(Tự truyện-Tâm sự) Ung thư không thể giết chết con người bạn

Tôi không phải là nhà toán học, tôi biết một điều: Có hằng hà sa số những con số tồn tại giữa 0 và 1. Có 0.1 này, 0.12 này, 0.112 này và còn vô số những tập hợp số khác. Tất nhiên, tập hợp số vô hạn giữa 0 và 1, hoặc giữa 0 và 2 sẽ lớn hơn,… Như vậy, có những tập hợp số vô hạn lớn hơn những tập hợp số vô hạn khác.

Gửi những bệnh nhân của căn bệnh ung thư quái ác

Một tâm thư gửi tới những nạn nhân của căn bệnh ung thư quái ác. Lời lẽ tôi viết trong đây có thể sẽ không phải là lời an ủi tốt nhất đối với các bạn, có thể nó sẽ chứa qua nhiều thông tin đau buồn, nhưng tin tôi đi, nó có thể sẽ giá trị hơn vạn lời nói dối mà các bác sĩ đã và đang nói với bạn đấy.

Trước hết, để có cái nhìn sâu sắc và khách quan hơn về căn bệnh ung thư này, thì tôi nghĩ không gì là phù hợp hơn khi bạn đọc cuốn sách “The fault in our stars” (bản dịch tiếng việt là: “Khi lỗi thuộc về những vì sao”)- John Green. Bạn biết đấy, đó không chỉ là một câu chuyện ngôn tình ngốn nước mắt mà ẩn sâu trong đó là những miêu tả chân thật nhất về các căn bệnh ung thư. Có một câu nói mà tôi rất thích, đó là:

“… Tôi không phải là nhà toán học. Nhưng tôi biết điều này.Có hằng hà sa con số tồn tại giữa 0 và có 0.1 này, 0.12 này, 0.112 này, và còn vô số những tập hợp số khác. Dĩ nhiên là tập hợp số vô hạn sẽ lớn hơn… giữa 0 và 2… hoặc là giữa 0 và 1 triệu. Có những tập hợp số vô hạn lớn hơn những tập hợp số vô hạn khác. Một nhà văn chúng tôi từng yêu thích đã dạy cho chúng tôi điều đó. Mọi người biết đấy, tôi muốn có nhiều ngày hơn… so với lượng thời gian tôi có thể sống. Và Chúa ơi… con muốn có nhiều thật nhiều ngày hơn cho anh… hơn là khoảng thời gian anh ấy có được. ”-trích “Khi lỗi thuộc về những vì sao”.

the fault in our stars
the fault in our stars

Cuộc đời của bạn không phải là cái tập hợp số vô hạn đó đâu! Rồi ai cũng sẽ có lúc phải rời xa cuộc đời này, dù bạn có sống lâu bao nhiêu đi chăng nữa. Điều này lại càng đáng buồn hơn nữa đối với những con người một cách vô tình mắc phải căn bệnh quái ác mang tên “ung thư”. Tất nhiên, tôi không phải là một bệnh nhân ung thư, nhưng tin tôi đi, tôi có thể còn biết rõ hơn ai hết những nỗi đau mà các bạn đang gánh chịu đấy. Các bạn đã mang trong mình căn bệnh quái ác ấy, lại còn phải chịu đựng những cơn hóa-xạ trị kéo dài,thậm chí tôi muốn gọi nó là cuộc “hành xác” hơn là” được chữa trị”. Có một điều mà các trang báo lá cải nói đúng là :các bạn là những con người mạnh mẽ và kiên cường nhất. Bao nhiêu dao kéo đã mổ xẻ bạn, bao nhiêu đau đớn mà bạn đã nhận, tôi có thể nhận thức khá rõ trong tâm thức của các bạn nỗi đau ấy.

Sự thật…

Có rất nhiều bạn còn trẻ khi mắc phải căn bệnh này, trách sao được, cuộc đời vốn dĩ đâu công bằng! Không phải là tôi không muốn dập tắt hi vọng của các bạn nhưng mà, đó là một sự thật:

“ Các bạn có thể nghe được những trường hợp khỏi bệnh ung thư, nhưng sự thật là Một số loại ung thư có tỉ lệ sống còn cao, gồm ung thư vú, tuyến tiền liệt, tinh hoàn và đại tràng. Ung thư não và tuyến tụy có tỷ lệ sống còn trung bình thấp hơn nhiều mà chưa được cải thiện đáng kể trong bốn mươi năm qua. Thật vậy, tỷ lệ sống còn ung thư tuyến tụy là một trong những tỷ lệ sống còn tồi tệ nhất trong tất cả các loại ung thư. Tỷ lệ sống 5 năm đối với ung thư vú là 26% theo trang web của Trung tâm Ung thư của Mỹ. Ung thư phổi tế bào nhỏ có tỷ lệ sống 5 năm là 4% cũng theo trang web của Trung tâm Ung thư của Mỹ.[5] Hiệp hội Ung thư Hoa Kỳ báo cáo tỷ lệ sống tương đối 5 năm trên 70% đối với phụ nữ bị ung thư vú giai đoạn 0-III, với tỷ lệ sống tương đối 5 năm gần 100% đối với phụ nữ bị ung thư vú giai đoạn 0 hoặc giai đoạn I. Tỷ lệ sống tương đối 5 năm giảm xuống còn 22% đối với phụ nữ bị ung thư vú giai đoạn IV (di căn).”- Trích Wikipedia

Thật đáng buồn, phải không? Nhưng khoan, khoan trách tôi vô tâm đã, tất cả những số liệu mà tôi đưa ra không phải để dập tắt toàn bộ hi vọng của các bạn Những điều ấy để bạn biết một điều rằng: “BẠN ĐANG CÒN SỐNG!!!”

bạn còn sống
bạn còn sống

và bạn thấy đấy, bạn may mắn hơn so với những con người đã bị căn bệnh quỷ quái này tước đi mạng sống. Hãy lấy một ẩn dụ trong câu chuyện “Khi lỗi thuộc về những vì sao” nhé: Gus-một bệnh nhân ung thư, ngậm một điếu thuốc trong miệng. Nghe có vẻ khá vô lý khi một bệnh nhân từng bị chuẩn đoán “sắp chết” lại đụng vào một thứ có khả năng gâychết người cao nhỉ? Nhưng hãy đọc , CẬU TA KHÔNG CHÂM THUỐC. Như cậu ta nói: “ Ta đặt cái thứ giết người này vào giữa hai hàm răng… nhưng không cho phép nó có sức mạnh để giết ta.” Đúng vậy, bạn đang mang trong mình một căn bệnh chết người, nhưng điều đó không có nghĩa là nó sẽ giết chết bạn.

Bạn chỉ thua cuộc khi bạn chết. Và nhìn xem, bạn vẫn sống. Và cuộc sống dù ngắn ngủi đến thế nào đi nữa thì chẳng ai thay đổi được rằng:”ĐÓ LÀ CUỘC SỐNG CỦA BẠN!!!”, sẽ chẳng ai quyết định thay bạn cả. Bạn có quyền sống một cuộc sống đầy ý nghĩa, thực hiện những điều bạn mong ước, đi làm, viết văn, trải nghiệm cuộc đời,…làm những việc cao cả. Thậm chí việc bạn nằm bẹp dí trên giường bệnh đợi chờ cái chết, cũng chẳng ai thèm cản bạn đâu. Cuộc sống của bạn, bạn tự quyết. Chờ chết hay sống ý nghĩa, kệ bạn.

Thậm chí khi bạn đang nằm lay lắt một mình trên giường, bạn vẫn có thể viết lách, viết để cho họ thấy bạn đã “đấu tranh” và kiên cường thế nào, viết để cho họ, những con người khỏe mạnh thấy được ý nghĩa của sức khỏe. Bạn đang đau đớn? Vâng, nỗi đau cần phải được cảm nhận. Và bạn nên mừng vì điều đó, chỉ khi cảm nhận được nỗi đau, bạn mới biết bạn đang còn sống chứ chưa “trôi đi đâu”. Và bạn nên biết ơn vì bạn vẫn còn sống, vẫn được nhìn thấy những con người mà bạn yêu thương. Nếu bạn để nỗi đau giết chết bạn, tất nhiên tôi sẽ không trách gì bạn đâu, con người có giới hạn mà. Nhưng nếu bạn thật sự ra đi… thật sự rời xa họ thì họ chắc hẳn sẽ rất buồn..buồn biết mấy…

one day ull leave world
one day ull leave world

Kết Lại…

Bạn hãy nhớ: Hãy sống cuộc sống của bạn. Những ngôn từ của tôi hi vọng đã đủ đanh thép để cho bạn thấy giá trị của cuộc sống và vững vàng đứng lên. Bạn làm chủ cuộc đời bạn, không phải là những lời an ủi của người khác, Dao kéo chỉ giúp kéo dài cuộc sống đau khổ của bạn thêm một xíu thôi. Vậy nên, hãy sống có ý nghĩa, hãy sống một cuộc đời mà khi bạn rời xa cái thế giới đau khổ ấy, người ta sẽ nhớ đến bạn như một người anh hùng trên giường bệnh chứ không phải là một con người đáng thương nằm vật vờ chờ đợi tử thần đến với mình từng phút, từng giây. Lời cuối cùng: Sống, hãy sống! Vì bạn biết rằng khi bạn ra đi, sẽ có người buồn, họ sẽ buồn lắm đấy!

259 views