(Tản văn) Mở lòng mình với thế giới xung quanh.

Có ai đang dần bị cuốn sâu vào vòng xoáy của cuộc đời. Có ai đang dần lạc lõng giữa bộn bề vì nhịp sống hiện đại. Có ai đã và đang mất đi thứ mình cho là không cần thiết, đến khi ngẫm nghĩ lại thì nó đã vụt mất và không còn cơ hội để tiếp tục chạm tay vào nó một lần nào nữa. Chính cái vòng xoay của cuộc đời, chính cái nhịp sống hiện đại ngày nay, sự phát triển của công nghệ, kỹ thuật, chúng ta đang dần mất đi cái giá trị đích thực của mình, mất đi chính bản thân mình, bản ngã vốn có của mình.

Tôi đã từng nuối tiếc một thời tuổi trẻ của mình để cứ chạy đua theo cuộc sống xa hoa mà chẳng hề nhìn lại hay nhìn xung quanh mình có biết bao điều tươi đẹp mà mình đã bỏ lỡ. Vì lẽ đó, sự mở lòng với thế giới xung quanh không bao giờ là muộn khi bạn, tôi và chúng ta vẫn còn “mỗi sớm mai thức dậy”.

ghi chép của bầu trời

Lạc mất nhau giữa dòng đời hối hã.

Nhìn lại một chặng đường mà chúng ta từng bước qua, chắc chắn không ai không thốt lên từ “giá như”, “giá như tôi đã không làm điều này”, “giá như tôi đã làm điều đó sớm hơn”. Nhưng tất cả, giá như cũng chỉ là sự hối tiếc của bản thân mà không thể nào níu kéo được. Bởi lẽ, dòng chảy càng nhanh sẽ kéo con người càng nhanh theo nhịp sống, để rồi, ta không kịp nhìn được bất cứ thứ gì. Từ đó, cái lạc lối, lạc nhau giữa tình cảm những con người dần lớn lên và phát triển, lạc nhau đến nỗi dù chạm mắt nhau thì một lời hỏi thăm, một lời chúc cũng không dành được cho nhau, nghĩ ra cũng như hai người xa lạ từng quen biết hay từng thân nhau đến thế.

Tất nhiên, lạc nhau có phải muôn đời không hẳn dành cho những người yêo nhu nhau, mà lạc nhau đó còn dành những người có cùng một tình cảm: tình cảm của quê hương, của gia đình, của bạn bè,… những tình cảm vốn thiêng liêng như gió với mây giữa cuộc sống đời thường. Đúng vậy, chúng ta đang dần lạc mất nhau giữa những bộn bề cuộc sống. 

ahi hi hit

Đừng đổ lỗi cho công nghệ – Hãy tự suy xét bản thân mình.

Theo quan điểm của đại đa số người sống trong cuộc sống hiện tại, cuộc sống của sự bùng nổ về khoa học – công nghệ, nó dần trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống hằng ngày, nó chi phối mọi sinh hoạt nhằm tạo ra những tiện nghi nhất định. 

Tuy nhiên, sự phụ thuộc vào công nghệ của chúng ta dần tạo ra một hệ lụy, mà bỗng một ngày tỉnh dậy, điều đầu tiên phải làm là check mail, Facebook ngay trên chiếc smartphone đeo đuổi không ngừng. Vậy tại sao lại có sự chi phối đến mức lạm dụng và dường như trở thành một con rối bị điều khiển? Câu trả lời là chúng ta đang sống quá nhanh, quá vội vã, thu mình vào thế giới mạng ảo, họ không còn là con người của sự tự nhiên, mà trở thành sự nhân tạo lập trình. Dĩ nhiên, một thói quen tốt không bao giờ tác động một cách tiêu cực vào con người, chỉ có những thói quen không lành mạnh nó mới góp phần tác động vào tâm lý và sự nhận thức của bạn. 

Bạn có ngạc nhiên khi một nhóm bạn tụ tập ngồi cà phê để kể chuyện vui buồn bỗng chốc lại hóa một bàn tiệc của những chiếc smartphone, người lướt Facebook rồi tủm tỉm cười, người thoáng nhíu mày để trả lời tin nhắn, người đa sầu đa cảm với những vở diễn trên Youtube,….

Bạn có ngạc nhiên một người con xa quê một hai tháng mới trở về căn nhà yêu dấu nơi có người thân đón chờ, ấy vậy mà, thời gian trân quý đáng lẽ phải được là sợi dây kết nối tình cảm giữa các thành viên trong gia đình, thì nó lại trở thành một không khí tẻ lạnh vì người con ấy đã trở thành con rối của công nghệ, internet. Ba mẹ nó chỉ nghĩ suy về công việc của nó đang bù đầu, nó cần một không gian tĩnh lặng, nhưng lòng họ vẫn mang một nỗi buồn khôn tả xiết.

công nghệ khiến quên đi

Nhà tâm lý học Sherry Turkle của Viện Công nghệ Massachusetts từng nói: “Công nghệ khiến chúng ta quên đi những gì mình từng biết về cuộc sống. Hãy thử một lần tận hưởng cuộc sống không có smartphone, nó sẽ khiến bạn vui hơn!”

Thế nhưng, thử nghĩ nếu chúng ta làm chủ được chính mình thì liệu công nghệ có khiến chúng ta trở nên như vậy? Vì thế, đừng đổ lỗi cho công nghệ – Hãy tự suy xét bản thân mình.

Việc gì cũng có hai mặt của nó. Tùy bạn.

Như đã đề cập ở trên, công nghệ vốn dĩ được phát minh ra để phục vụ con người, nhằm tạo sự tiện nghi trong đời sống sinh hoạt của con người, nó vốn dĩ là phát minh vĩ đại và cực kì có lợi. Tuy nhiên, nó sẽ tác động ngược lại chúng ta theo một mặt tiêu cực nào đó, bởi lẽ sự lạm dụng vào nó một cách không cần thiết. Sự thật đó đã được chứng minh ở cuộc sống của một bộ phận giới trẻ hiện nay, sành điệu, thời trang, cao cấp nhưng mất giá trị Việt, suy đồi đạo đức,… Chính những điều đó đã tạo vết đen cho công nghệ, cho cuộc sống, xã hội vốn dĩ đẹp đẽ vô cùng.

tự kỉ và công nghệ

Tôi đã từng là một con nghiện smartphone và dần trở nên bị phụ thuộc, thậm chí tự kỉ nhốt mình trong cái u ám của thế giới ảo, không nói chuyện, không nhìn xung quanh đang có những điều vốn đẹp đẽ. Nhưng khi tôi đang viết những dòng tản văn này, tôi đã thực sự thoát được cái địa ngục u ám đó, mà biế nó trở thành một công cụ để phục vụ chính bản thân tôi và lan tỏa nó đến mọi người. Tôi đọc sách thay vì check messenger Facebook, tôi tản bộ với thế giới xung quanh và bắt chuyện với mọi người nhiều hơn thay vì đi du lịch qua màn ảnh nhỏ, tôi chia sẻ buồn vui, tâm sự cho bạn bè và kể cả các bạn, để tôi cảm thấy yêu cuộc sống này hơn.

Vì thế, tất cả phụ thuộc vào chính bạn, xấu hay đẹp, lạc hậu hay hiện đại, tiện nghi hay bất tiện đều phụ thuộc vào cách suy nghĩ và cách sừ dụng của bạn như thế nào. Rồi một ngày bạn sẽ tự nhận ra nó sẽ thật sự cần thiết khi tác giả viết những dòng như thế này, thật sự thay đổi và thật sự thành công. Hy vọng là thế. Tùy bạn.

Hãy hành động ngay khi còn có thể.

Tất cả những gì bạn có thể làm ngay bây giờ là đánh giá lại bản thân và cùng vươn mình ra khỏi cái thế giới ảo, nó sẽ mang lại cho bạn niềm vui mà bạn không thể ngờ tới được. Cùng nhau làm điều đó và cùng nhau nâng đỡ, chúng ta sẽ hoàn thiện chính bản thân mình ngày từng ngày, để không còn là những chú robot sống bị điều khiển bởi công nghệ. Hãy lấy nó làm bàn đạp cho chúng ta và một ngày nào đó, ánh nắng soi rọi nơi cuối đường sẽ dành cho ai biết điểm dừng đúng lúc.

danh ngôn trao yêu thương

“Chỉ cần biết cân bằng giữa cuộc sống và mạng xã hội, người ta sẽ vui hơn, đâu cần phải hoàn toàn từ bỏ chúng.” chính là câu nói tôi cảm thấy phù hợp nhất trong thời điểm hiện tại. Ngại gì không thử thách mình với các challange “24 giờ không smartphone”, “24 giờ tâm sự cùng người thân, bạn bè”, thay vì xem những thử thách “24 giờ….” một cách vô bổ.

Mở lòng mình với thế giới xung quanh để xem cuộc sống hiện tại của chúng ta tươi đẹp biết dường nào, để cảm nhận hương sắc của thiên nhiên, cảm nhận sự ấm áp giữa những con người với nhau bạn nhé!

119 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.5 / 5. Số đánh giá 2