Những điều khiến Đông Cung của Phỉ Ngã Tư Tồn trở thành tiểu thuyết ngôn tình đáng đọc

Ai là fan cuồng của thể loại tiểu thuyết ngôn tình thì chắc chắn không thể bỏ qua tập tiểu thuyết Đông Cung của tác giả nổi tiếng Phỉ Ngã Tư Tồn. Sức hấp dẫn, lôi cuốn của từng chi tiết trong truyện là điều không thể chối cãi. Tuy nhiên, bạn đã hiểu hết về tác phẩm kinh điển này chưa. Bài viết lần này sẽ cung cấp cho các bạn tất tần tật những điều bạn muốn biết, về tác phẩm ngôn tình được giới trẻ gọi là quyển ngôn tình đáng đọc này.

review sách Đông Cung của Phỉ Ngã Tư Tồn

review sách Đông Cung của Phỉ Ngã Tư Tồn

Thông tin cơ bản về sách bạn cần biết:

  • Thể loại: tiểu thuyết ngôn tình
  • Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
  • Năm xuất bản: 6-2013
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Văn Học
  • Giá bán: 126000đ

Đôi điều về tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn

Phỉ Ngã Tư Tồn (sinh ngày 26-12-1978) tên thật là Ngải Tinh Tinh là một nhà văn nữ thuộc dòng văn học hiện đại Trung Quốc.Cô được mệnh danh là một trong tứ tiểu thiên hậu ngôn tình Trung Quốc. Phỉ Ngã Tư Tồn nổi lên từ một tác giả viết trên mạng. Các tác phẩm của cô luôn được yêu thích và giữ kỉ lục sách bán chạy so với các tác giả cùng ngành. Cô là tác giả của hơn 20 tác phẩm lớn nhỏ và 11 tác phẩm trong số ấy đã và đang được chuyển thể thành các dự án phim điện ảnh. Các bút danh trước đây cô từng dùng là là Tư Tồn và Phí Tiểu Tồn. Người đọc đã quá quen thuộc với phong cách tiểu thuyết của nữ tác giả. Có thể gọi cô là tác giả của những bi kịch tình yêu.

Phỉ Ngã Tư Tồn là một câu thơ cổ trong Kinh Thi (Xuất kỳ đông môn – Trịnh Phong). “Phỉ” là không phải, “Ngã” là ta, “Tư” là nhớ nhung hoặc là suy nghĩ, được dịch nghĩa là “Tôi vẫn ở đây mà anh đã ở bên kia chân trời.”( theo Wikipedia)

Sách đã xuất bản-nguồn trích ảnh Wikipedia

Sách đã xuất bản-nguồn trích ảnh Wikipedia 

sách đã xuất bản-nguồn trích ảnh Wikipedia

sách đã xuất bản-nguồn trích ảnh Wikipedia

Giới thiệu sơ lược nội dung của Đông Cung

Nàng là Tiểu Phong vốn là cửu công chúa của Tây Lương quốc. Ở vương quốc Tây Lương nàng được vô vàn ân sủng. Chỉ vì muốn thiết lập hòa bình giữa hai nước Trung Nguyên và Tây Lương nên nàng buộc phải đến Trung Nguyên “làm dâu”. Chàng là Lý Thừa Ngân thân là đương kim thái tử,thân phận cao quý, dưới một người mà trên vạn người.Vì cuộc hôn nhân mang tính chất chính trị, bất đắc dĩ chàng mới phải lấy công chúa của Dị quốc.

Chàng có cuộc sống của riêng chàng, đó là những tháng ngày hạnh phúc bên ái phi Triệu lương đệ-Triệu Sắt Sắt. Tiểu Phong cũng có cuộc sống của riêng nàng.Đó là những ngày  lén xuất cung, trừ gian diệt ác, bắt trộm cắp, giúp đỡ trẻ lạc, cải nam trang thường xuyên lui vào phường Minh Ngọc, vui đùa uống rượu, kết bạn cùng các ca nữ.

Hai người họ cứ tưởng đâu vĩnh viễn chỉ là hai đường thẳng song song không bao giờ cắt. Thế rồi những tranh đoạt địa vị trong chốn Đông Cung, những âm mưu nham hiểm tiềm ẩm, từng bước từng bước một cuốn nàng công chúa nhỏ bé vào vòng tranh đấu.

“Có con cáo nhỏ cô đơn,

ngồi trên cồn cát ngắm trăng một mình,

cơ mà đâu phải ngắm trăng,

cáo đang mong đợi cô nàng chăn dê.

có con cáo nhỏ bơ vơ,

ngồi trên cồn cát thẩn thơ sưởi mình,

nào đâu cáo muốn sưởi mình,

cáo đợi cô mình cưỡi ngựa đi qua”

Cảm nhận riêng về Đông Cung của Phỉ Ngã Tư Tồn

Đông Cung là tác phẩm đầu tiên của nữ tác giả mà tôi đọc và cũng thật may đó cũng là tác phẩm làm tôi cảm thấy ưng ý nhất. Tôi ấn tượng ngay với tác phẩm này chỉ qua bài thơ ngắn được in ngay đầu truyện. Lúc ấy, dẫu chưa từng đọc thêm bất kì trang viết nào chi tiết về nội dung truyện nhưng bài thơ làm tôi cảm thấy có chút buồn man mác, một nỗi buồn rất lạ!

Đông Cung-Phỉ Ngã Tư Tồn

Đông Cung-Phỉ Ngã Tư Tồn

“Có con chồn bước lang thang,
Ở trên đập đá đắp ngang sông Kỳ.
Lòng em luống những sầu bi.
Nỗi chàng quần thiếu ai thì may cho ?
Lang thang chồn bước một mình.
Sông Kỳ đã thấy băng ghềnh chỗ sâu.
Lòng em luống những bi sầu,
Nỗi chàng thiếu nịt, ai đâu may giùm?
Có con chồn bước một mình,
Lang thang đi dọc ở bên sông Kỳ.
Lòng em lo ngại sầu bi:
Áo quần chàng thiếu, ai thì may cho ?”
(Hữu Hồ – Kinh thi – dịch thơ: Tạ Quang Phát)

Đông cung là thiên truyện về mối tình giữa hai con người thuộc về hai đất nước. Nàng là Cửu công chúa của Tây Lương, từ nhỏ đã sống trong giàu sang phú quý, được hưởng tất cả sự yêu thương che chở. Chàng là thái tử cao quý của Trung Nguyên, thân phận ngàn vàng dưới một người mà trên vạn người. Hai người đến với nhau như là duyên kiếp trước, một sự khởi đầu không mấy gian nan. Nhưng mọi chuyện đã chẳng phải như vẻ ngoài của nó. Bầu trời đẹp trong không có nghĩa sau đó không phải là một cơn bão dữ. Tình yêu của hai người đến cuối cùng lại bị những âm mưu, những toan tính nơi cung đình làm cho tan vỡ. Tình yêu bị vùi dạp không thương tiếc, chỉ còn lại một nấm mộ tàn.

Đông cung là câu chuyện tình để lại cho nhân vật và cũng như cho người đọc cảm giác đầy nuối tiếc, đau khổ và dằn vặt. Cái vòng xoáy giữa hiện tại và quá khứ như kéo người đọc vào sâu với những tình tiết, không thể rời khỏi.Trong quá khứ đó chính là những mảng kí ức đẹp và trong trẻo tựa hồ pha lê. Nhưng hiện thực lại vô cùng lạnh lùng, tàn khốc và nghiệt ngã. Trong quá khứ, đã từng có một chàng trai buôn chè đến từ vùng đất Trung Nguyên xa xôi, là người thường xuyên trêu đùa nàng,làm nàng vui, vì nàng mà ngốc nghếch liều mạng bắt vua sói mắt trắng, vì nàng mà gom đủ một trăm con đom đóm. Lý Thừa Ngân lúc bây giờ không phải là người tâm cơ tàn độc. Chàng chỉ là Cố Tiểu Ngũ. Một Cố Tiểu Ngũ là của riêng nàng,là người mà nàng nguyện yêu suốt đời.

Nhưng mọi chuyện sẽ đâu chỉ êm đẹp như thế! Khi mọi thứ ngỡ như là viên mãn nhất, hạnh phúc nhất lại chính là lúc bi kịch ập đến. Đột Quyết bất ngờ bị đánh úp, toàn tộc rơi vào cảnh bị diệt vong. Tây Lương bị Trung Nguyên thần phục. Cùng một lúc, nàng mất tất cả: giang sơn, phụ mẫu, bạn bè thân hữu,… mất cả Cố Tiểu Ngũ ngay trong ngày thành thân. Có thật là Cố Tiểu Ngũ đã chết rồi ư? Mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Nàng tới bấy giờ vẫn không biết rằng chàng vốn không đơn thuần là chàng trai buôn chè đến từ Trung Nguyên. Mọi chuyện dần trở nên sáng tỏ. Nàng không ngờ rằng, người mà nàng từng yêu, chính là thái tử của Trung Nguyên,Lý Thừa Ngân kẻ cầm đầu bày ra cuộc thảm sát gia tộc. Giây phút chàng xuất hiện trước mặt nàng với thân phận thật sự của mình,thì nàng biết Cố Tiểu Ngũ mà nàng yêu thương đã chết.

“Tôi từng khao khát thứ hạnh phúc bền lâu đến đầu bạc răng long, tôi từng tưởng thế là vĩnh hằng, tôi từng ngỡ, chính thánh thần se duyên cho tôi yêu con người này… Trước lúc chàng rời đám cưới lên đường ra trận, tôi từng tự tay thắt chiếc dây lưng ấy lên người chàng, lòng nhủ thầm vô vàn những yêu thương cùng lòng cảm mến, mong sao chàng sẽ bình yên trở về, rồi cũng chính tay chàng thắt cho tôi dây lưng của mình… đến lúc ấy, chúng tôi sẽ là một đôi vợ chồng dưới sự chứng giám của thánh thần…”(trích Đông Cung)

Nàng chỉ không ngờ là… “Nước sông Quên, đặng quên tình…”

Lý Thừa Ngân ép nàng về Trung Nguyên với cái giá trao đổi chính là sự tồn vong của quê hương nàng-vương quốc Tây Lương. Trải qua ngần ấy những đau khổ và dằn vặt, tuyệt vọng đến cùng cực, nàng chợt nhận ra giá trị của mình. Câu hỏi đầy uất ức của nàng trong ngày cưới như một dấu chấm hết cho tất cả mọi chuyện.

Tôi hỏi: “Chàng đã bao giờ thật lòng thích ta chưa? Dù chỉ chút cỏn con thật lòng?” Nếu như Cố Tiểu Ngũ còn sống, chắc chắn chàng sẽ cho nàng một câu trả lời như ý. Nhưng chàng đã chết rồi, đã chết thật rồi. Trước khi trầm mình xuống sông Quên, nàng mang theo nỗi tuyệt vọng, cay đắng mà thốt nên những lời chua xót ” Rồi mãi mãi về sau, ta sẽ quên được chàng…” ” Nước sông Quên, đặng quên tình…” Nhưng có thật là sẽ quên được, có thật là sẽ xóa sạch mọi nỗi đau?

Nàng vẫn trở thành thái tử phi của thái tử Ly Thừa Ngân cao quý. Sau biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra, khi mà nàng tưởng rằng mình đã có thể thoát khỏi con người đó, một lần nữa, hắn lại đem nàng trở lại, đặt nàng vào cái vị trí vạn người thèm khát, nhưng với nàng là không bao giờ mong muốn. Chỉ có điều tất cả những kí ức trước đây nàng đã không còn nhớ gì nữa. Suốt ba năm ròng rã, dẫu nàng vẫn luôn khao khát tự do, dẫu cho nàng chẳng để mắt đến địa vị, nhưng nàng vẫn chịu đựng ở lại mãi nơi chốn hậu cung làm một thái tử phi bị ruồng bỏ. Nàng ngây thơ tin rằng, cuộc hôn nhân chính trị này sẽ khiến cho quê nhà được bình yên, tránh được chiến tranh đổ máu. Nhưng Tây Lương bây giờ đã chẳng còn là Tây Lương như nàng thật sự mong ước.

Suốt ba năm sống trong Thượng Kinh, chỉ những lần cùng cô bé A Độ trốn ra ngoài rong chơi mới khiến nàng cảm thấy còn có giây phút vui vẻ.Hoàng cung chẳng khác nào như một chiếc lồng son, còn nàng là con chim nhỏ.Con chim nhỏ bị nhốt trong chiếc lồng đẹp đẽ nhưng lúc nào cũng chập chờn những hiểm họa khôn lường.

Ba năm chung sống, giữa nàng và chàng thái tử cao ngạo ấy chỉ là những cuộc cái vã, những lần xích mích làm náo loạn cả hoàng cung uy nghiêm, ngoài ra chỉ như hai người hoàn toàn xa lạ. Nhưng kì lạ là, nàng vẫn luôn để ý hắn, trong lòng tự hỏi rằng: “Nếu như tôi xinh đẹp hơn một chút, có phải là chàng sẽ để ý đến tôi không?”.Nàng thừa biết rằng người hắn yêu vốn không phải là nàng.Người hắn yêu là Triệu Lương đệ-Triệu Sắt Sắt. Nàng luôn cho rằng vì cuộc hôn nhân chính trị mà mối duyên của hai người họ mới bị chia cắt. Chính vì vậy mà hắn hận nàng, hắn ghét nàng.

Sự thật vốn dĩ không phải như vậy? Nếu như những con người trong quá khứ ba năm về trước không còn tồn tại, nếu như hằng đêm bóng hình mờ ảo về một người xưa cũ không ẩn hiện trong những giấc mơ của nàng, thì có lẽ, nàng vẫn sẽ mãi sống như bây giờ, với những nhớ thương, hi vọng, chờ đợi một cách mơ hồ..

Nhưng rồi Cố Kiếm xuất hiện, đem theo câu chuyện lỡ hẹn của ba năm về trước đến với nàng…

Một loạt những âm mưu lần lượt xảy đến…Thích khách, ám sát, máu và thù hận…

Cả những cơn mơ không trọn vẹn của nàng về tiếng khèn Tất Lật dập dìu, sương mù mờ che mất mặt người thổi. Vực thẳm sâu hun hút, gió ào ào lướt qua mái tóc, chàng trai cứu nàng trong đêm gió xoay mòng,chẳng thấy được gương mặt, chỉ có ánh mắt như hai vì sao sáng. Tất cả mọi thứ, từng chút từng chút một khiến nàng yêu hắn, nhưng cũng từng chút từng chút một kéo nàng trở về với quá khứ của ba năm về trước.

Đông Cung-Phỉ Ngã Tư Tồn

Đông Cung-Phỉ Ngã Tư Tồn

Hết bi kịch này kéo theo bi kịch khác, giày xéo trái tim chưa lành vết thương của nàng, khiến nàng lần nữa nhìn thấu tỏ trái tim của người nàng yêu. Ba năm trước, trên miền cát vàng Tây Vực, nàng yêu Lý Thừa Ngân, nhưng chính hắn lại lợi dụng tất cả, hủy hoại đi tất cả của nàng. Ba năm sau, chốn hoàng cung lạnh lẽo, khi trái tim nàng lần nữa yêu hắn, hắn lại biến nàng thành con cờ để từng bước, từng bước điều khiển…Thì ra đến cuối cùng chỉ có mình nàng là quá ngây thơ.

Lí Thừa Ngân rốt cuộc có từng yêu nàng không?

Có.Nàng luôn tin là có. Nhưng tiếc là tình yêu ấy không đủ để xóa hết thù hận trong tim chàng, không đủ để làm tan chảy trái tim lạnh lùng và đầy tàn nhẫn của chàng. Tình yêu của chàng, chẳng qua chỉ như một sự cố ngoài kế hoạch. Cho nên, chàng lờ nó đi, cho nên, dẫu biết đã khiến nàng chịu nhiều tổn thương, khiến nàng đau khổ, chàng vẫn tiếp tục lợi dụng nàng.

Nhưng suy cho cùng, chúng ta cũng không thể đổ hết mọi trách nhiệm cho Lý Thừa Ngân. Chàng sinh ra và được nuôi dưỡng trong hận thù cung đấu, được nuôi dưỡng bằng những âm mưu và thủ đoạn tàn độc: người không chết thì ta chết. Tình yêu đối với chàng chỉ như một sự kế hoạch, một ván cờ đã định rõ kẻ thắng người thua. Chàng sẵn sàng tàn nhẫn với chính người con gái mà chàng yêu. Lợi dụng rồi tìm cách bù đắp, hủy hoại rồi lại tìm cách yêu thương. Chàng cứ nghĩ thế là ổn. Chàng đã quá tự tin, chàng tin rằng nàng sẽ không thể rời bỏ chàng bởi chàng hiểu nàng rất yêu chàng. Nhưng chàng có thật sự đã hiểu hết trái tim của người con gái ấy.

Quá khứ ba năm về trước được lặp lại, chỉ khác là, dưới chân thành cao vời vợi, nào phải sông Quên trong kí ức, đó là vực thẳm sâu vạn trượng, chỉ cần nhảy xuống là tan xương nát thịt. Nhưng đó đã là gì so với những gì chàng đã gây ra cho nàng. Một lần nữa, nàng kiên quyết rời bỏ chàng, thả mình xuống vực thẳm. Giây phút cuối cùng, chàng gào lên thảm thiết: ” Là ta… Tiểu Phong… Ta là Cố Tiểu Ngũ…”

Nhưng mọi chuyện đã quá muộn màng, sự ân hận của chàng không cứu vãng được một kết thúc lỡ làng:
“Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.
Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về…
Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.
Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua…”

Hóa ra cứ mãi đợi mãi chờ, con cáo ấy lại chẳng thể đợi được người mà nó mong.

Ba mươi năm thoát chốc trôi qua như một giấc mông dài, chàng bây giờ đã trở thành vua, một vị vua anh minh thần dũng, chinh phạt Tây Vực, đánh bại vô số các nước lớn nhỏ. Nhưng chàng, có lúc nào cảm thấy thật sự vui vẻ? Bởi vì người con gái mà chàng yêu thương lại bị chính tay chàng giết chết. Cái giá mà chàng phải trả chính là suốt đời sống trong ân hận. Ba mươi năm, chàng thà tin rằng nàng đã trốn được về Tây Lương chứ không thể chấp nhận được sự thật rằng nàng đã chết.

“Đó là lần đầu tiên tôi thấy Bệ Hạ khóc, giọt nước mắt to dần rồi trào ra, nhỏ xuống ngực áo bào trong câm lặng. Ngực áo bào thêu họa tiết tinh xảo, giọt nước mắt loang loáng trên đầu rồng, chực rơi mà lại không rơi. Cha tôi ôm gối người, dường như xoa dịu, dường như an ủi, mà lại như có nỗi cảm thông. Lúc bấy giờ, tiếng khóc của Bệ Hạ bật nấc lên như một đứa trẻ.”( Trích Đông Cung)

Lý Thừa Ngân, con người cao ngạo ấy cuối cũng đã chết. Chàng nhảy xuống từ tường thành cao vời vợi, giống như trước đây, khi nàng gieo mình xuống sông Quên. Chẳng hiểu sao tôi cảm giác lúc này chàng thật sự thanh thản.

Review từ độc giả khác

đánh giá từ người đọc sách Đông Cung

đánh giá từ người đọc sách Đông cung 

đánh giá từ người đọc sách

đánh giá từ người đọc sách

Bạn có thể mua sách ở đâu?

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Trên đây là những thông tin cũng như cảm nhận riêng của cá nhân mình về quyển sách Đông Cung của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn. Hi vọng bài viết đã có thể giúp ích cho bạn. Nếu thấy bài viết hay, đừng ngần ngại chia sẻ để ủng hộ tác giả bạn nhé! Cảm ơn mọi người!

2237 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4 / 5. Số đánh giá 4