy cứng. Việc chiều chuộng quá mức khiến cho con có những tật xấu như ích kỉ, chỉ nghĩ cho bản thân, xem mình là nhất, đòi gì muốn gì là phải có bằng được. Phụ huynh cũng đừng làm hết mọi thứ cho con cái vì có những việc nhỏ hay phù hợp với con thì con vẫn làm được , nhằm rèn tính tự lập và trách nhiệm của chúng.

Trên đây là một vài quan diểm của tôi và những gì tôi rút ra được khi chứng khiến các tình huống những vấn đề mà các bạn trẻ, vị thành niên và bao sự cố không mong muốn của phụ huynh đối với việc dạy dỗ con cái. Hãy làm bạn với chúng và đặt mình vào chúng để thấu hiểu, cảm thông!

https://mevacon.com.vn/wp-content/uploads/2018/05/cach-day-con-ngoan.jpg

ảnh minh họa

159 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4 / 5. Số đánh giá 1