Những bài thơ hay viết về miền trung-Miền quê thương nhớ

Miền Trung dải đất có thời tiết khắc nghiệt với cái nắng chói chang cháy da, mưa như trút nước bão lũ thiên tai triền miên thế mà vùng đất này lại gợi nhiều nỗi nhớ nhung với những ai một lần ghé thăm mảnh đất này và những ai đã được sinh ra ở miền đất này thì không thể nào quên được những vẻ đẹp nên thơ  mà thiên nhiên vùng đất này mang lại. Chính vẻ đẹp  thiên nhiên vùng đất này đã ngọn nguồn cảm hứng cho biết bao nhà văn nhà thơ cũng như những người yêu thơ, nhiều bài thơ hay viết về miền trung được nhiều độc giả yêu mến.

Anh đẹp QBinhf

  • 1 Nói với miền trung – Tác giả : 

Miền Trung thương lắm ai

Quanh năm chẳng được nghỉ ngơi an nhàn

Quê mình nước mặn đồng hoang

Cho nên vất vả trăm đàng cực thân

Lênh đênh dâu bể bao lần

Ba chìm bảy nổi muôn phần gian nan…

Những ngày nắng cháy chói chang

Những khi nước lũ ngập ngang mái nhà

Miền trung thương lắm ơi à…

Vẳng nghe câu hát thiết tha lòng mình

Miền Trung mang nặng nghĩa tình

Đi xa nhớ lắm bóng hình Mẹ tôi…

Lưng còng quang gánh… Nắng nôi

Ngược xuôi chạy chợ nuôi tôi nên người

Đói lòng ngày lũ tháng mười

Khát khô…nắng cháy da người tháng năm

Rồi khi mùa lạnh rét căm

Mái nhà rách nát chỗ nằm dột mưa…

Thương chiều biển vắng… Người thưa

Bán buôn ế ẩm Mẹ chưa về nhà

Những ngày đài báo bão xa

Con trông con ngóng, thuyền Cha vào bờ …

Mái trường con học… Tuổi thơ

Những ngày cứu trợ… Đợi chờ người qua…

Ơi miền Trung đó, quê ta

Tình sâu nghĩa nặng… Đi xa chẳng đành

À… Ơi câu hát…dỗ dành

Mẹ ru con ngủ năm canh giấc nồng

Dù đi bảy núi năm sông

Người quê luôn giữ… Tấm lòng… Miền Trung…!

  • 2 QUÊ HƯƠNG ƠI        

Thơ: Dương Bích Hạnh

Miền Trung ơi ! Miền đất Mẹ thân thương

Bão lại đến gây tai ương khốn khó

Lũ ngập tràn qua bao cơn giông tố

Miền quê nghèo nay đói khổ chất chồng

Suốt bốn mùa chịu vất vả nghề nông

Lo cấy hái nuôi trồng chưa đủ sống

Giông bão đến cuốn trôi đi mất trắng

Thôn xóm nghèo cảnh đói rách thảm thương

Ôm màn trời chiếu đất suốt đêm trường

Bao em nhỏ không đến trường bỏ lớp

Gói mỳ tôm bát cháo hoa ấm áp

Giúp đỡ nhau cùng đùm bọc yêu thương

Mỗi năm trời lũ lụt bão tai ương

Do thiên nhiên tạo nên không lường trước

Ở phương xa con cầu xin trời đất

Mong quê hương qua được hoạn nạn này..!!!

Miền Trung  mảnh đất đầy khó khăn gian khổ quanh năm mưa gió bão lũ triền miên với cái nắng như đổ lửa đã tạo nên một miền trung rất riêng và với những ai đã từng gắn bó nơi đây thì khi rời xa nơi đây sẽ là một nỗi nhớ gia diết không thể nào quên . Nỗi nhớ về tháng năm gian khổ đối mặt với  mưa giông bão lũ con người nơi đây phải gồng mình lên chống đỡ và trong khó khăn gian khổ đó vẫn toát lên vẻ đẹp của con người nơi đây gắn bó gần gũi thân thương 

Cồn cát trắng QB

  • 3.Gió lào cát trắng – nhà thơ : Xuân Quỳnh

Ngọn gió Lào cát trắng của đời tôi

Tôi của cát của gió Lào khắc nghiệt

Trong gió nóng những trưa hè ngột ngạt

Mẹ ru tôi hạt cát sạn hàm răng

Vừa lớn khôn tôi đã biết đào hầm

Dưới bom đạn gió Lào vẫn thổi

Và trên cát lại thêm cồn cát mới

Cỏ mặt trời lăn như bánh xe

Cuộc đời tôi có cát chở che

Khi đánh giặc cát lại làm công sự

Máu đồng đội và máu tôi đã đổ

Trên cát này mà gió quạt vừa se

Cây tôi trồng chưa đủ bóng che

Bom giặc cắt lá cành tơi tả

Củ khoai ở đây nhỏ hơn củ khoai cánh đồng màu mỡ

Trái mãng cầu rám vỏ – gió đi qua

Đọng nắng thôi, cát chẳng đọng mưa

Bàn chân lún bàn chân thêm bỏng rát

Giữa gió cát, giữa những ngày ác liệt

Tôi nghĩ về tha thiết một màu xanh

Một rừng cây trĩu quả trên cành

Tôi vun gốc và tay tôi sẽ hái

Nhà của tôi, tôi sẽ về dựng lại

Ánh ngói hồng những gương mặt mai sau

Em mới về em chưa thấy gì đâu

Chỉ có cát và gió Lào quạt lửa

Ngọn gió bỏng khi đi thành nỗi nhớ

Cát khô cằn ở mãi hoá yêu thương

Dẫu đôi khi tôi chẳng bằng lòng

Với cái cát làm bàn chân rát bỏng

Với cái gió làm chín lừ da mặt

Mảnh đất cằn khoai sắn ít sinh sô i

Tôi sẵn lòng đem hiến cả đời tôi

Cho cát trắng và gió Lào quạt lửa.

Bài thơ “Gió lào cát trắng” là bài thơ hay và đặc sắc cho phong cách thơ của nữ thi sĩ  Xuân  Quỳnh bài thơ giàu tình cảm sâu sắc thể hiện tinh tế nội tâm của nhà thơ  dành cho  dải đất Miền Trung đầy nắng gió khắc nghiệt . Nhưng trên mảnh đất khô cằn khó khăn gian khổ đó vẫn nảy sinh sự sống của màu xanh cây trái  được chắt chiu dành dụm từ những ngọt ngào nhất của mảnh đất nơi đây, chính vì đất đai khô cằn khắc nghiệt đã hun đúc ý chí kiên cường cho những con người nơi đây vượt lên khó khăn gian khổ và con người nơi đây cũng vì thế mà đong đầy tình cảm đùm bọc thương yêu nhau vượt qua gian khó.

Hang động đẹp

  • 4 Miền Trung quê tôi- Tác giả : Huỳnh Minh Nhật 

Quê tôi Miền Trung

Nơi quanh năm trập trùng bão lũ

Những mẹ già xót xa mùa vụ

Cha bạc đầu giấc ngủ không yên

Những con người nghèo khổ triền miên

Mẹ hiền ngày đêm lưng còng vai xả

Cha ngũ tuần chân cày sỏi đá

Ôi cực cùng – Mệt lã mồ hôi

Nơi đâu? Nơi đâu bão lũ cuốn trôi

Nơi đâu nắng tháo mồ hôi

đổi màu da tóc?

Nơi đâu lắng nghe tiếng khóc mẹ  già

 Nơi đâu khổ cực bao la

nhưng con người không ngã?

Nơi đâu giọng nặng gian nan vất vả

Và khó nghe theo chữ nhọc nhằn

Nơi đâu lắm những nếp nhăn

Và mái tóc muối tiêu hằn màu sương gió?

Quê hương tôi bao đời khốn khó

Lại trời đày mưa gió triền miên

Biết làm sao cho hết ưu phiền

Làm sao cho mẹ hiền bớt khổ

ôi xa quê từ cái thuở lên mười

Đã chục năm chưa nghe tiếng cười nơi ấy

Mong sớm được về lại một lần nhìn thấy

Ngọn Ấn yên bình ngả khúc Trà Câu…

Thơ viết về Miền Trung như mạch nước ngọt  rỉ thấm vào từng thớ đất khô cằn đầy nắng gió của mảnh đất Miền Trung thân thương mà  một lần đặt chân đến bạn không thể nào quên những tình cảm nồng ấm của con người nơi đây. 

10 views