NGỒI KHÓC TRÊN CÂY – MỘT TUYỆT TÁC VUI VUI BUỒN BUỒN CỦA NGUYỄN NHẬT ÁNH

Cuốn sách mà lần đầu tiên tôi đã rơi những giọt nước mắt rồi lại bất giác thở phào mỉm cười nhẹ nhõm trong giây lát.Đó chính là nó, NGỒI KHÓC TRÊN CÂY cuốn sách ấy đã để lại những hồi ức ám ảnh trong đầu tôi và những tưởng tượng về tất cả tuổi thơ ấu của mình.

images461796 5a

images461796 5a

Thông tin cơ bản về sách (dùng câu khác cùng ý nghĩa)

  • Thể loại: Tiểu thuyết
  • Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
  • Năm xuất bản: 2013
  • Nhà xuất bản: NXB Trẻ
  • Giá bán: 82.490 ₫

Một tuổi thơ dữ dội không thể quên

19054980 475264279486175 7939956800414411507 o

19054980 475264279486175 7939956800414411507 o

Trong suốt dòng chảy của câu truyện, bác Ánh khắc hoạ vô cùng tinh tế về một mối quan hệ, một mối tình trong trẻo, đầy gắn bó giữa Đông và cô bé có cái tên rất ngộ – Rùa. Đông gặp Rùa lần đầu vào một buổi trưa hè theo chân thằng Thục đi lượm nắp keng ở chợ Kế Xuyên. Khi ấy Đông là chàng trai 18 còn Rùa mới chỉ 14 tuổi. Cuộc gặp gỡ ấy chắc hẳn đã ít nhiều để lại trong lòng Đông chút ít ấn tượng về Rùa, về cái tên kì quặc ấy và về cái việc cô bé đã chân trần vượt quãng đường cả 10 cây số chỉ để lượm nắp keng.

Đông gặp lại Rùa rất tự nhiên như thế, vào một buổi sáng ngồi đọc sách bên cạnh cửa sổ. Cả hai đã có cuộc trò chuyện đầu tiên. Hôm đó, thế giới riêng của Rùa có sự xuất hiện của Đông, và cũng chính từ hôm ấy, trong lòng Đông in bóng mái tóc hung đỏ đầy tinh nghịch của Rùa.

Lúc đầu mình thắc mắc lắm, ở Rùa có gì khiến một chàng trai “có thể được coi” là trưởng thành đem lòng thương nhớ đến thế? Thế rồi khi đi càng sâu vào cuốn truyện, mình mới nhận ra rằng, nếu mình là Đông, mình cũng sẽ đổ rầm rầm vì Rùa nữa. Vì ở cô bé có cái nét lạ, một nét lạ rất duyên. Rùa có những ý thích lạ kì khiến người khác không khỏi ngây người cười không thôi. Rùa thích ra đầm sen vào những buổi trưa nắng, chẳng phải để hái hoa sen mà là để hái lá, để rồi dùng nó để che đầu trở về nhà. Mặc dù với Đông (và cả với mình nữa) điều đó thật kì lạ.

Đông cảm mến Rùa không chỉ ở mỗi cái nét lạ ấy, bởi Rùa còn hơn thế nữa cơ. Rùa đã có một quá khứ không mấy tươi đẹp, thậm chí còn bị bệnh đến trơ xương, đầu rụng hết tóc trong cả vòng 4 năm trời. Cứ ngỡ cô bé sẽ suy sụp lắm, thế mà trong vòng 4 năm dài đằng đẵng ấy, Rùa đã kết thân với những người bạn vô cùng đáng yêu, và mỗi người được cô bé dành cho một cái tên độc nhất vô nhị : nào là Miếng Vá, Cổ Dài và Đít Đỏ,… và đã xây dựng cả một vương quốc cho riêng mình nơi rừng sâu. Ôi, một tinh thần mới lạc quan làm sao! Và vương quốc ấy, Đông là con người đầu tiên được Rùa dẫn vào.

Có lẽ vì Đông là trai thành phố nên cậu bị thu hút bởi sự hồn nhiên, trong sáng và ngây ngô ở Rùa – thứ mà cậu chẳng thể kiếm được ở nơi bất kì người con gái thành thị nào khác, hay nói đúng hơn là Bích Lan. Cậu yêu đôi mắt lấp lánh như sao trời của Rùa khi cô bé ngồi nghe cậu đọc cuốn truyện Asterix và lưỡi hái vàng (mà sau này đã bị biến đổi theo cách riêng của dưới sự tưởng tượng của Rùa). Đông cũng yêu khung cảnh thanh bình khi ngắm Rùa kể chuyện cho những người bạn nhỏ của cô một cách say mê. Yêu luôn cả cái cách ngây ngô của cô bé khi đón nhận tình cảm của Đông : Em thích anh lắm, nhưng anh chờ em lớn nhé! Em sẽ lớn nhanh thôi.

Hạnh phúc chưa trọn vẹn thì nỗi đau lại ập đến

66661516 1343665389120911 6671312957161100081 n

66661516 1343665389120911 6671312957161100081 n

Đông rời xa Đo Đo, rời xa Rùa và những kỉ niệm đẹp của hai đứa trong một thời gian dài. Chính khúc này của cuốn truyện đã ngốn của mình không ít nước mắt. Đông trốn tránh quá khứ vì biết được rằng cậu và Rùa là anh em chú bác. Cậu đón nhận tin đó một cách đau đớn và điên cuồng, ở nơi ngực trái cậu, mối tình đầu tươi đẹp bỗng chốc trở thành một quá khứ mà nhất định không được nhớ về. Biết là thế, nhưng đâu phải dễ gì mà quên được người mình yêu? Khi mà hai người đã có quá nhiều kỉ niệm đẹp đến thế, khi mà Đông đã hứa với Rùa rằng nhất định một ngày nào đó cậu sẽ quay trở về khi Rùa đã lớn. Đông trách cứ bánh xe số phận, đưa Rùa đến bên cậu làm gì, để rồi giờ đây buộc cậu phải xoá đi nụ cười toả nắng mà bấy lâu đã khắc sâu vào tâm trí cậu.

Số phận lại trêu đùa Đông khi cậu biết mình bị ung thư máu, suốt khoảng thời gian đó, thứ duy nhất đem đến niềm vui cho cậu lại chính là những kỉ niệm năm xưa ở làng Đo Đo bên Rùa. Cậu biết thời gian của mình không còn nhiều và vì thế Đông quay lại Đo Đo, như là một chuyến thăm làng cuối cùng và cũng chính là cơ hội để cậu được gặp lại người nắm giữ trái tim mình lần cuối. Rùa năm ấy đã lớn, cô bé 14 tuổi ngày nào nay đã trở thành cô thiếu nữ 17 tuổi xinh xắn khiến cho trái tim Đông đập rộn ràng, quên hết những gì lí trí can ngăn cậu nhiều nhất. Những ngày tháng Đông lưu lại làng Đo Đo là quãng thời gian tâm trí cậu vô cùng dằn vặt, nửa muốn đến bên Rùa như hồi xưa, nửa lại muốn tránh mặt Rùa. Điều ấy làm cho cô bé hờn dỗi, trách móc cậu : Anh có thích chơi với em nữa đâu…

Nhưng rồi mọi việc đã được sáng tỏ khi Đông tìm đến bà nội của Rùa, và nói với bà rằng cậu và Rùa thương nhau. Giọt nước mắt hạnh phúc đã vỡ oà trong lòng Đông. Rồi Đông lại chia tay Rùa để trở về Sài Gòn, hạnh phúc lại vỡ oà lần hai khi cậu biết mình không hề bị ung thư máu. Liệu đây có phải là những bù đắp cho những khoảnh khắc buồn khổ, đau đớn trước kia mà số phận dành cho cậu và Rùa chăng?

Nỗi háo hức đưa cậu nhanh chóng trở về làng Đo Đo thân yêu, cậu muốn nhìn hình bóng của người con gái mình yêu thương và tặng cho cô một cái ôm thật lâu, như tình cảm đã mãi luôn cháy sáng trong tim cậu. Thế nhưng, số phận trớ trêu quá! Khi Đông tới, thì Rùa đã đi rồi.

Đọc đến đây, mình không khỏi tức giận với bác Ánh, Đông và Rùa đã trải qua bao nhiêu thăng trầm là thế, tại sao họ lại chẳng thể có một HE? Và mình lại khóc. Câu nói của bà nội Rùa không những bóp nghẹt trái tim Đông mà còn của chính mình nữa : Con về trễ quá! Nó chết rồi, con à.

Rùa đã ra đi mãi mãi trong một cơn lũ quét

Hỡi thế gian, tình là gì?

“Tình yêu là sự giằng xé nội tâm, nơi mà con tim luôn tìm cách đánh bại lý trí, nỗi nhớ vùng lên mạnh mẽ, nhưng rồi cũng lại gằn xuống vì nỗi đau…
Có khi, sức mạnh của tình yêu là động lực để chính bản thân ta gạt đi tất cả. Nhưng cũng chính sức mạnh của tình yêu lại đánh chìm ta trong mộng mị những nhớ thương…
Phải chăng khi yêu, niềm tin thôi không bao giờ đủ…”

Mình có thể cảm thấy tâm trạng Đông khi ấy như một dòng sông, bên trên tĩnh lặng bấy nhiêu, thì dưới lòng sông lại càng dữ dội bấy nhiêu. Đông trách bản thân đã không khiến cho Rùa hạnh phúc hơn ở lần gặp gỡ trước đồng thời cũng trách Rùa sao lại không đợi cậu về? Dù vậy, Đông vẫn muốn những kí ức tươi đẹp của Rùa không chỉ sống mãi trong lòng Đông mà còn ở trong lòng những người thân thương nhất đối với Rùa nữa. Nên hôm ấy, Thục và bé Loan đã ghé thăm vương quốc của Rùa. Và không biết là do quá phiền muộn mà gây ra ảo giác hay không, Đông hôm đó đã nhìn thấy bóng hình rất giống với người cậu yêu bên cạnh một cái hang. Và liệu đó có phải Rùa hay không, chỉ có bản thân Đông mới biết mà thôi.

Mình thương cho Đông, cho Rùa và cho cuộc tình của hai người họ. Nhưng, ở một khía cạnh tích cực hơn, mình nghĩ rằng dù Rùa còn sống hay đã chết thì ít ra cô bé đã đến với Đông, đã tạo nên những kí ức đẹp vô cùng cho chàng trai, dù ít hay nhiều, mình tin chắc trong sâu thẳm trái tim Đông, luôn có một góc nhỏ chứa đựng đầy bóng dáng cô bé Rùa đầy tinh nghịch.

Đánh giá của người dùng trên Tiki

  • Một câu chuyện nhẹ nhàng, đưa người đọc trải qua một loạt cảm xúc vui buồn đan xen lẫn vào nhau, tưởng rằng câu chuyện sẽ kết thúc với một cái kết buồn. Nhưng không phải vậy tác giả đã dành cho câu chuyện của mình một cái kết có hậu cho 2 nhân vật chính trong truyện của mình. Lại là một tác phẩm đáng phải đọc một lần của chú Nguyễn Nhật Ánh. Và chú viết truyện không phải chỉ để dành cho thiếu nhi mà còn dành cho cả người lớn, những người đã yêu, đang yêu và sẽ yêu cũng sẽ ước mơ có được một chuyện tình nhẹ nhàng giống như câu chuyện của chú Nguyễn Nhật Ánh đã viết ra.
  • Ngồi khóc trên cây thực sự đem đến cho ta nhiều cảm xúc và thay đổi liên tục lúc trầm lúc bổng, lúc thì chìm đắm trong sự lãng mạn của mối tình trong sáng của hai nhân vật chính, lúc lại đem đến cho ta những nỗi buồn vô thẳm khi có tin rằng một trog hai nhân vật chính sẽ phải ra đi mãi mãi để lại cho nhân vât còn lại cũng như người đọc nhiều tiếc nuối và cả nước mắt. Nhưng sau cùng lại là một kết thúc không thể có hậu hơn, thực sự mình đã rất hạnh phúc, hạnh phúc thay cho hai nhân vật trong truyện, những giọt nước mắt đã rơi nhưng đó không phải những giọt nước mắt của sự chia ly nữa mà là những giọt nước mắt hạnh phúc
  • Về nội dung,” Ngồi khóc trên cây” cuốn hút mình bởi cách dẫn dắt mộc mạc của bác Ánh, tái hiện lại rất nhiều những kỷ niệm quen thuộc của tuổi thơ. Nội dung chính của truyện làm mình cứ vấn vương mãi, từng tình tiết nối tiếp nhau, cứ đưa mình từ cung bậc cảm xúc này đến cung bậc cảm xúc khác bởi những sự việc xảy ra xung quanh hai nhân vật chính. Và cuối cùng là kết thúc vỡ òa, nhân vật ngồi khóc trên cây, mình cũng khóc. Với mình, khi đọc ” Ngồi khóc trên cây”, mình như đắm chìm vào từng câu chữ. Như rất nhiều những nhận xét khác, đây lại là một quyển sách tuyệt vời nữa của Nguyễn Nhật Ánh.

Nơi mua sách…

192 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2