[Ngôn tình học đường]- Lột Xác- Sunny Flower- Chương 2:

Tác giả: Sunny Flower

Thể loại

Thể loại: Ngôn tình, Học đường

Nhân vật:

  • Nhân vật chính: Rubi, Guen,..v…v…
  • Nhân vật phụ: Yuki, …v…v…

Tóm lược nội dung: Về một cô nhóc xấu luôn bị mọi người bắt nạt và anh chàng hot boy cũng khinh cô nên cô quyết thay đổi bản thân. Còn như thế nào thì đọc truyện là biết nha cả nhà.

Nội dung chính

chương1

chương 2:

Hết tiết, cô định đi xuống phòng GV để lấy áo thì Lucy đi lại, đập tay lên bàn của cô và nói:

   – Khi nào cậu mới tránh xa cậu ấy vậy? Bộ xấu như cậu không biết ngượng à? Mặt cậu dày vậy, chưa ăn tát chưa tỉnh hả!

   – Mà…mà mình đã.. đã làm gì? – Rubi hỏi lại.

   – Hừ, lại còn giả vờ ngây thơ. Lúc nãy Ken đưa gì cho cậu mà cậu còn dám nhận của cậu ấy hả? 

   – Thì cậu ấy chỉ đưa khăn tay cho mình thôi mà.

   – Đưa nó đây.

   – Đưa đây.

Cô rút từ trong túi ra khăn tay của Ken đưa cho Lucy. Mặt cô ta nhìn như tởm lắm trả lại cho cô và nói:

   – Về nhà giặt cho sạch đi rồi mai đưa đây cho tôi, nhớ chưa?

   – Ừ, tớ biết rồi. – Rubi nói.

Nói xong cô ta đi mất, cô chạy vội lên phòng GV lấy áo. Cô đi được nửa đường thì nghe thông báo từ phòng phát thanh….

   – FB3 lên phòng phát thanh hội ý.

lột xác- sunny flower

Sau khi bọn họ lên phòng phát thanh thì đám con gái ở dưới bu lại của phòng phát thanh như ruồi bu lấy thức ăn. Đến khi bà giám thị đến thì bắt đầu cả đám mới giải tán. Ai chả biết bả nghiêm như quỷ. Sơ sẩy một chút là ở lại lớp à. Ui thui ko dại.

Rubi thì xuống phòng GV để lấy quần áo. Cô giáo đưa cho Rubi hai bộ quần áo kèm theo một lá thư với lời nhắn nhủ ”Về nhà hãy mở em nhé!” Rubi gật đầu rồi đi ngay đến phòng thay đồ. Sau khi thay đồ xong thì cô đi dạo một vòng cho thoáng. Đi qua sân bóng rổ thì cô thấy Guen đang chơi bóng ở đó. Đứng nhìn thẫn thờ một lúc thì Guen thả bóng lại phía cô. Cô giật mình chạy đi và sau đó……

 – Này… Này…. Cậu không nghe tôi gọi à… Này….

Rubi ngẩn ngơ quay lại: 

   – Cậu kêu tớ à?

   – Không gọi cậu chả nhẽ tôi gọi ma.

   – Ừ, cậu gọi tôi có việc gì?

   – Lúc nãy bóng văng về phía này cậu ko sao chứ? 

   – Không sao, tớ ổn.

   – ừ, cậu vừa đi đâu về vậy?

– Tớ đi lấy đồ chỗ cô về.

– Ừ, giờ cậu rảnh ko? Đi chơi được không? 

cậu vừa đi đâu về vậy? – Tớ đi lấy đồ chỗ cô về. – Ừ, giờ cậu rảnh ko? Đi chơi được không?  – Xin lỗi tớ phải về lớp ôn bài.

– Xin lỗi tớ phải về lớp ôn bài.

Nói xong cô liền chạy đi về lớp. Trống vào học cũng là lúc FB3 quay về lớp. Bọn họ đứng trên và đọc tờ giấy về cuộc thi. Cô nghe xong nhưng không nói gì vì cô biết chắc cho dù mk thi hay không thì có khi từ vòng gửi xe cô đã rơi rồi. Bỗng Lucy đi qua cô và nói:

  – Gan to lắm mà, đi thi thử xem ai thắng không? – Nói xong lucy đi và cười vào mặt cô một cách chế giễu cô. Rubi chả quan tâm lắm vì biết cô ta có ý chê cô r. 

Hết tiết học, cô đang đứng đợi xe buýt thì gặp đám người của Lucy. Cô ta lại tiếp tục…

  – Tưởng cậu to gan lắm hóa ra cũng chỉ là chó dưới chân thôi nhỉ?

  – Cậu đừng có quá đáng nhé. Mình không phải chó. Mình cũng là con người.

   – Vậy cậu đi thi thử xem. Có khi rớt từ vòng gửi xe cũng nên á. haha….

Cô lên xe buýt và về nhà. Tối hôm đó cô trằn trọc mãi nghĩ xem mình có nên đi thi không? Nhưng nếu thi thì kiểu gì cô cũng rớt ngay vòng gửi xe. Lí do ư? Vì cô xấu xí, cô không bằng Lucy và Yuki, hai người đó là thiên thần hoa khôi của lớp thì giờ có đem cô ra so sánh thì cô cũng chưa chắc bằng bọn họ. Cô nghĩ vậy rồi học bài tiếp. Đang ngồi học thì bỗng mẹ gọi cô…

  – Rubi, con yêu có bạn đến chơi nè con…

  – Ai ạ mẹ? – Cô ngạc nhiên đáp lại…

  – Cậu ý nói cậu ý là Guen, bạn cùng lớp với con… – mẹ cô nói

  – Hả??? – Cô chạy bắn xuống nhà… Là cậu ta thật ư? Mà mục đích cậu ta đến là gì vậy nhỉ? Cô đang nghĩ thì Guen nói làm cô giật mình. 

  – Đi chơi không Rubi?

Cô nhìn mẹ, mẹ cô cũng gật đầu… Cô chưa kịp nói gì thì Guen đã kéo cô đi. Cô khựng người lại..

  – Mình không thể đi trong bộ đồ này được.

Cậu ta nhìn cô một lúc. Đúng là bộ đồ cô mặc nó cực kì….kì dị luôn á. Kì cục đến mức nói không nên lời luôn. Cậu ta nói:

  – Cậu vào thay đồ khác đi rồi đi.

  – Ò.

Cô thay xong là đi ra. Guen nắm lấy tay cô kéo đi đột xuất hại cô giật hết cả mình lên. Suốt dọc đường cô hỏi thì cậu ta không nói gì chỉ kéo cô đi. Guen kéo cô đến một tiệm fashion. Cô nhìn mà đơ cả người vì chưa bao giờ cô đến nơi đẹp vậy. Cậu ta nói:

 – Cậu vào đi. 

Rubi chưa hiểu gì liền hỏi: 

– Vào làm gì? Mình không có thi cái cuộc thi hoa hậu sắc đẹp gì gì đó của trường đâu.

– Thì vào đi. Tôi trả tiền chứ có phải cậu đâu. Với lại tôi muốn thấy cậu sẽ ra sao khi trang điểm.

– Bỏ đi, nếu vì mục đích đó mà cậu đưa mình đến đây thì thôi vậy. 

– Cậu dám từ chối?

– Ừ, vì mình ghét trang điểm. 

Nói xong câu đó cô đinh bỏ đi mà Guen kéo cô vào trong. Rubi gỡ tay câu ta mãi không được nên đành chịu nghe lời vì tất nhiên là cô không muốn bị mất mặt. Guen nói với chị nhân viên làm cho cô. Nhưng cô cứ luôn miệng kêu không cần. Cậu ta đe dọa:

 – Cậu muốn sống thì nghe lời giùm cái đi. 

Ánh mắt cậu ta hiện lên như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy. Cô sợ hãi, nuốt nước bọt vào trong rồi nói ấp a ấp úng.

  – Ơ…Ờ..Bi…Biết…rồi

Cô ngồi trên ghế, chị nhân viên đi vòng quanh nhìn cô một lúc rồi cũng làm. 30 phút sau, cô quay ghế lại. Guen bất ngờ khi cô trang điểm lên rất đẹp và dễ thương. Guen đứng đơ nhìn cô một lúc. Cô lại đập tay khiến cậu ta giật mình.

 – Cậu bị làm sao vậy?

+ Nhìn cậu đẹp lắm. Không ngờ cậu trang điểm lên đẹp vậy.

 – Tớ thấy bình thường mà. 

+ Giờ đi chọn đồ nào. 

 – chọn đồ sao?

chương 2: – sunny flower -lột xác

Cô chưa kịp phản ứng, Guen kéo cô đi mất tiêu… Cô bị kéo đi vòng vòng để chọn đồ quần áo váy vóc các thứ nhưng Guen sẽ trả tiền đám này. Đúng thật là nhà giàu có khác mua cho cô quá trời đồ luôn

Đi chơi dạo quanh cả buổi tối, những ánh mắt của những người xung quanh nhìn vào cô làm cô thấy sao sao a~. Cô nói:

  – Cho tớ về được không?

  – Cậu mệt rồi à? – Guen hỏi

  – Ừ. 

  – Vậy về thôi.

Guen đưa cô về nhà. Mẹ cô nhìn thấy cô tưởng là ai định đuổi đi nhưng nhìn thấy giống con gái nên mới hỏi:

   – Rubi, là con à?

Cô ngơ ngác nhìn mẹ cô, nói:

  – Mẹ không nhận ra con nữa ạ mẹ?

Mẹ khen cô và hỏi cô. Rubi kể hết lại mọi chuyện cho mẹ cô nghe còn cầm cả đám túi quần áo trên tay cho mẹ cô xem. Mẹ cô nói:

  – Con lên phòng đi ngủ sớm đi 

  – Dạ mẹ.

Chờ cô lên phòng, Guen xin phép về thì mẹ Rubi nói:

  – Rubi nhà bác không thích trang điểm sao cháu nói được nó vậy?

  – /cười/ chuyện nhỏ thôi bác

  – Cảm ơn cháu nhiều nha Guen. 

  – Không có gì đâu bác, chào bác cháu về.

Nói xong Guen quay ngoắt bỏ đi. Dọc đường đi cậu chỉ nghĩ về cô. ” Cô ấy thật đẹp “, cậu thầm nghĩ câu đó rồi cũng đi đến nhà lúc nào không biết. Rubi vừa bỏ sách vở vào cặp xong thì đi ngủ. Cô cũng đang nghĩ về Guen. Nhờ Guen mà cô trở nên xinh đẹp như vậy. Cô nghĩ đến lúc mọi người nhìn thấy cô như vậy thì sao nhỉ?…

Xem Chương 1

TRUYỆN VẪN CÒN TIẾP

250 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 1.5 / 5. Số đánh giá 2