Người Yêu Hương Quýt, Có Phải Em Đã Gặp Anh Sai Thời Điểm?

Trong cuộc đời của mỗi người phải gặp biết bao nhiêu là người, có những người chỉ lướt qua cuộc đời của bạn một lần rồi không bao giờ gặp lại, cũng sẽ có những người ngày nào ta cũng gặp, nhưng bạn có bao giờ nghĩ tới một người đã lướt qua cuộc đời mình một lần và để lại trong mình những nỗi sợ hãi, chỉ muốn quên đi người đó và mong không bao giờ gặp lại lần nữa.

Nhưng chớ trêu thay người bạn không muốn gặp lại trở thành anh trai nuôi của bạn, không những thế bạn còn đem lòng yêu người đó nữa, nhưng tình yêu này không thể nói ra được, bạn có bao giờ có một tình yêu khó nói thành lời như vậy hay chưa? Nếu có bạn đã giải quyết tình cảm đó như thế nào? Còn nếu chưa có vậy hãy cùng mình xem người yêu hương quýt để xem cặp đôi Phó Thiên Kiệt và Lam Sơ Hạ, họ đã đưa ra quyết định như thế nào nhé.

ảnh chỉ mang tính chất minh họa

ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Thông tin của truyện.

  • Tên truyện: Ta Ái Ninh Tĩnh Lộ Chi Quất Khi (Người Yêu Hương Quýt)
  • Tác giả: Lâm Tử Tự
  • Thể Loại: Đô thị, đam mỹ
  • Nhân vật chính: Phó Thiên Kiệt x Lam Sơ Hạ
ảnh chỉ mang tính chất minh họa

ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Đối tượng truyện hướng tới.

Truyện này mình nghĩ ai yêu thích thể loại đam mỹ đều có thể đọc, vì truyện có hot nhưng cũng không nặng lằm, với ngoài ra truyện còn nhấn mạnh về tình cảm gia đình và tình yêu thương giữa con người với nhau.

Mình cũng rất thích gia đình của anh Phó Thiên Kiệt, họ là những người giàu lòng nhân ái, đã nhận nuôi Lam Sơ Hạ mà không vì lý do gì, họ cho em tất cả tình yêu và vật chất mà không cần đến sự đền đáp. Đây cũng là một trong những thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm đến người đọc.

Giới thiệu truyện.

Trong một dịp nghỉ hè Phó Thiên Kiệt về nhà, bạn tốt của anh có ý tốt nên chuẩn bị một món quà, giúp hắn giảm bớt những áp lực do học tập và làm việc còn xót lại ở trong người, làm cho hắn hưởng thụ một nam hài đáng yêu, nhưng ai ngờ, đây lại là một sai lầm hoang đường, chuyện này đã khắc sâu trong lòng hắn và trở thành một tội ác. Hai năm sau, nam hài kia lại trở thành em trai sẽ dọn đến ở chung nhà với hắn, chẳng lẽ đây là “ý trời” sao?

Đứa nhỏ đó trên người lúc nào cũng thoảng thoảng mùi hương quýt ngọt ngào, nụ cười rạng rỡ đáng yêu.

Em có thể quên đi mọi sai lâm trong lần đầu tiên gặp mặt . Hãy cho phép anh nắm tay em đi hết cuộc đời này, cho đến khi hai tâm hồn hòa làm một với nhau.

“Em có phải đã quên đi chuyện trong quá khư kia rồi, phải không? Vì sao em không gọi tôi là “ca ca”…. Trên người em tại sao lại có mùi hương quýt ngọt ngào…. Để suốt ngày vấn vương trong lòng tôi?”.

Gặp mặt anh trai nuôi ở chung nhà.

Truyện mở đầu là Phó gia nhận nuôi Lam Sơ Hạ, do cha nuôi của cậu đã qua đời mà mẹ nuôi thì muốn đi thêm bước nữa, mà Phó Thiên Dao lại là học trò mà cha nuôi Lam Sơ Hạ thích nhất, biết được hoàn cảnh của Lam Sơ Hạ, liền lên đồng ý nhận nuôi Lam Sơ Hạ, cô hoàn tất tất cả thủ tục nhận nuôi rồi mới về nói với cha mẹ Phó, mình cứ nghĩ là họ sẽ tức giận, ai dè họ lại vui vẻ nhận lời, mà cha mẹ Phó cũng rất yêu thương Lam Sơ Hạ.

Lúc cậu học ở Cao Hùng bị bạn bè bắt nạt, khi Phó Thiên Dao phát hiện liền quyết định chuyển trường cho cậu đến Đài Bắc và sắp xếp cho cậu ở nhà anh trai nuôi để yên tâm hơn. Lam Sơ Hạ đồng ý, vì cậu cũng mong muốn rằng đến một mơi trường mới ở đó cũng sẽ không ai biết cậu là cô nhi, sẽ không bị ai bắt nạt, sẽ kết được nhiều bạn mới, và sẽ có cuộc sống vui vẻ hơn.

Thế nhưng khi đến Đài Bắc, gặp người anh trai sẽ ở chung nhà với mình, thì cậu sợ ngây người, đây không phải là người đàn ông đã cường bạo mình vào mùa hè hai năm trước sao, trong lòng cậu rất sợ hãi nhưng vẫn dũng cảm bước lên chào hỏi anh, mong anh chiếu cố mình sau này.

Phó Thiên Kiệt sau khi thấy Lam Sơ Hạ, anh cũng sợ ngây người, nhưng thấy Lam Sơ Hạ chào hỏi mình, anh cũng làm như không quen biết Lam Sơ Hạ, liền đưa ra những quy định khi hai người ở chung. Sau khi thấy cậu đồng ý thì hai người liền trở về nhà Phó Thiên Kiệt..

Mới Đầu Sống Chung:

Lúc mới đầu sống chung nhà với Phó Thiên Kiệt, Lam Sơ Hạ rất sợ anh, mỗi khi anh ở nhà là cậu sẽ ở lỳ trong phòng mình, chờ đến khi anh vào phòng làm việc thì mới dám đi ra. Phó Thiên Kiệt cũng không quan tâm tới cậu có sợ anh hay không, hai người dù ở chung nhà nhưng cũng không quan tâm đến việc của người kia, chỉ lo làm việc của bản thân mình. Thỉnh thoảng anh sẽ nhắc nhở cậu khi cậu làm chuyện anh thấy không vừa ý, sau nhiều lần nhắc nhở thấy cậu đã sửa đổi, thì cuộc sống của hai người cũng coi như là hòa hợp.

Nhưng có một hôm cậu đang pha mì ăn thì Phó Thiên Kiệt đi làm về sơm, vì Phó Thiên Kiệt đã nói không cho phép cậu ăn mì, nên cậu vội vàng ôm tô mì của mình đi vào phòng, nhưng vừa đi ra đến cửa bếp thì đụng vào người Phó Thiên Kiệt, nước mì đổ ra tay khiến cậu bị phỏng. Phó Thiên Kiệt liền đưa tay cậu vào trong nước, sau đó còn lấy một chậu nước đã cho cậu ngâm tay, rồi bôi thuốc cho cậu. Đây cũng là lần đầu tiên mà Phó Thiên Kiệt quan tâm đến Lam Sơ Hạ.

Về sau anh bắt đầu quan tâm đến Lam Sơ Hạ nhiều hơn, nào là đăng kí học thêm cho câu, thấy cậu bị người ta bắt nạt liền muốn đòi lại công bằng cho cậu, nhưng cậu không đồng ý, anh cũng theo ý của cậu, mỗi lần thấy trên người cậu có vết thương sẽ lấy thuốc xoa cho cậu, về sau anh cũng sẽ để ý xem cậu còn bị thương nữa không, dẫn cậu đi chợ đêm chơi, đồng ý cho cậu đi làm thêm.

Sau khi đã quen thuộc.

Sau khi cậu đi làm thêm hai người dần quen thuộc với nhau nhiều hơn, họ bắt đầu nói chuyện với nhau càng nhiều. Sau đó vì chỗ làm thêm không an toàn nên không cho cậu đi nữa, thấy cậu buồn nên đề nghị cho cậu làm việc nhà rồi giao việc đánh chữ cho cậu coi như đây là việc làm thêm của cậu.

Họ càng thân thiết với nhau nhiều hơn khi Phó Thiên Kiệt bị bệnh, Lam Sơ Hạ liền chăm sóc cho anh rất chu đáo, trong thời gian đó anh hay trêu cậu là chuột đồng, vì cầu hay ngồi ở bên giường anh còn gác đầu lên trên giường, nhìn rất giống chuột đồng trong chò trơi đập chuột.

Cậu càng ngày càng hiểu anh nhiều hơn, thấy anh không giống như những gì mà ban đầu cậu nghĩ, ban đầu cậu nghĩ anh là một người đàn ông sẽ sống về đem, sẽ đem bạn gái về nhà, thế nhưng thời gian sống chung càng lâu, cậu thấy anh ngoài đi làm, đi học rồi về nhà lại làm việc ở nhà, có nhiều khi công việc bận rộn anh cũng không về. Càng ngày ấn tượng về anh càng tốt. Một điều quan trọng nữa là cậu nghe được chuyện mùa hè hai năm trước là anh không cố ý, anh không phải cố tình cường bạo cậu, anh rất hối hận, mặc dù khi nghe đến chuyện này cậu rất đau lòng nhưng xen lẫn trong đó lại có một sự vui sướng.

Sau này cậu liền nhận ra cậu đã yêu anh, đây cũng chính là lý do cậu không thể gọi anh là “ca ca”. Bởi vì chỉ cần gọi anh là “ca ca” cậu sẽ mất đi anh mãi mãi.,

Nỗi đau trong quá khứ được hé lộ.

Sau khi cả hai người trở về Cao Hùng ăn tết, cùng với anh đi ăn khuya, cậu rất vui vẻ, cũng nhận ra cậu đã rất thích anh rồi, cậu rất muốn khóc vì không thể nói ra tình cảm này.

Trong ngày mùng một tết, Lam Sơ Hạ không thể gọi anh là “ca ca”, điều này làm anh rất đau đầu, bởi vì từ khi hai người ở chung, cậu chưa bao giờ gọi anh là “ca ca”, cũng không kêu tên anh, anh cũng đã hỏi cậu lý do rất nhiều lần nhưng cậu lại không trả lời.

Tối đó anh hẹn cậu đến thư phòng nói chuyện, cuối cùng cũng nhận được câu trả lời, thì ra hai người đều đang giả vờ, cậu và anh đều vẫn nhớ đến chuyện của mùa hè hai năm trước.

Hạnh phúc ở chung.

Sau khi hai người thổ lộ với nhau, cuộc sống của họ rất ngọt ngào, em lại trở về với căn nhà của anh, lần này em chuyển luôn vào phòng anh ở, họ dính với nhau như sam, cuộc sống của họ bây giờ toàn màu hồng. Anh dành cho em sự yêu thương, chiều chuộng hết mực, còn em đã có được gia đình riêng của mình mà em hằng ao ước, em đã biết làm nũng với anh, biết dựa dẫm vào anh. Nói chung là hai người rất rất rất…. hạnh phúc.

ảnh chỉ mang tính chất minh họa

ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Trích đoạn hay của truyện:

Hôm nay sau khi tan học, Lam Sơ Hạ lại lên xe buýt. Khi đang trốn ở ngõ hẻm quen thuộc, đột nhiên trời đổ mưa, cậu tính rời đi, vừa nhấc chân lại chần chừ, biết đâu có lẽ mình vừa đi thì Phó Thiên Kiệt lại trở về, thật sự không muốn vì chuyện này mà lỡ mất cơ hội được thấy hăn, cho nên Lam Sơ Hạ tiếp tục ngòi xổm dưới đất chờ đợi.

Mưa càng lúc càng lớn, mái tóc Lam Sơ Hạ đã bắt đầu bị nước mưa thấm ướt mà chảy từng giọt xuống khuôn mặt. Mưa kèm theo gió bụi đánh vào mặt khiến cho tầm mắt trở nên mơ hồ. Cảm thấy có chút lạnh, Lam Sơ Hạ không khỏi run rẩy. Vẫn chưa nhìn thấy chiếc xe kia, nên cậu vẫn chưa muốn rời đi.

Chiếc xe màu đen chạy chầm chậm tới gần tòa nhà rồi dừng lại ven đường, Lam Sơ Hạ vẫn không chú ý, tiếp tục nhìn chằm chằm một hướng. Thẳng đến khi một người trên xe bước xuống, cầm dù xuyên qua đường cái hướng đến nơi cậu đang ẩn thân đi tới, lúc này cậu mới phát hiện, nguyên lại đó là chiếc xe của Phó Thiên Kiệt.

Run rẩy ngước mặt lên, nhìn thấy Phó Thiên Kiệt đang chăm chú nhìn mình, trên mặt không có chút biểu tình, cái gì cũng không hỏi, một tay kéo lấy cậu, đứng lên, túm cậu trở về.

Ngồi vào trong xe, Phó Thiên Kiệt lấy hộp khăn giấy đưa qua cho Lam Sơ Hạ, sau đó cởi áo khoác của mình đưa cho câu. Thấy Lam Sơ Hạ vẫn một mực cúi đầu ôm lấy áo khoác, rốt cuộc Phó Thiên Kiệt nhịn không được nói: “Thật khong hiểu nổi em đang suy nghĩ cái gì!”

Thấy Phó Thiên Kiệt đang khởi động xem, Lam Sơ Hạ ý thức được hắn là đang muốn đưa cậu trở về, vội vàng đè lấy cánh tay của Phó Thiên Kiệt, lắc đầu nói, “Không cần…”

“Em như thế này sẽ cảm lạnh, nhanh lau một chút, rồi mặc áo khoác vào mau”. Phó Thiên Kiệt đơn giản ra lệnh, ngăn bàn tay của Lam Sơ Hạ, tiếp tục xoay chìa khóa xe.

“Không cần, em không cần…”

“Không cần cái gì! Ngày mai không cần đến trường, hay không cần đi bệnh viện?” giọng nói của Phó Thiên Kiệt bắt đầu mất kiên nhẫn.

Lam Sơ Hạ cúi đầu khóc lên.

“Khóc cái gì? Có chuyện gì phải khóc? Khóc vì em ngày ngày thường tránh ở chỗ đó để nhìn lén tôi? Hay là khóc vì em lặng lẽ chạy đến chỗ gần văn phòng tôi? Tôi không biết  nguyên lai em còn có thói quen thích rình người khác như vậy. Hiện tại em đang là thí sinh, có biết cái gì quan trọng nhất hay không! Suốt ngày làm chuyện dư thừa! Hay là em đang khóc vì nếu biết sẽ bị tôi phát hiện dễ dàng như vậy thì lúc trước đã tìm một chỗ khác bí mật hơn!”

Trong lòng cả kinh, Lam Sơ Hạ nâng đôi  mắt đẫm lệ lên nhìn Phó Thiên Kiệt. Nguyên lại Phó Thiên Kiệt đều biết tất cả, hành vi ngây thơ này của cậu hắn đều nhìn thấy rõ ràng.

Phó Thiên Kiệt lộ ra biểu tình ‘ em nghĩ rằng tôi còn không hiểu em sao’ nhìn Lam Sơ Hạ, hai người nhìn nhau một lát, Phó Thiên Kiệt vừa muốn khởi động xe,

“Ô……”

Tiếng khóc nức nở vang lên, tâm Phó Thiên Kiệt càng thêm lo lắng. Từ khi nhìn thấy khuôn mặt Lam Sơ Hạ, trong lòng hắn nảy sinh một loại cảm xúc nôn nóng, giống như bị móng vuốt của con mãnh thú cào cấu, cố gắng áp chế lắm mới có thể không cho bản tỉnh bạo phát. Nước mắt và tiếng khóc của Lam Sơ Hạ giống như đang đổ dầu vào lửa, làm cho sự cố gắng kiềm chế của Phó Thiên Kiệt thất bại.

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Lam Sơ Hạ, “Khóc! Em suốt ngày chỉ biết khóc! Rốt cuộc em khóc cái gì? Dùng miệng nói hết cảm xúc trong lòng khó lắm sao?”

Lam Sơ Hạ vẫn chôn mặt trong cái áo khoác khóc nức nở, Phó Thiên Kiệt nhìn đỉnh đầu cậu, vừa muốn phát điên lại vừa bất đắc dĩ, không biết rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ. Mặc dù không muốn nói những lời tổn thương cậu như vậy, nhưng hắn thật sự không nhịn được.

Nặng nề thở ra một hơi, Phó Thiên Kiệt nói: “Tôi đưa em về”.

Đè lấy cánh tay của Phó Thiên Kiệt, Lam Sơ Hạ nhào qua ôm lấy hắn. Nhìn thấy người đang nằm trong lòng ngực, Phó Thiên Kiệt đầu tiên là sửng sốt, sau đó trong lòng hắn phảng phất một tia sấm sét, mây đen dần dần tiêu tán, cảnh vật mờ nhạt dần dần rõ ràng lên.

Lam Sơ Hạ ôm lấy Phó Thiên Kiệt, đem mặt chôn trong lòng ngực hắn, cái gì cũng không nói, chỉ yên lặng chảy nước mắt. Phó Thiên Kiệt ôm câu, nâng khuôn mặt cậu lên đối mặt với hắn, “Em có chuyện gì muốn nói với anh không?”

Đôi mắt to đẫm lệ, đôi môi hồng nhạt như thế nào cũng không chịu mở ra. Trầm mặc một hồi, Phó Thiên Kiệt thân thủ đem Lam Sơ Hạ từ ghế bên cạnh ôm qua, để cho cậu ngồi trên đùi hắn, nhẹ nâng cái cằm nhỏ, nhìn thấy phản chiếu trong đôi mắt cậu là khuôn mặt của hắn, “Vẫn không chịu nói sao?”

Lam Sơ Hạ chớp mắt, cái mũi hít hít, vẫn không chịu mở miệng.

Lấy khăn giấy giúp Lam Sơ Hạ lau một vái giọt nước mưa trên mặt, giờ tay cầm áo khoác lên, thay cậu đắp lên người. Thời điểm Phó Thiên Kiệt làm một loạt động tác này biểu tình trên mặt rất ôn nhu. Lam Sơ Hạ kinh ngạc nhìn hắn, có chút sợ hãi, có chút chờ mong.

“Trong lòng em đang suy nghĩ cái gì? Không chịu nói thì… dùng thân thể để nói cho anh biết đi”.

Đánh giá của bản thân.

Theo mình thấy đây là một câu chuyện dễ thương, ban đầu hai người gặp nhau tuy đúng người nhưng lại sai thời điểm, nên đã để lại vết thương lòng cho nhau, lần thứ hai gặp lại, lần này vừa đúng người và đúng thời điểm nên tình cảm của họ dần dần phát triển.

Tuy khi phát hiện ra tình cảm của mình, bạn thụ đã hoang mang và đau khổ, mình đọc đoạn này thấy tội thụ ghê, nhưng mình nghĩ ai cũng sẽ như vậy, đi yêu anh trai của mình, mặc dù không phải ruột thịt, nhưng cũng sẽ bối rối và tội lỗi, vì gia đình anh công thương yêu thụ như vậy. Nhưng không sao cuối cùng vẫn kết HE, truyện này mà kết BE chắc ta bỏ đọc đam luôn quá.

Truyện Người Yêu Hương Quýt là một trong những truyện đam mỹ mạng hiện đại mà mình rất thích, mình đọc đam mĩ rất ít khi đọc thể loại hiện đại nhưng khi đọc được tên truyện này thì không thể bỏ qua ẻm được, trong truyện mình rất thích em thụ, bạn được miêu tả là một con người có ngoại hình thanh tú, ít nói, nhìn thì dễ bị bắt nạt, nhưng tính cách bên trong lại rất kiên cường và trong sáng… đồng thời cũng thích bạn công nữa trong truyện nữa bên ngoài thì lạnh lùng nhưng bên trong lại rất biết quan tâm nên người khác. Nói chung là truyện này mình rất thích nên mới có bài review này đó.

244 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2