Nhật kí tuổi thơ – Câu chuyện bình dị mà thân thương có thể của bất kì ai.

   Trời lúc này chắc đã khoảng 9-10 giờ đêm. Bên ngoài tiếng côn trùng vẫn kêu râm ran nơi cánh đồng xa, thi thoảng là tiếng chó sủa trong xóm rồi lại im. Nhà ai bây giờ cũng đã đóng kín cửa, ngoài đường chắc hẳn vắng tanh không một bóng người, chỉ có ánh điện chiếu xuống từng khoảng sáng, khoảng tối đan xen. Vẫn như thường lệ, nó ngồi yên trong phòng, bài tập đã xong xuôi, lướt facebook hoặc tán phét với bạn bè hoặc trầm ngâm nghe những bài hát nó yêu thích. Dường như khoảng thời gian này trôi rất nhanh, mới chỉ ngồi một lúc nhưng thoáng đã mấy tiếng trôi qua.

Cuộc sống của thời hiện tại

   Dù là ở nông thôn nhưng đây là thời đại của công nghệ, cuộc sống nơi gắn liền với ruộng đồng này đã dần chuyển sang lối sống thành thị. Những đoàn trẻ em hay thanh niên í ới gọi nhau đi chơi, ra bờ đê hóng gió hay tụ tập nơi nào đó để nói chuyện, để đùa nghịch đã chỉ còn trong những câu chuyện của ” ngày xưa”. Giờ thì bọn trẻ làm gì? Ngoài học thì lại lên chat, nhắn tin, ngồi hàng giờ không biết chán. Nó cũng vậy…

Chà, có vẻ nó không vui cho lắm. Chắc là vừa bị bố mắng, nó ngồi thẫn thờ trong bàn học, tay cầm chuột máy tính lướt một cách vô hồn. Nó nhạy cảm quá, hễ bị ai nói hơi nặng lời hay đùa quá chớn là nó lại nghĩ, lại thẫn thờ, rồi lại buồn. Cái tính cách này làm nó khổ sở quá…

Đang ngẫm nghĩ bỗng…” mất điện rồi”, tiếng hàng xóm nhà bên vọng vào từ bên ngoài. Trước mắt nó là một màu đen bao trùm, nhìn ra khe cửa sổ, máy tính đang bật cũng tắt nguồn, nó bỗng thấy một tia sáng chiếu vào. Thế là nó mò ra được đến cổng. Nhìn lên bầu trời đêm, mắt nó sáng long lanh, khuôn mặt tỏ vẻ như nhìn thấy một thứ gì đó rất đẹp, rất lạ kì. Vầng trăng sao tròn đến thế, sáng đến thế, chỉ có vài ngôi sao ẩn hiện để lại mấy chấm sáng.

Đã bao lâu rồi nó không để ý đến những thứ rất bình dị mà đẹp đến lạ lùng chỉ xung quanh nó như thế này nhỉ? Đáng nhẽ với một đứa ” nhà quê” thì không gian này có gì để nó ngạc nhiên đến thế đâu? Nó đứng thẫn thờ ngẫm nghĩ “ Mình đã thay đổi thành một con người như thế nào vậy?”. Có lẽ, trung thu đã sắp đến rồi. Nó nhớ bà quá! Nó nhớ tuổi thơ quá! Thế là bao nhiêu kỉ niệm cứ ùa về trong tâm trí nó cùng một lúc, lẫn lộn, ào ạt, khiến nó chẳng biết phải nhớ đến gì trước.

Cuộc sống thay đổi quá nhiều khiến con người cũng thay đổi

Cuộc sống thay đổi quá nhiều khiến con người cũng thay đổi

Cuộc sống thời quá khứ

Thực ra, kí ức về tuổi thơ trong nó mơ hồ, không rõ. Có lẽ vì đã lâu quá rồi, hồi ấy nó cũng còn rất nhỏ, kí ức lưu lại chẳng thể rõ ràng. Nó chỉ nhớ những ngày ở cùng ông bà dù thiếu thốn nhưng rất vui và hạnh phúc, nó chẳng bao giờ cảm thấy mình thiếu thốn, cũng chẳng bao giờ phải xấu hổ với bạn bè rằng…nó không có mẹ. Nó nhớ rằng hồi còn nhỏ, đang ngồi chơi bên cạnh bà, nó bỗng quay sang ngây thơ hỏi :

    – Mẹ của con ở đâu hở bà?

Khuôn mặt bà bỗng tái đi, những nếp nhăn xô lại vào nhau hiện rõ trên trán, tay bà ngừng phe phẩy cái quạt cọ, vuốt lên mái tóc mượt mà thoảng mùi bồ kết lẫn hương bưởi của nó, cười một cách hiền hậu:

   – Trăng hôm nay đẹp lắm phải không? Sắp đến trung thu rồi đấy, có muốn mua gì không để bà mua cho nào.

Nó sung sướng reo lên, rồi liên tưởng đến nào là những chiếc đèn ông sao lấp lánh, nào là chiếc bánh trung thu nó ao ước từ lâu…mà quên bẵng câu hỏi của mình. Tất cả những gì còn đọng lại trong kí ức của nó chỉ có bóng dáng của bà, hình dáng của ông, của người cô- người bạn duy nhất chơi với nó ngày bé và…hết rồi. Tuổi thơ nó là một đứa trẻ nhút nhát, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong nhà, giúp bà quét sân, hay chạy loanh quanh bên bà khi thì vào bếp, lúc thì ra đồng.

Tuổi thơ tôi chỉ đơn giản là vậy

Tuổi thơ tôi chỉ đơn giản là vậy

Tuổi thơ cô đơn

Nói đến tuổi thơ ở một vùng quê nào đó, chắc hẳn ai cũng sẽ nghĩ rằng những đứa trẻ sẽ có một tuổi thơ gắn liền với những cánh diều bay lơ lửng trên bầu trời, hay những đám trẻ con tụ tập đông đúc ở con ngòi ngoài đê để bơi vào mỗi buổi chiều hè nóng nực, nào là buổi chăn trâu trên cánh đồng rộng lớn…Nhưng, với nó, nó chưa bao giờ được thả diều, cũng chưa bao giờ được bơi hay phải đi chăn trâu. Lúc nào, nó cũng chỉ đứng ở một góc nào đó, hướng mắt về phía lũ trẻ trong làng đang nô đùa ầm ĩ với con mắt thèm thuồng nhưng không bao giờ nhập cuộc.

Kỉ niệm gắn bó bên bà và cô

Ngày ngày, nó chỉ quanh quẩn bên bà, hoặc chơi với cô, cùng cô đi quanh xóm, phụ cô nấu cơm khi không có bà ở nhà. Với nó, cô giống như một người chị, người bạn, là cả nguồn vui hiếm hoi trong tuổi thơ cô đơn. Vậy nên, ngày cô đi lấy chồng, nó khóc sướt mướt, không chịu đi đưa dâu mà ngồi trong nhà nước mắt rơi lã chã. Chẳng còn ai chơi với nó nữa rồi.

Hồi ấy nó rất thích cùng bà ra thăm ruộng. Nó thích lúc mái tóc nó phất phơ trước những làn gió mát lịm thổi vào. Ngày ấy nó thắc mắc tại sao ngoài đồng chỉ có lúa với ngô thấp như thế mà sao gió lại mát mẻ đến vậy? Nó thích nhìn bầu trời xanh với những đám mây trắng phau phau với đủ hình thù. Nó thích được nghe tiếng chim hót ríu rít ẩn trong bóng cây nào đó. Nó thích được đặt bàn chân bé nhỏ của nó xuống những lớp bùn giống như bà…Nó thích nhiều lắm mà chẳng thể kể hết.

Ngày ấy, ngoài vườn hay kể cả lề đường có những cây hoa dại rất đẹp màu vàng và hồng. Nó rất thích hái thật nhiều rồi bó lại thành từng bó lớn, trong cảm nhận của nó, những bông hoa ấy đẹp hơn những bông hoa nó nhìn thấy ngoài chợ. Lớn lên rồi, nó chẳng còn được nhìn thấy cây hoa đó nữa.

Tuổi thơ thật đẹp khi có bà ở bên

Tuổi thơ thật đẹp khi có bà ở bên

Quá khứ, hiện tại đồng hiện

Bao nhiêu hồi ức của một thời đáng nhớ đã quay trở về trong tâm trí nó. Vầng trăng ngày ấy so với bây giờ vẫn vậy, vẫn sáng, vẫn đẹp như thế, chỉ là con người đã khác. Nó chưa từng nghĩ rằng, mai này nó sẽ có một cuộc sống sung túc, nó phải rời ra ông bà và cô, nó chỉ suy nghĩ đơn giản rằng cả đời này sẽ được ở bên họ, sống một cuộc sống bình dị. Nhưng cuộc sống đâu lườm trước điều gì, mọi thứ thay đổi quá chóng mặt mà chính nó thay đổi từ khi nào không hay…

Hồi nó khoảng 2,3 tuổi, lúc ấy xóm nó mới bắt đầu có điện. Và thứ thu hút nó đầu tiên là chiếc ti vi nhỏ đen trắng mà nó nghĩ đã là xa xỉ nhất rồi. Mỗi buổi tối, nó ngồi gọn trong bọc bà, đầu dựa vào cánh tay bà, cùng bà xem phim Tây Du Kí, cứ hôm nào mất điện bỏ lỡ một tập là nó buồn thiu trằn trọc cả buổi tối không ngủ. Những ngày hè nóng nực ngày ấy là gì có quạt. Đêm đến nó ngủ cùng bà và cô, nó nằm giữa. Tay bà lúc nào cũng cầm cái quạt cọ, thi thoảng lại phe phẩy quạt cho nó ngủ.

Tuổi thơ của nó chỉ đơn giản là vậy.

128 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3