Những bài thơ viết về người lính năm xưa, nhớ về một thời hào hùng oanh liệt

Kỉ niệm ngày thương binh ngày 27/7 hàng năm những kí ức của người lính năm xưa lại ùa về không thể nào quên của một thời mưa bom bão đạn những năm tháng gian khổ ác liệt nhưng thể hiện ý chí quyết tâm và nghị lực phi thường của thế hệ cha anh đã anh dũng chiến đấu để giành từng tấc đất cho thế hệ mai sau, họ đã đánh đổi bằng máu và nước mắt để giành lại độc lập tự do cho dân tộc .Trong những năm tháng đầy gian khổ đó vẫn tràn đầy một tinh thần lạc quan, một niềm tin với một hi vọng về hòa bình tự do không còn chiến tranh đau thương mất mát luôn dâng trào cảm xúc cho những thế hệ nhà thơ trong thời kì đó vì vậy những bài thơ viết về một thòi hi sinh gian khổ đã ra đời thấm đẫm tính nhân văn sâu sắc lay động người đọc 

Hình tượng người lính

 

Đêm trong suốt áp ngực vào phương ấy

Gặp lại mùi cỏ cháy suốt thời trai

Ngôi sao rơi trên dãy kẽm gai dài

Cái vùng đất không tiếng gà cất gáy

Bao hăng nồng cỏ cháy rát hoàng hôn.

 

Là cái phương sao quá bồn chồn

Đón thư mẹ qua bảy vòng lửa khói

Vết thương đỏ, viên đạn thì sáng chói

Chiếc lá xanh kỳ lạ trút trong đời.

 

Tiếng mùa mưa hồn hậu đến bên tôi

Tiếng thương nhớ không lời trên tóc mẹ

Tiếng Tổ quốc trên môi khi đạn xé

Tiếng cuối cùng khi khẩu súng nắm trên tay.

 

Chỗ Hiến nằm – giờ trời trắng heo may

Chỗ Thi ngủ –  bình minh rơi tím đất

Mặt trận xưa, đồng trưa đưa cỏ mật

Ơi chiến hào tha thiết tuổi hai mươi.

 

Cái chiến hào tha thiết ở trong tôi

Xanh thăm thẳm lưng đèo giao thừa tới

Người con gái cõng mình qua đạn xối

Tình yêu thầm, kín lại lối giao liên.

 

Là cái phương chưa rõ cả mặt em

Chưa khóc kịp bao bạn bè nhắm mắt

Là cái phương nấm mộ người giữ đất

Chớp bên đường như một ánh sao nâu.

 

Phương ấy dài ngút ngút Cà Mau

Nơi trắng sóng, lá rừng xanh ngắt ngắt

Ôi phương ấy ở đâu tôi cũng gặp

Hát vô bờ chữ Đất, lá cây ơi!

 

Phương ấy còn ở mãi trong tôi

Ngỡ nâng lấy tay mình, ngỡ như người biết nói

Phương ấy ơi! Suốt đời như dấu hỏi

Trên hai vai tuổi trẻ –  trước chân trời.

Viếng anh ngày hnay

  • Viếng bạn                                            Tác giả : Hoàng Lộc

Hôm qua còn theo anh

Đi ra đường quốc lộ

Hôm nay đã chặt cành

Đắp cho người dưới mộ

Đứa nào bắn anh đó

Súng nào nhằm trúng anh

Khôn thiêng xin chỉ mặt

Gọi tên nó ra anh!

Tên nó là đế quốc?

Tên nó là thực dân?

Nó là thằng thổ phỉ?

Hay là đứa Việt gian?

Khóc anh không nước mắt

Mà lòng đau như thắt

Gọi anh chửa thành lời

Mà hàm răng dính chặt

Ở đây không gỗ ván

Vùi anh trong tấm chăn

Của đồng bào Cửa Ngăn

Tặng tôi ngày phân tán

Mai mốt bên cửa rừng

Anh có nghe súng nổ

Là chúng tôi đang cố

Tiêu diệt kẻ thù chung.

Hôm qua còn theo anh

Đi ra đường quốc lộ

Hôm nay đã chặt cành

Đắp cho người dưới mộ

Đứa nào bắn anh đó

Súng nào nhằm trúng anh

Khôn thiêng xin chỉ mặt

Gọi tên nó ra anh!

Tên nó là đế quốc?

Tên nó là thực dân?

Nó là thằng thổ phỉ?

Hay là đứa Việt gian?

Khóc anh không nước mắt

Mà lòng đau như thắt

Gọi anh chửa thành lời

Mà hàm răng dính chặt

Ở đây không gỗ ván

Vùi anh trong tấm chăn

Của đồng bào Cửa Ngăn

Tặng tôi ngày phân tán

Mai mốt bên cửa rừng

Anh có nghe súng nổ

Là chúng tôi đang cố

Tiêu diệt kẻ thù chung.

Người lính năm xua

  • NHỮNG NGƯỜI CON BẤT TỬ                        Tác giả : Phan Trung

Ta lặng lẽ giữa biển chiều yên ả

Trước hoàng hôn đang ngả ráng ánh hồng

Ngẫm đời mình đã trải lắm bão giông

Và những nốt thăng trầm trong gian khó.

Mang thân lính từ khi là trẻ nhỏ

Thiếu sinh quân chịu khổ mới thành tài

Nóng thao trường bỏng rộp những vết chai

Tâm chí thép trải dài theo năm tháng.

Giờ còn sống là nhờ dòng máu thắm

Của anh em thầm lặng trải niềm đau

Những hi sinh ở biển đảo rừng sâu

Cao nguyên đá hay địa đầu Tổ Quốc

Các anh ngã vẫn mang hồn Đất Nước

Trái tim hồng tôi tiếp bước các anh

Trước lá cờ cùng thề với trời xanh

Chung nhịp đập giữ an lành bờ cõi.

Anh vẫn sống…hỡi những người đồng đội

Những chiến công…vang dội sẽ mãi 

Còn trong lòng tôi hay của những người con

Mang dòng máu người dân Non Nước Việt…!

Hình ảnh ngươi y ta

  • Bài thơ tình anh thương binh viết cho cô y tá             Tác giả : Nguyễn Toàn Thắng 

Tôi bị thương nằm trên giường bệnh

Trong cơn mê hô lệnh xung phong.

Qua cơn mê phấn khởi trong lòng

Bên giường bệnh có cô y tá

Hai tay cô rờ lên gò má:

Vết thương này đau lắm không anh

Với những lời nhỏ nhẹ chân thành

Cô y tá có cái nhìn tha thiết

Thấy anh đau em không biết làm sao

Hai mắt cô ngấn lệ tuôn trào

Tôi mến phục tự hào đồng đội

Cuộc chiến tranh Tây Nam biên giới

Có những người đồng đội hy sinh

Trong gian lao chiến đấu quên mình

Đưa tôi đến trong tình đồng đội

Dù mưa bom hay trăm đạn xôí

Tình yêu thương đồng đội có nhau

Lo từng viên thuốc cọng rau

Chăm nom đồng đội đỡ đầu mẹ sinh

Nghe tiếng gọi là mình ở đó

Anh cần gì em có đây anh

Em là y tá trực kinh

Lo từng nhịp đập huyết sinh em truyền

Chân anh gãy đạn xuyên bên phải

Vết thương này chân phải lìa đôi

Lên từng cơn sốt liên hồi

Em đo nhiệt độ đứng ngồi bên anh

Anh tỉnh lại cất nhanh tiếng gọi

Nghe miên man tiếng nói của em

Biết là đồng đội bên mình

Tình đồng đội đồng niên đồng chí

Là mối tình cao quý vô cùng

Chiến hào cơm nước sẻ chung

Nằm trên giường bịnh chịu cùng gian lao

6 views