Những câu chuyện vui, hài hước bá đạo trên từng hạt gạo.

Chào các bạn, thời gian qua mình có đọc được một vài mẫu tâm sự vui trên các fanpage facebook. Thấy những câu chuyện đó cũng thú vị, nên mình có tập hợp lại, dựa vào ý chính để viết thành những mẩu truyện vui, nhằm giúp các bạn thư giãn sau thời gian làm việc mệt mỏi căng thẳng. Hi vọng chút sức nhỏ này của mình sẽ giúp ích được nhiều cho đời sống giải trí của các bạn.

Câu chuyện của mình lấy bối cảnh một gia đình nhỏ, trẻ trung và cũng nhiều vấn đề oái ăm, tuy nhiên cũng không kém phần giải trí. Vì lấy ý tưởng từ các mẩu truyện trên mạng, nên một số chỗ có thể các bạn sẽ thấy quen quen. Nhưng cũng sẽ có phần là lạ. Rất mong sẽ nhận được phản hồi tích cực từ các bạn

Yêu Xa, câu chuyện tình với khoảng cách 11.000km

Yêu xa, một trong những thứ tình yêu dễ dàng đổ vỡ nhất ở thời buổi này. Người khác thì thế nào không biết chứ riêng trường hợp của em, thì nói thẳng cho vuông là không có lần thứ hai có khái niệm yêu xa các bác ạ.

Tóm tắt một chút về câu chuyện bản thân, thì là em và cô ấy quen nhau qua một group xàm xí đú, nói chung là hội này  thích đi Phượt, ăn uống nhậu nhẹt tụ tập đàn đúm. À, thì không hẳn là một team hư đốn, con nhà giàu thích thể hiện đâu. Đơn giản là chỉ là xả stress sau thời gian làm việc căng thẳng thôi,  gặp cô ấy thì em đổ cái rụp như thân chuối luôn. Yêu  được vài tháng thì cô ấy  thông báo sắp đi du học Đức. Em cũng mừng ra ngoài mặt, nhưng mà lòng phèo thì lệ tuôn như mưa.

Thế rồi cô ấy đi, mà cũng không thấy nói ngày về, dù chỉ là về nghỉ vài hôm thôi.  Hai đứa em chỉ gặp được nhau qua màn hình điện thoại thôi, thả tim cho nhau mỗi bức ảnh, mỗi status  đăng trên facebook. Thế rồi, vì không chịu được nỗi nhớ nhung, em quyết định tạo cho cô ấy một sự bất ngờ, em sẽ đi Đức. Mất ba tháng để chuẩn bị cho sự kiện bất ngờ này, từ việc xin visa, chuẩn bị tiền bạc và tìm hiểu địa chỉ nơi Cô ấy sinh sống tại Đức, thì em lên đường

Em đến Đức vào một buổi chiều mưa nặng hạt, phải mất hơn ba mươi phút thì tìm được đến khu căn hộ nơi cô ấy ở. Vì muốn cho cô ấy bất ngờ đến phút cuối cùng nên em đã quyết định chờ đợi và không nhắn tin hay gọi điện cho cổ để thông báo rằng em đã đến.

Ngồi thu mình tại một quán café đối diện với khu căn hộ cô ấy ở, đến khoảng hơn 6h chiều, em thấy cổ tay trong tay cùng với một người đàn ông khác trở về nhà. Mặc dù đã cố gắng để giữ bình tĩnh nhưng em vẫn không thể nào tin vào được những gì đang xảy ra trước mắt. Em đã thốt lên: ” Cái đéo gì đang xảy ra vậy?” 

Chỉ cách đây chưa đầy một ngày, em còn đang hào hứng vì sẽ được gặp người yêu của mình sau gần hai năm yêu nhau qua chiếc màn hình điện thoại. Thế nhưng, sau tất cả những nỗ lực của em dành cho cô ấy, cuối cùng thì hai chúng em vẫn phải đối mặt với những sự thật gần như không thể thay đổi của bất cứ các cặp đôi yêu xa nào.

Cả bầu trời như sụp đổ trước mắt em, con tim như thắt nghẹn lại không thể thở nỗi, em muốn khóc lắm các bác ạ, muốn khóc để tim mình không thắt lại nữa. Rồi em thấy khó thở quá, không thể nào thở nỗi nữa, kiểu như uất nghẹn ấy,  cứ như đang có tảng đá đè lên ngực em vậy. Em cố gắng thở thật mạnh, chứ không thì toi con m* em mất,  thế đéo nào lại không thể thở được cơ chứ. Rồi em giật mình tỉnh dậy, quả thật cái chân của con vợ em nó nặng quá các bác ạ, suýt nữa là em tắt thở với nó rồi.

Thằng chồng ngu ngơ nai tơ 

Chào các bác, lại là em đây. Em và vợ em cưới nhau cũng được vài năm rồi, cũng đã có đứa con hai tuổi các bác ạ. Mọi bữa thì vợ em lo tất mọi thứ, ngoài những công việc mà trụ cột gia đình phải gánh vác, thì chưa bao giờ em đụng tay đến việc nấu nướng giặt giũ.

Chỉ có sáng nay vợ em nó bảo bận giặt giũ quần áo với đưa con đi học. Nên có đưa cho em 100 nghìn rồi bảo đi chợ mua thức ăn. Trước khi đi vợ em có dặn dò  cẩn thận bảo mua 3 lạng thịt với hai mớ rau để chiều đỡ phải mua thêm. Tính em cũng thương vợ, với lại lâu lâu mình đỡ đần nó một chút sau có đi nhậu nhẹt bù khú bạn bè cũng đỡ mang tiếng. Nghĩ là làm em mới đưa dấu tay ok, cười toe toét  nói với nó: “Cả thế giới cứ để anh lo, hôm nay anh sẽ trổ tài đi chợ cho em xem”

Mà thú thật quả chợ búa này cũng khố nhằn phết các bác ạ. Em tính mua thịt trước nên vừa vào chợ em tìm ngay hàng thịt, lượn vài vòng mấy hàng không thấy ưng cái bụng gì cả, cuối cùng em đành ghé vào hàng đông người mua nhất, vì có đông người thể nào chả chất lượng.

Đến tầm trưa vợ em về, em đưa thành quả cho nó xem, thì nó tắt tiếng không nói nên lời. Vì rau thì không thấy đâu mà chỉ có đúng một túi thịt. Em mới vội thanh minh với nó:

  • Hôm nay anh đi chợ gặp đúng phải bà cô hồn em ạ. Anh bảo bà ta cắt cho ba lạng thịt như em nói nhưng đến lúc thanh toán bà ấy hét một trăm nghìn. Anh bảo vậy thế thôi tôi chỉ lấy hai lạng, thì bà kia nhất quyết không cho trả lại, thế là anh lại phải mang về.

Vợ em nó nghe xong, mặt méo xệch , chẳng hiểu là nó đang cười hay đang khóc nữa, Nó nói với em: “Bình thường em đi chợ căng lắm cũng chỉ có năm mươi nghìn là đắt vậy mà… anh đéo  biết mặc cả là gì à?”. Em nghe xong mà em  muốn trào ngược dạ dày ra với nó. Mà thú thật nãy giờ đầu em cũng ngập tràn thắc mắc đấy các bác, đéo hiểu sao ba lạng thịt lợn lại hết tận một trăm nghìn. Thấy em im lặng không nói gì vợ em mới dịu giọng :

  • Lần sau anh đi chợ thì phải biết mặc cả nghe chưa. Ở chợ người ta nói thách lắm. Anh phải luôn giữ cho mình một cái đầu lạnh chứ không mỗi lần đi chợ thế này thì lỗ vốn chết.

Rồi nó xách túi thịt đi vào bếp, em cũng loanh quanh luẩn quẩn, nghĩ thế đéo nào em lại chui đầu ngay vào tủ lạnh các bác ạ. Vợ em nó quay ra thấy vậy mới hét lên:

  • Ối giời ơi, em cũng đéo còn ngôn từ nào để miêu tả anh nữa, đầu lạnh ở đây là tinh thần thép chứ đâu phải chui đầu vào tủ lạnh. Đúng là ngáo ngơ mà.

Đấy em trêu phát là lại vui cửa vui nhà ngay, các bác đừng bắt trước nhé. 

Đừng bao giờ nghĩ đến đánh vợ

Chào các bác, như em đã tâm sự thì em là người rất thương vợ con, mặc dù phải nói là em hơi bị nóng tính, nhưng chưa bao giờ xuất hiện trong đầu em hai chữ “Đánh vợ”. Vì dù có tức giận đến đâu thì người yêu thương và bên cạnh mình cũng chỉ có cô ấy.

Cho đến vừa rồi, em tan ca muộn lại phải hôm đường tắc cứng, mệt mỏi lê xác về nhà chẳng được một câu hỏi han thì thôi, đằng này vợ em nó đứng chống nạnh, rồi ngoạc cái mồm chửi em vì để nó chờ cơm quá lâu.

Lúc ấy cả hai cùng nóng nên câu chuyện dần chuyển sang hướng tiêu cực, nói qua nói lại một lúc thì em tát vợ một cái Và cái kết là đéo hiểu con vợ em  nó thủ cái gậy từ lúc nào, nó vụt tao một phát trời giáng, em đưa tay ra đỡ đòn và hậu quả là em gãy con mẹ nó tay.

Bạn bè như cái bẹn bà

Cái số em nó đen vậy đấy các bác ạ, Vợ nó đánh gãy tay em xong, thấy em lăn ra bất tỉnh, thì sợ xanh mặt, vội đưa em vào bệnh viện, em đau muốn chết đi sống lại nhưng vẫn ý thức được con vợ em nó vừa đưa em đi vừa bù lu bù loa. Không biết nó có hối hận hối cải gì không nữa, mà khi em tỉnh dậy thấy nằm trên giường bệnh, xung quanh thì toàn người xa lạ, tay thì bó cứng làm em vận động rất là khó khăn. Đấy vợ với con chán mớ đời.

Đến tầm trưa thì quý hoá quá được thằng bạn nó đến thăm, Nhưng cái đệt mợ nhà nó, đéo hiểu thăm bệnh kiểu gì… bạn bè bị ốm mà nó lại đến tay không, Ít ra cũng phải có bịch sữa để mang theo chứ. Đã thế đến nơi nó còn nồng nặc mùi rượu.

Nó bảo “Hôm qua nhậu nhà thằng Bảo (cũng là một thằng bạn khác của em, vê lờ chúng mày nhậu không rủ bố), nhậu say quắc cần câu, liên lạc em mãi không được, sáng ra thấy vợ em báo là gãy tay nằm viện, nên nó đến thăm”. Ngồi tám chuyện với nó một lúc thì em phải đi vệ sinh,  em vào một lát đi ra thì đã thấy nó nằm ở trên giường bệnh của em ngủ ngon lành rồi. Đúng lúc đấy, con vợ em nó xách cái cặp lồng cháo vào, thấy em đứng đực mặt ra nhìn thằng bạn nằm trên giường, mặt nó cũng đần thối theo

Đê mờ, cái thằng phải gió. Nghĩ mà căm quá các bác ạ, đúng là bạn bè như cái bẹn bà.

Tôi có thằng bạn ngáo đá.

Thằng bạn em mấy hôm trước có đến thăm em bị gãy tay, không hiểu sao từ hôm đó ngày nào nó cũng đến, mà có cái lạ hôm đầu nó đến, hai thằng ngồi luyên thuyên thì nó có  bảo là trong này ngột ngạt khó chịu quá, nó mà như em thì  thủ tục xuất viện để về nhà dưỡng thương cho thoải mái. Ơ cái thằng tào lao này, bác sĩ chưa cho về thì bố tao cũng chả dám về.

Thế mà giờ ngày nào cũng đên, hôm nay em thông báo cho nó là em sẽ xuất viện không cần nó đến thăm nuôi nữa, một lúc sau nó lù lù xuất hiện bảo không được về rồi năn nỉ em  ở lại đây thêm 1 vài hôm. Mả bố cái thằng này không biết nó có bị ấm đầu không. Em hỏi thì nó mới bảo:

– Mày có nhìn thấy em kia không, em này vừa mới đến đây để thăm người ốm. Nhìn trông ngon ngẻ nhỉ. Bây giờ tao ở đây để làm quen với em ý đã, bao giờ ổn ổn thì mày ra viện sau cũng được.

Em nghe xong mà đần mặt ra, lúc đầu em tưởng là nó đùa nhưng ai ngờ nó làm thật các bác ạ. Nó bảo với bác sỹ là tâm lý  em chưa ổn định nên muốn ở lại đây để nhờ bác sỹ theo dõi thêm vài hôm. Vãi cả linh hồn, nó coi em như trò đùa của nó vậy,  cũng đéo ngờ là nó lại có thể nghĩ ra được cái lý do này luôn… đúng là có thằng bạn tốt thật.

tuoi tre khong vo han nen xin nguoi dung lang phi thanh xuan 81083 1

tuoi tre khong vo han nen xin nguoi dung lang phi thanh xuan

tuoi tre khong vo han nen xin nguoi dung lang phi thanh xuan 81083 2

tuoi tre khong vo han nen xin nguoi dung lang phi thanh xuan

tuoi tre khong vo han nen xin nguoi dung lang phi thanh xuan 81083

tuoi tre khong vo han nen xin nguoi dung lang phi thanh xuan 81083

101 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1