Nhà – nơi bắt đầu. Nhà – nơi dừng chân.

  • bởi

Nhà là nơi có những con người chờ cơm tôi đến tận tối mà không một lời than vãn. Nhà là nơi có chiếc quạt chạy rè rè mỗi trưa hè oi bức dưới cái nắng xứ Huế nức tiếng. Nhà là nơi tôi cắp sách đi mỗi buổi sớm và là nơi tôi mang bao tâm sự về mỗi tối…

Chúng ta thường có xu hướng tỏ ra vui vẻ với bạn bè dù trong lòng có bực nhọc bao nhiêu đi chăng nữa. Nhưng. Khi đối diện với những người thân trong gia đình thì lại thường hay mặt nặng mày nhẹ như muốn giải toả muộn phiền bị đè nén, kiềm chế cả một ngày dài. Phải chăng nhà là nơi để ta bung xoã những cảm xúc tiêu cực nhất mà xã hội đã đè nặng lên đôi vai mỗi người? Tôi nghĩ chắc có lẽ vì tận sâu trong tiềm thức của mỗi người đều mặc định rằng gia đình sẽ yêu thương ta một cách vô điều kiện – khái niệm gia đình ở đây mà tôi muốn đề cập đến là hai chữ gia đình thuần túy đúng với bản chất cao cả mà nó vốn có chứ không phải là một gia đình đấu đá, lục đục nhau vì mảnh vườn hay vì vài ba đồng bạc. Không. Nói cho đúng thì đó không được gọi là gia đình. Điều đó đồng nghĩa với việc tạo hóa cho ta cái quyền được cởi bỏ mọi mặt nạ da người vốn đã trở thành vật bất ly thân của những con người trong xã hội ngày nay – cái mà ta hay gọi là xã hội hiện đại, được sống đúng với bộ mặt thật, được sống với những cảm xúc chân thật nhất. Đúng! Gia đình sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi ta nhưng không phải vì thế mà tự mỗi người ban thêm cho mình cái quyền dốc cạn túi đổ hết mọi cảm xúc bực bội, tức giận của mình lên gia đình. Mỗi khi cơn tức giận từ từ dâng lên bởi sự mâu thuẫn, xung đột từ các mối quan hệ xã hội đầy phức tạp bên ngoài, tôi tuyệt đối sẽ không phóng xe về nhà ngay để áp mặt lên gối khóc òa lên. Tôi lựa chọn tự bản thân mình đối diện với cơn tức giận đó. Hoặc tôi sẽ ghé lại một quán ăn vặt nào đó, và ăn đến khi nào những món ngon không hề lạ đó lấp đầy dạ dày, chiếm hết chỗ, tống khứ cơn tức giận biến đi đâu đó, tôi sẽ về nhà. Hoặc tôi lái con xe già hơn cả tôi chạy vòng vòng vô định cho đến khi gió thổi hết đi mọi muộn phiền, tôi lại bắt đầu nhấc điện thoai lên, lướt google map để tìm đường về nhà. Hãy luôn nhớ rằng: đừng mang bất kì cái gì ngoài kia về ngoài một trái tim nóng hổi vầ một vài món quà nhỏ!

Ai trong chúng ta mà chưa một lần kéo ghế ra hiên ngồi chờ mẹ đi chợ về? Bởi một lẽ cực kì đáng yêu, chúng ta muốn thật nhanh đươc mẹ cho cái kẹo cau quen thuộc hay cái bánh đường! Và cho đến bây giờ, mỗi lần nghe tiếng xe mẹ tôi đi đâu về từ ngoài ngõ, tôi lại chạy tót ra cửa nhà đón mẹ. Dường như đã trở thành một thói quen. Chợt nhận ra rằng bây giờ thì đâu thiếu vài ba cái kẹo cau đâu mà phải trông ngóng đến thế? Tôi vẫn chưa thể lý giải được. Có lẽ vài ba năm nữa tôi sẽ hiểu. Cũng có lẽ đến tận vài chục năm sau tôi vẫn không hiểu. Gia đình đôi khi không cần sự lý giải cho một hành động nào đó đã tựa như bản năng. Và có lẽ vì quá muốn được nhận những món quà nho nhỏ mà tôi mỗi khi đi đâu luôn sẽ mua một món quà cho đứa em gái của tôi như một sự nhắn gửi nào đấy. Có khi là chiếc vòng tay, có khi là cái bánh dừa, có khi vài trái xoài và cũng có khi là một cái ôm… Chỉ đơn giản như thê thôi. Tôi chẳng cần gì nhiều. Nhà chẳng cần gì nhiều.

gia đình

Nhà chỉ là thế thôi

Thật bất hạnh cho những nhân vật trong “Nhà” của nhà văn Nguyễn Bảo Trung! Đến khi đối diện với một biến cố cực lớn trong cuộc đời họ mới nhận ra được rằng nhà  là nơi bắt đầu và cũng là nơi dừng chân. Cũng như vậy, thật bất hạnh cho những con người đang cố gắng tìm mọi cách rời xa nhà để đến một nơi thật xa, thật xa, để làm gì? Tôi không hề phản đối viêc bước ra khỏi vùng an toàn để thử thách bản thân, để trưởng thành. Nhưng những bạn đã và đang xem gia đình mình như một gánh nặng mà mình đang cố ruồng bỏ nó đi đã bao giờ các bạn chịu thu lại cái suy nghĩ thiển cận mà mở rộng lòng mình ra để nhìn lại những năm tháng các bạn còn nằm trong tã, nhà có vứt bỏ các bạn không? Có khi nào các bạn mơ đến một ngày nào đó khi ba mẹ các bạn già đi, không một ai bên canh, và ngay cả những giây phút cuối đời của họ, các bạn vẫn đang trên chuyến bay hay chuyến tàu xe nào đó hay không? Các bạn đi du học và ở lại nước ngoài à, hãy cố đón bố mẹ các bạn sang vì nhà không phải là một nơi cố định nào cả. Nơi có tôi, có bố, có mẹ, có những người thân yêu nhất, có những người hi sinh vô điều kiện cho tôi. Nơi đấy được gọi tắt là nhà!

nhà

Nhà luôn nằm trong tay bạn

Và mỗi khi có một vòng tay thân ái mở rộng trao ban, khi có một tình yêu mang tên chia sẻ, cảm thông, ở đó cũng sẽ mọc lên bông hoa mang tên “nhà”!

Bố mẹ tôi, họ không giỏi về công nghệ hay điện tử. Nói trắng ra trước khi họ hỏi tôi cách sử dụng facebook, họ chỉ biết ngồi “mổ cò” lách cách, lách cách văn bản word. Mỗi khi bố mẹ tôi hỏi tôi những điều mà với giới trẻ hiện nay là thật “ngớ ngẩn” vì ngay cả đứa trẻ 5 tuổi ngày nay cũng biết, tôi sẽ chợt nghĩ có phải lúc họ bày cho tôi cách cầm đũa, cầm muỗng, cách đánh răng, chải tóc, cách kéo dây áo,… họ có cảm thấy điều đó thật “ngớ ngẩn” hay không? Thế nhé, đừng vội tức giận xua tay mỗi khi họ hỏi bạn điều gì cho dù nó có giản đơn đến đâu bởi vì bạn đã từng được học những điều cơ bản, tối thiểu nhất từ họ!

Thế mới thấy nhà là người thầy, người cô đầu tiên!

Và xuyên suốt trên con đường đời của mỗi người, nhà vẫn sẽ mãi luôn là một người thầy hướng dẫn dù không luôn chở che, đùm bọc quá mức nhưng sẽ luôn bày cho ta cách lựa chọn, cách đứng dậy mỗi khi bị vấp ngã, và sẽ luôn là một gốc cây vững chắc luôn sẵn sàng cho ta dựa vào mỗi khi quá mệt mỏi với thế giới ngoài kia.Tôi phải nói là cực kì may mắn khi được là thành viên trong căn nhà hiện tại. Nếu có những bạn luôn bị áp lực từ phía gia đình về học tập, việc làm hay mọi thứ thì tôi có lẽ là một ước mơ của họ. Một ước mơ có thật trên đời. Bố mẹ tôi chưa một lần cùng đón khai giảng với chị em tôi. Ngày đầu tiên đi học, họ chỉ chở tôi đến cổng và đón về khi tan trường. Họ không đứng ngoài cửa sổ ngóng nhìn con. Ngày đầu tiên đi học, họ không như bao ông bố, bà mẹ khác chúc con, hi vọng con đạt điểm 10 mà chỉ bảo chỉ cần tôi đủ điểm lên lớp, thế là họ vui! Thật là kì lạ! Nhưng. Khi tôi quyết định lựa chọn cho tương lai sau này của mình, mọi người đều phản đối, duy chỉ có bố mẹ tôi bảo rằng: “Thất nghiệp, bố mẹ nuôi!”

Và điều theo tôi nghĩ là cần thiết nhất cho sự vững bền của mỗi “căn nhà” chính là sự chung tình và sự trung thành! Sự chung tình giữa bố và mẹ, sự trung thành của họ đối với quyết định lúc mới thành lập “căn nhà”, trung thành với lời hẹn thề trong bữa tiệc cưới thiêng liêng, sự trung thành của bọn con cái chúng tôi đối với gia đình, tuyệt không bao giờ phản bội gia đình.

gđ1

Những bàn tay nhỏ làm nên gia đình lớn

Và tiền đề để xây dựng nên một gia đình đúng nghĩa là sự chấp nhận!  Chấp nhận mọi khó khăn, chấp nhận tha thứ, chấp nhận…. Sự chấp nhận ấy sẽ trở nên vô nghĩa lý một khi tự trong đáy lòng mỗi người cảm thấy thật bất công. Chấp nhận mọi thứ vì những người mà mình yêu thương thì không có gì phải cảm thấy bất công và ganh tị cả!

Nhà là nơi tôi quay về để được sưởi ấm con tim hóa đá giữa dòng đời…

216 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.6 / 5. Số đánh giá 10