Những chiêm nghiệm về giá trị của hạnh phúc trong tình yêu của cô gái 26 tuổi

Đến một độ tuổi nhất định, sự va chạm với nhiều mối quan hệ khiến tình cảm của mỗi chúng ta dần trở lên chai lì hơn, cách nhìn nhận với tình yêu sẽ bớt đi chút màu hồng của sự mộng mơ và nhiều hơn một chút sự chân thực đầy nghiệt ngã của cuộc sống. Cùng với sự lớn lên của mỗi con số trên tuổi của bạn là sự hiểu thấu tường tận về những lẽ sống ở đời, có đắng cay, có ngào ngào nhưng không thể phủ nhận nó đã giúp bạn trưởng thành hơn rất nhiều. Và với mình một cô gái 26 tuổi, với vài ba mảnh tình vắt vai, chả đi đến đâu giữa bộn bề cuộc sống khiến mình chiêm nghiệm được vài điều. Vì thế mình quyết định viết lại những chiêm nghiệm của mình về tình yêu mà mình đúc kết được trong thời gian qua, có thể đúng, có thể sai vì nó được viết ra dựa trên những đánh giá và cảm nhận chủ quan của mình, nhưng rất mong các nó có thể hữu ích cho các bạn đang và đã từng bị tổn thương vì tình yêu. 

Hạnh phúc là biết trân trọng hiện tại 

buong tay nhau

          Hạnh phúc không phải là thứ gì trìu tượng khó hiểu chỉ đơn giản là trân trọng hiện tại, trân trọng yêu thương người bên cạnh mình, không phải quá bận tâm về quá khứ cũng không phải cứ mơ tưởng về tương lai xa xôi không thể đoán định

Hạnh phúc là biết buông bỏ lúc cần thiết!

lời tự bạch 3

          Có đôi khi buông tay cũng là một dạng hạnh phúc. Nếu đã lỡ nhau một nhịp hạnh phúc sao lại tiếp tục đánh mất đi niềm hạnh phúc cuối cùng cho nhau.Hạnh phúc đôi khi không phải là tiếp tục dày vò nhau trong một cuộc tình tuyệt vọng, không lối thoát với cả hai mà là buông tay đúng lúc, để hai trái tim có thể tìm được nhịp đập bình thường cho trái tim của mình, để trái tim của chính mình được nghỉ ngơi sau một thời gian phải làm việc thật vất vả

Đừng bao giờ quá thần thánh hóa cuộc tình của chính mình

        Trong cuộc tình ấy, chúng ta tự mê hoặc mình trong một tình yêu ảo tưởng chỉ toàn màu hồng, coi đó là tất cả lẽ sống nên luôn lo sợ mất đi.

kẻ thứ ba đau khổ

         Tình yêu cũng như mọi sự vận động của cuộc sống, cũng tuân theo quy luật hình sin, sau giai đoạn lên cao sẽ bước vào giai đoạn thoái trào. Đó là lúc những yêu thương chẳng còn đủ ngọt ngào để che lấp hết những khác biệt của con tim, sự ích kỉ của mỗi cá nhân dần lên cao, dần dần làm cho mọi khác biệt càng lớn lên thành một bức tường cao vô hình ngăn cách hai trái tim.

Thời gian chính là bộ phim tình cảm của riêng chúng ta

         Chính thời gian đã nuôi dưỡng yêu thương lớn lên trong hai trái tim, cũng chính thời gian chứng kiến sự biến mất của yêu thương trong hai trái tim và chữa trị cho trái tim bị tổn thương ấy. 

con đường và bụi cây

Tình yêu chính là đứa con tinh thần của chúng ta, số phận của nó gắn liền với sự cố gắng của chúng ta

tay cầm rượu vang

       Tình yêu lớn lên là do chúng ta nuôi dưỡng nó nên tình yêu nó chết cũng chính là do chúng ta bỏ rơi, làm gì có cái gọi là lỗi tại một ai xen vào cướp đi trái tim của đối phương, hay tại có duyên nhưng không có phận, rồi thì hàng ngàn hàng vạn lí do khác…nếu có những lí lo ấy cũng là kết quả của việc chúng ta bỏ rơi tình yêu.

Có duyên nhất định sẽ gặp gỡ, đi qua cuộc đời nhau là do sự sắp đặt của định mệnh

lời tự bạch 2

        Yêu thương như những chuyến xe, lỡ chuyến này đợi chuyến khác cuối cùng vẫn đến điểm đích chúng ta đến, nhưng bờ vai chỉ có một mà chúng ta lại còn nhiều thứ quan trọng để gánh vác, nên bỏ bớt được gánh nặng yêu thương cũng là buông bỏ, bỏ được gì cứ buông bỏ bởi đời người ngắn như giấc ngủ trưa, tuổi trẻ lại càng chỉ như một cái chớp mắt thôi, ôm đồm lắm làm gì để thêm mệt mỏi.

Oán trách cũng đâu có làm được gì, ở trên đời ai phụ ai, ai rời bỏ ai cũng đều có nguyên nhân

if you fall

       Ai cũng có quyền đau khổ mà nhưng trên đời dường như có ai quan tâm chứ, con người có hàng vạn lí do để đau khổ, chỉ vì một người rời bỏ mình mà tự làm tổn thương mình là việc ngu ngốc nhất ở đời.

Cuộc sống vốn dĩ bản chất của nó chỉ là những cuộc hội ngộ và chia ly

buông tay nhau

          Ngày nào cũng có người bước vào cuộc đời bạn, bạn chào buổi sáng rồi lại chào buổi tối, có người ở lại vài phút, người vài tháng, người một năm, có người là cả đời. Cho dù người đó là ai thì bạn cũng gặp gỡ rồi chia ly.

          Từ lúc sinh ra đến khi nhắm mắt xuôi tay, con người có hàng trăm cuộc gặp gỡ như thế, có những cuộc gặp gỡ thoáng qua chẳng đủ để đọng lại trong tâm trí của cả người gặp và người gỡ, nhưng cũng có những sự gặp gỡ lại khiến ta sinh ra nhiều luyến tiếc, xót xa và đớn đau. Những cuộc gặp gỡ như thế không nhiều, xong nó đủ hằn sâu thành một vết sẹo, dù thời gian có trôi đi rất lâu, đủ để nó không còn làm ta thấy đau đớn nữa nhưng mỗi lần thấy nó vẫn làm ta thấy nặng lòng không nguôi.

con đường sắt bất tận

           Cuộc đời rất dài mà bạn sẽ gặp gỡ rất nhiều người lạ, rồi từ lạ thành quen, rồi quen dần lại trở nên xa lạ, một cái vòng luẩn quẩn ấy cứ như một chu kì tuần tự diễn ra, như trái đất vẫn xoay quanh mặt trời và 24 tiếng thì là một ngày vậy. Ban đầu, ta thấy nó thật chống chếnh, khó chịu, cái cảm giác thân quen mất đi thay vào đó lại là sự xa lạ. Nhưng rồi con người dần lớn lên, được đi nhiều nơi hơn, trải nghiệm nhiều hơn, gặp gỡ cũng nhiều hơn, nên cái cảm giác khó chịu ấy dần đổi thành sự bình thản đến lạ thường; suy cho cùng khi chúng ta đủ lớn chúng ta sẽ nhận ra rằng, thế giới rộng lớn ta lại nhỏ bé làm sao ôm đồm hết được. Ta gặp người mới và bạn ta gặp người mới, khoảng cách địa lý và thời gian sẽ dần làm mỗi người thay đổi, và rồi chúng ta sẽ tự nhiên như một bản năng mà xa dần với cái cũ và gắn kết với cái mới phù hợp thôi.

Giữa hàng trăm tỉ người trên thế giới gặp gỡ được nhau cũng là một loại một may mắn

       May mắn gặp gỡ nhau nhưng bước đi cùng nhau dài hay ngắn có lẽ đã được an bài ngay từ khi bắt đầu gặp gỡ rồi, vậy nên cũng đừng quá bận lòng suy nghĩ, hãy để mọi chuyện đến và đi một cách tự nhiên nhất. Khi bạn đã thấu hiểu mọi chuyện, bạn sẽ học được cách không bận tâm quá nhiều nữa

lời tự bạch 1

Trong tình cảm, có nhiều vấn đề không phải là bạn bận tâm đến thì nó sẽ thay đổi như bạn muốn.

phía sau 1 cô gái

     Bởi thế bất kể ai mà ta đã gặp trong cuộc đời này, dù đã rời xa chúng ta theo cách nào thì họ cũng xứng đáng là món quà mà Thượng đế ban tặng chúng ta, nên nếu có thể tha thứ hãy tha thứ, những thứ cần xóa bỏ thì hãy xỏa bỏ đi, thứ cần quên thì cũng đừng cố nhớ, để ít nhất nếu khi họ vô tình xuất hiện dù chỉ trong suy nghĩ thôi chúng ta đều có thể mỉm cười và thật tâm nói cảm ơn và chúc phúc cho họ.

140 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3