Nhớ về mái trường xưa yêu dấu-Kỉ niệm trong tôi

Mái trường xưa năm nào giờ đây đã khang trang sạch đẹp, ngôi trường mới xây thay thế cho ngôi trường bằng mái rạ vách đất năm . Tôi thế hệ học trò của những cuối những năm 80 đầu những năm 90 vẫn nhớ như in hình ảnh ngôi trường cũ năm xưa của mình lụp xụp  nằm dưới những tán lá bàng của những cây bàng to lớn. Mái trường xưa năm nào giờ chỉ là trong tiềm thức chỉ còn là kỉ niệm để rồi mỗi khi nhớ  lại ta thấy lòng mình bồi hồi xao xuyến một thời học trò thiếu thốn nghèo khó nhưng vẫn đầy ắp tiếng cười trong trẻo hồn nhiên

  • 1.Mái trường lợp bằng tranh vách đất 

  • Ngôi trường mái rơm
      Ngôi trường mái rơm

Tôi nhớ như in ngày đầu tiên bước vào trường lúc đó tôi học lớp một vì quá bé so với các bạn nên được xếp ngồi bàn đầu, cái bàn gỗ với mặt bán nứt mấy đường dài màu loang lỗ của mực bụi phấn. Lớp học bé xíu vỏn vẹn chỉ mấy chiếc bàn và ghế cũ kỹ chỉ có mái tranh và vách đất là mới bởi cứ mỗi năm phải trát vách đất và lợp lại ít nhất một lần.Mùi hương  rơm mới của mái tranh còn thơm lắm thỉnh thoảng những cộng rơm còn sót lại những hạt lúa chưa rũ sạch đây sẽ  là khẩu phần béo bở cho lũ chuột sống ở các vách trong trường.

Vách tường làm bằng phên đất, bùn nhào với rơm trát vào phên đan bằng tre, trời nẵng còn đỡ chứ trơi mưa nước mưa hắt vào lớp bùn nhũn hết chỉ con phên tre, nếu mà bạn nào nghich ngợm khoét một lỗ tròn có thể nhìn thấy lớp bên kia và những bạn ngồi bàn cuối hai lớp có thể quay mặt vào cái lỗ hót chuyện.

Cái bảng đen là ghép những miếng ván những đường ghép hở toác có khi thầy cô viết đến những đường ghép bảng là viên phấn gãy đôi rơi xuống. Cái bảng đen nhánh như gỗ mun vì ngày nào cũng được lau bằng giẻ lau đặc biệt là thân cây chuối nhỏ quẹt nhọ nồi hay than bếp nghiền nát. Hôm nào được phân công trực nhật bảng thì một cây chuối nhỏ trong vườn biến mất năm đó  coi như nhà mất một buồng chuối .Hì hì những hôm nào mang áo trắng đi học bạn nào được thầy cô gọi lên viết bảng thì hôm đó hai ống tay áo đen ngòm vì tì vào bảng.

Vùng quê tôi lại nằm trong vùng lũ nên về mùa mưa lũ thì ôi thôi những lớp phên đất rệu rã thành từng đống bùn ,cái phên tre sập xuống trên đống bùn nhảo nhoét. Lũ học sinh chúng tôi thích thú cảnh tượng này lắm bởi vì chúng tôi sẽ được nghỉ học và đi lao động dọn dẹp lớp học, lũ học sinh chúng tôi tha hồ mà đùa giỡn rượt đuổi nhau  lấy bùn bôi vào nhau. Nhớ cái khoảnh khắc hồi ấy sao mà vui mà vô tư đến lạ chơi đùa vô tư về lăn ra ngủ bây giờ ước gì được sống lại những giây phút tuổi thơ hồi xưa.

  • 2. Trường học ấm áp tình thầy cô bạn bè

Giờ chào cờ

Giờ chào cờ

Hồi đó làng tôi nghèo lắm đi học toàn đi bộ nhiều bạn còn đi chân đất đi học, xe đạp là thứ xa xỉ xa vời, chúng tôi đi bộ dọc theo con đường làng ngoằn ngèo hai bên đường phủ đầy cỏ chỉ, bờ rào hoa râm bụt nở ra những bông hoa đỏ thắm. Thầy cô đi dạy cũng đi bộ , có những thầy cô ở khác làng cách sông mỗi lần đi dạy phải đi bộ đến bến đò đi thuyền qua sông đến bờ bên kia rồi đi bộ tới lớp học những hôm trời mưa to gió lớn hay những mùa bão lũ nghĩ đến cảnh tượng thầy cô vượt sông đến lớp thấy thương vô cùng. Chẳng quản ngại trời mưa gió bão thây cô vẫn miệt mài đến lớp cho học sinh kịp với bài học, có hôm trời mưa to quá có thầy cô đến lớp quần áo ướt sũng vẫn đứng trên bục giảng cho đến khi giảng bài xong áo .

Thầy cô thời đó lương thấp nên hoàn cảnh khó khăn lắm, ngoài giờ lên lớp thầy cô phải làm ruộng, trồng rau nuôi lợn, có thầy cô khi đến lớp chân còn vương vết bùn, tay còn chút nhọ nồi chưa lau kỹ lũ học trò chúng tôi nháy mắt cười khúc khích giờ nghĩ lại thấy thương thầy cô vô cùng. Có những thầy cô không có ruộng làm tăng gia trong vườn trường đến mùa lũ học sinh chúng tôi đi nhổ lạc, bới  khoai giúp thầy cô nói giúp chứ chúng tôi đến để chạy lăng xăng đuổi bắt trốn tìm cho đến khi thầy cô làm xong luộc chín nồi khoai ,lạc mùi thơm lừng chúng tôi ngồi vây quanh ăn ngấu nghiến. Thầy cô nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến hạnh phúc hầu như không có khoảng cách giữa thầy cô và học sinh chúng tôi thậm chí còn ngủ lại tại nhà thầy cô để tập văn nghệ diễn tại trường vào các dịp lễ.

Những tiết mục văn nghệ hồi đó tuy đơn sơ nhưng đầy sáng tạo để tạo tiếng nhạc thầy cô cùng các bạn dùng hai cái que gỗ gõ vào nhau, hay hai cái cốc sứ gõ tách tách rất nhịp điệu. Hồi đó mà bạn nào có được cái váy mặc đi diễn văn nghệ là bạn đó phải là con nhà giàu, chúng tôi thường lấy cái khăn vuông tấm to cuốn lại làm thành cái váy ,tay và đầu cuốn những vòng tua rua tự làm bằng giấy màu hay giấy bạc đi tìm từ các bao thuốc lá.Hồi đó chưa có điện nên thường tập và diễn văn nghệ vào ban ngày nên buổi tối lo tranh thủ làm việc học bài để ban ngày còn có thời gian đi tập văn nghệ. Vất vả là vậy nhưng khi tập và diễn văn nghệ ai nấy cũng hăng say tập luyện háo hức để đem đến những tiết mục hay .

  • 3 Mái trường xưa giờ chỉ trong kỉ niệm

Ngôi trường hôm nay

Ngôi trường hôm nay

Hơn ba mươi năm đã trôi qua mái trường xưa đã thay thế bằng ngôi trường bê tông kiên cố những cây bàng cây phượng cổ thụ năm xưa cũng không còn nữa những thầy cô giáo dạy chúng tôi nay đã nghĩ hưu. Mỗi lần có dịp đi qua ngôi trường làng ngày xưa ấy những kỉ niệm bạn bè thầy cô lại ùa về trong tôi văng vẳng bên tai tiếng nói tiếng cười của bè bạn tiếng thầy cô giảng bài ấm áp. Chợt tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ vào học của học sinh làm tôi bừng tỉnh ngôi trường năm xưa nay không còn nữa bạn bè mỗi đứa mỗi nơi không biết đi xa rồi có ai còn nhớ mùi rơm mái tranh lớp học năm xưa có ai còn nhớ bức tường trát bùn khi nào cũng khoét vài cái lỗ tròn vừa hót chuyện vừa là cái lỗ cho chuột chạy nữa không nhỉ. Hay những kỉ niệm giờ cũng chỉ là hoài niệm bởi cuộc sống xô bồ vội vã đã không có chỗ cho những hồi ức đẹp đẽ.

Dẫu thế nào đi chăng nữa thì mỗi người trong chúng ta xi đừng quên đi mái trường năm xưa bởi nơi đó đong đầy những ước mơ là nơi chắp cánh cho ta đi tới những thành công sau này như nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm đã viết : Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu/ Lời hát đầu xin hát về trường cũ/ Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ/ Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm(Chiếc lá đầu tiên- Tác giả Hoàng Nhuận Cầm)

91 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 2.8 / 5. Số đánh giá 4