Nhật Bản – nơi đất khách quê người đã cho tôi cả thanh xuân

Nhật bản trong mắt tôi và đứa bạn là một thiên đường trong mơ. Hồi còn bé, hễ bật điện thoại lên là tìm ngay “văn hóa Nhật Bản”, “Người Nhật sắp xếp công việc như thế nào”, “Lối sống tối giản của người Nhật”,….Đọc xong, ai nấy đều trầm trồ kinh ngạc sao người Nhật ý thức kỷ luật của họ cao vậy, sao họ có thể làm việc không biết mệt mỏi, sao người già xứ Nhật vẫn làm việc chăm chỉ mà người già nước mình đã nghỉ hưu ở nhà “ăn chơi rông dài” rồi,…. Có cả tá thứ để thắc mắc về xứ xở ấy. Nhưng đến khi đặt chân đến rồi mới thấu, mọi thứ không dễ dàng như mình từng suy nghĩ.

Mộng mơ thuở 18

Thời còn là học sinh cấp 3, tung tăng đến trường, vẫn nghĩ sẽ cố gắng học rồi thi đậu vào một trường đại học nào đó trong nước, cho tới khi, các công ty du học bắt đầu “xân xi” tới từng lớp học và tư vấn “con đường làm giàu” nếu đến Nhật Bản.

Và cứ thế, không suy nghĩ đắn đo, cứ tưởng mất 100-200 triệu lo các thủ tục để bay sang Nhật – đất nước mà trong mơ cũng mong ước được tới dù chỉ một lần, sang đó rồi tha hồ khám phá những thứ chỉ từng thấy qua cái màn hình điện thoại, sang đó rồi kiếm vài chục triệu một tháng, qua đó rồi tha hồ ngắm hoa anh đào, ăn ramen, đi dạo quanh Kyoto, Osaka, Tokyo, Kobe,… và thậm chí còn có thể gửi rất nhiều tiền về cho gia đình. Những lời tư vấn có cánh đó cứ vướng mãi trong bộ não của mấy đứa nhà quê ngu ngơ 17-18 tuổi, và rồi cũng quyết định đi.

Đầu tiên là đi học tiếng Nhật. Nói thì cũng giống như tiếng việt đấy, chỉ mỗi tội chữ viết thì “nhai” mãi vẫn không nhớ được. Đi đâu cũng mở mồm “ohayo gozaimasu”, “arigato”, cộng thêm việc mê phim anime nên hễ nói được câu nào là cứ nói cho sang mồm, rồi chúng bạn nghĩ mình cũng tây (thật ra cứ đi sang nước khác là tụi nó nghĩ là trời tây, chứ Nhật ở Đông Á, chả lẽ tụi nó nghĩ là cũng đông? Nghe kỳ kỳ sao á). Học vội học vàng vài tháng rồi bay. Cảm giác sung sướng khó tả, vì sắp được đến Nhật, sắp được hòa chung với lối sống vội vã, kỷ luật, sạch sẽ của Nhật, và quan trọng, sắp giàu rùi vì lương tận mấy chục triệu cơ mà. 

Nhưng ngay bước khởi đầu đã rất khó khăn rồi…

Ngôi đền dát vàng Kinkakuji ở Kyoto nổi tiếng

Ngôi đền dát vàng Kinkakuji

Khó khăn bắt đầu bủa vây.

Trước khi bay qua Nhật, mình đã liên lạc với một cậu bạn bên đó cho xin ở chung, và bạn ấy đồng ý. Mình không thuê nhà, mặc dù bên phía công ty du học giới thiệu rất nhiều, nhưng mình nghĩ người ta chắc chắn sẽ ăn chặn của mình kha khá tiền, vì chủ nhà và công ty liên kết với nhau thì chắc chắn hai bên phải được hưởng lợi gì đó, và mình đủ tỉnh táo để nhận ra điều đó. Mình cũng không dự định ở ký túc xá vì mình nghĩ nó khá bất tiện cho công cuộc “cày cuốc” của mình.

Nhưng người tính không bằng trời tính. Đến nơi rồi, đến Nhật rồi, ôi lạnh thấu linh hồn, rút điện thoại ra, gọi cho cậu bạn kia với hy vọng nhanh nhanh ra đón ta đi không ta sắp chết lạnh rồi, nhưng không, bạn ý trả lời nhẹ nhàng rằng “tớ lỡ cho người khác ở cùng rồi, cậu tìm phòng khác đi nhé”. Nghe xong mà như sét đánh ngang tai, con vừa đặt chân đến Nhật, quen ai đâu, tiếng Nhật còn chưa sõi, cha nội bảo đi tìm phòng ở đâu lúc này.

Lang thang như mấy thằng vô gia cư, gọi điện khắp nơi xin ở nhờ một vài bữa, mà sao khó khăn quá. Cứ ngỡ đêm đầu tiên phải chui gầm cầu gầm cống ngủ, mà may sao cậu họ (họ hàng xa) bảo người yêu cậu về nước mấy ngày, nên có thể cho ở tạm. Đúng là bản thân ăn ở tốt nên trời vẫn thương. Và thế là chuỗi ngày sống biết điều bắt đầu: dọn phòng, nấu ăn, giặt giũ,…Hồi ở quê với ngoại, được cưng chiều như quý tử nhà nông, rồi sang đây, cái gì cũng phải tự thân, nghĩ thật cực.

những cảnh quan đẹp nức lòng ở Nhật Bản

Cảnh quan đẹp quên lối về

Nói tiếng Nhật nhưng người Nhật không hiểu.

Hồi ở Việt Nam cứ nghĩ mình đỉnh lắm, mở miệng ra là bắn tiếng Nhật “như người bản xứ”, ai dè qua Nhật, mình nghe nói mà mình không hiểu gì, mà mình nói người ta cũng không hiểu lắm. Sao kỳ vậy? Qua đây, nghe người ta nói mà mình cứ ngơ người ra, như gió thoáng qua tai vậy, người ta nói nhanh hơn rất nhiều so với những gì mà mình từng được học ở quê nhà, rồi cảm giác quê mùa bủa vây khi mình nói mà người ta không hiểu. Thốn, cực kỳ thốn. Nhưng dần dần, mọi thứ di chuyển dần theo đúng quỹ đạo của nó, tiếng Nhật bắt đầu được cải thiện dần, và nó giúp mình có những công việc đầu tiên.

những góc phố đẹp đến từng centimet

những góc phố đẹp đến từng centimet

Bộn bề công việc.

Công việc đầu tiên của mình là làm ở xưởng rau. Thực sự người Nhật làm việc cực kỳ nhanh, và mình cũng bị sốc với tốc độ làm việc đó. Nhưng mình bắt buộc phải theo kịp, vì tiền nhà, tiền ăn, tiền học phí, tiền đi tàu, cả một đống chi phí đắp trên vai, không làm thì lấy đâu ra tiền mà chi trả. Hơn nữa, những người chủ quản họ rất tinh mắt, ai làm được việc, ai làm nhanh họ nhìn qua là biết ngay.

Những người làm chậm, không theo kịp, họ không hề đuổi việc, nhưng họ cắt ca, và khi cắt ca có nghĩa là sẽ không có đủ tiền để chi trả sinh hoạt phí hàng ngày. Vậy nên, khi không theo kịp, không có tiền, bạn có thể vay bạn bè xung quanh, nhưng vay mà đi làm không đủ tiền trả thì tiền mất, bạn mất, rất éo le. Hơn nữa, khi không còn vay được, thì đi ăn cắp vặt, trốn ra ngoài đi làm bất hợp pháp.

Lỗi một phần là do bản thân những du học sinh không theo kịp tốc độ làm việc ở Nhật, và một phần cũng do các trung tâm du học đã tư vấn quá lố cho gia đình các bạn du học. Vì nghĩ con kiếm tháng vài chục triệu, nên sẵn sàng đi vay mượn để con được đi đến nơi đất khách quê người, nhưng chính bản thân bố mẹ lại không hề nghĩ rằng, cho con đi du học, tức là nó phải đi học, và việc kiếm tiền chỉ là những công việc bán thời gian khi rảnh.

Bản thân các bạn học ở Việt Nam, hầu hết đều được bố mẹ lo tiền ăn, tiền học, tiền nhà,…. nhưng còn du học sinh đi Nhật, không hề được bố mẹ trợ cấp bất cứ khoản tiền gì, mà chi phí ở Nhật lại cực kỳ đắt đỏ, thế nên, đi kiếm tiền lo chi phí các loại đã đủ khiến nhiều bạn phải cày ngày cày đêm rồi, vậy còn tiền gửi về nhà?, làm gì có mà gửi về. Bản thân mình vẫn theo kịp công việc ở xưởng, nhưng mỗi lần đi vào kho đông lạnh, người mình lạnh tím tái, và sau đó một thời gian, mình đã nghỉ công việc ở xưởng.

Công việc thứ hai, và cũng là công việc cho tới giờ, là làm ở quán ăn. Mình thực sự không biết là người Nhật lại ăn nhiều đến vậy. Hầu như tan tầm của người Nhật khá muộn, nên tầm 1-2h sáng họ đi làm về ghé vào quán ăn rất đông. Mình có một cô bạn cũng làm ở quán ăn từ rất lâu rồi, nhưng vào những ngày nghỉ, khách đông tới mức làm không kịp, phục vụ không kịp, chỉ còn biết ngồi xuống ôm mặt khóc.

Ở Nhật mặc dù người ta rất tôn trọng những người lớn tuổi hơn, nhưng trong quán mình làm, người nào vào làm trước sẽ có vai vế hơn, mặc dù người vào sau lớn tuổi hơn. Ông chủ quán mình khá dễ tính, vì làm trong thời gian khá dài nên ông giao cho mình quản tiệm ăn đó luôn. Ông chủ mình có 4 cửa hàng ăn, rất giàu, nhưng ông vẫn đi làm thuê cho các công ty, thế mới thấy người ta chăm chỉ chịu khó như thế nào, và đó cũng là một yếu tố giúp Nhật Bản hùng cường như ngày nay. Mặc dù giàu như vậy, nhưng ông chủ mình ăn mặc khá giản dị, chứ không phải nói là quê mùa. 

Xa xứ chỉ nhớ đồ ăn Việt Nam.

Nói thật, không đồ ăn ở đâu ngon như ở Việt Nam. Đồ ăn Nhật nhìn qua ảnh, hay nhìn thực tế cũng rất đẹp, như một tác phẩm nghệ thuật vậy, nhưng đến khi ăn thì dở tệ, có thể một phần do mình không hợp với đồ ăn Nhật. Món duy nhất làm mình xao lòng là mì ramen. Còn lại, sushi, hay các món ăn khác, đều không hợp với mình. Đôi khi đi ăn mà chỉ ước có thể gọi vịt quay, dưa cà, phở,… ở Việt Nam. Có vài lần đi làm, đến giờ ăn, ông chủ hỏi sao không ăn đi, mình cũng chỉ cười gượng nói không đói, chứ không lẽ lại nói ra là đồ ăn Nhật dở ẹc, ăn sao nổi, nói thế lại rất bất lịch sự.

Nhưng ở Nhật, vấn đề an toàn thực phẩm được đặt lên hàng đầu nên việc ăn uống ở đây thực sự an toàn. Ở quán ăn, thịt thừa sẽ bỏ hết, không được dùng cho hôm sau. Có lần mình tiếc của, mình mang thịt về để tủ, ai ngờ không có thời gian nấu, vì có ngày mình đi làm từ 12h trưa đến 5.30 sáng, có hôm thì từ 12h trưa đến 1-2h sáng, nên hầu như không có thời gian dành cho việc nấu ăn. Kết quả là để quá lâu, và mất nguyên 1 buổi dọn tủ.

Đi chơi là điều không cần thiết.

Những ngày nghỉ, việc đi lượn lờ ngắm thành cổ, ngắm hoa anh đào là khá phổ biến. Nhưng hầu như chỉ có những bạn nữ đi nhiều. Còn mình, mình dành thời gian nghỉ để ngủ. Có những ngày mình ngủ 1-2 tiếng, còn trung bình là 3-4 tiếng là đủ, chứ việc ngủ 8 tiếng là điều xa sỉ và không cần đối với mình. Và kết quả sau hơn 3 năm “cống hiến” ở nước Nhật là mình còn 49kg, gầy gò và có thể nhìn thấy xương khắp nơi.

mùa hoa anh đào ở xứ xở mặt trời mọc

Đắm mình trong khung cảnh lãng mạn bao trùm bởi hoa đào

Nhật có thể không màu hồng như mình từng nghĩ, nhưng lại dạy mình rất nhiều thứ, và những điều mình từng trải, từng thấy thực sự hữu ích và giúp mình tận hưởng tuổi trẻ cống hiến. Bởi mình còn trẻ, nên việc đặt chân, sống và làm việc ở một đất nước mới thực sự truyền động lực cho mình, sống mà không phí hoài những năm tháng thanh xuân.

91 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 5

2 bình luận trong “Nhật Bản – nơi đất khách quê người đã cho tôi cả thanh xuân”