Nhân khổ do đâu và con đường tìm về với hạnh phúc!

Chúng ta cả cuộc đời mưu cầu hạnh phúc, tranh đấu mãi với những lợi danh, thành bại, tình tiền,… Mất nhiều hơn được, quay cuồng trong bao hỷ, nộ, ái, ố, hận, sân. Vậy mà, cứ ngỡ đó là chiến lợi phẩm mang tên “hạnh phúc”.

Người có được lại muốn có nhiều hơn, muốn có được mãi. Người chưa có được lại khổ đau, than trách.

Nào ngờ đâu, mọi thứ là vô thường và hạnh phúc không phải tìm cầu bên ngoài mà có hay tranh giành mà được. Do đó, thử hỏi: mấy ai trong cõi nhân sinh này bằng lòng, vui vẻ với những gì mình có?!

Vốn dĩ, hạnh phúc không ở đâu quá xa xôi, hạnh phúc ở ngay tự trong tâm mỗi người. Và người biết nắm giữ nó thì một đời an vui.

Nếu bạn đang hoài nghi hay còn khổ đau trong cuộc sống, bài viết dưới đây sẽ chỉ giúp bạn một con đường tìm về với hạnh phúc vốn có của chính bản thân mình.

Đời có là bể khổ..?!

Ai cũng muốn thoát khổ tìm vui. Nhưng không phải ai cũng có thể tự hỏi NHÂN KHỔ do đâu?!

Đức Phật nói rằng: cuộc đời là bể khổ theo cái vòng luẩn quẩn của nhân quả thiện ác, tốt xấu đan xen chằng chịt, cho nên nước mắt chúng sinh do khổ đau đem tích chứa lại còn nhiều hơn nước trong bốn biển. Cái khổ là một sự thực hiển nhiên, đã làm người thì ai cũng phải chịu ít nhiều sự khổ đau. Dù giàu nghèo, sang hèn ai cũng có cái khổ riêng của mình nhưng người đời ít ai dám nhìn thẳng vào bản chất thực của nó. Bởi lẽ ai cũng mong muốn được sống trong sự vui vẻ và ai cũng mong cầu hạnh phúc.

Do đó, người đời thường có ý né tránh hoặc ít khi muốn bàn đến đau khổ và có tâm lý chung là sợ đau khổ, sợ cả việc nghĩ đến đau khổ.

Chữ “Khổ” ấy là gì? Trong đạo Phật, nhân Khổ không chỉ nói tới cảm giác khổ sở tại thân xác bênh tật, già yếu,.. mà phần nhiều đến từ những dao động rất nhỏ của cảm giác Không Thỏa Mãn, hay còn gọi là Bất Toại Nguyện ở trong lòng.

Nếu như nhận ra nhân khổ xuất phát từ chính nội tâm mỗi người, thì cũng ngay tại đó ta sẽ dẹp trừ được gốc rễ khổ đau. Vậy nghĩa là chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát nhân khổ, cũng như nắm giữ được hạnh phúc trong tay mình.

Đức Phật cóà “thứ ảo giác” do chính sự cố chấp, bất mãn mù quáng của bản ngã tạo nên.

Câu chuyện: “Vì sao con khổ?”

Có một người cảm thấy mình rất tu tâm tích đức, thường xuyên làm điều tốt, khônhg hại ai bao giờ, ấy vậy mà cuộc đời vẫn cứ mãi long đong vất vả, không được bằng bạn bằng bè, một lần lên chùa vãn cảnh, quá buồn cho phận đời mình liền tiến đến hỏi một vị sư:

– Thưa thầy, vì sao con sống tốt, sống thiện, mà đời con cứ khổ mãi chưa thấy khá lên?

Vị thầy thong thả hỏi lại: “Con nói con khổ, hãy nói rõ cho ta biết nỗi khổ của con là gì?”

– “Thưa thầy, con thấy mình sống tốt mà cuộc sống vẫn khổ sở, trong khi bao kẻ gian ác, làm ăn giả dối lại sống thoải mái quá vậy? Con biết thầy sẽ nói con có ác tâm, nhưng thực tình con không hề làm điều ác, con sống đúng lời Phật dạy!”

Sư thầy bình tĩnh trả lời: “Nếu con nghĩ mình có ác tâm, rằng trong lòng con còn có gì đó sai, thì con sẽ sửa chính mình. Còn khi con phủ nhận điều đó, thì con chỉ lo sửa thế giới, sửa người xung quanh, mà có thể sửa được thế giới không?

Hiện nay con sống đầy đủ, có cơm ăn áo mặc, thân thể mạnh khỏe không bệnh tật, để tồn tại được con chỉ cần những thứ đó thôi là đủ. Thế nhưng con lại muốn muốn nhiều hơn cái mình cần, đó gọi là Tham.

Con thấy người khác làm điều ác mà sống sung sướng giàu có, nổi giận với họ, đ

Ngũ Độc của nhà Phật có “Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi” thì trong con có đủ, hỏi cuộc sống có thể an nhàn hạnh phúc được hay không?

Con không nhận ra mình có ác tâm là do con không chịu quan sát kĩ nội tâm của mình mà thôi.

Đi tìm lời giải đáp…

  •  
359 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 5