MẸ ĐIÊN- VỪA ĐỌC VỪA KHÓC- TÁC PHẨM CHẠM VÀO TRÁI TIM

Bạn đã khóc khi đọc một cuốn sách, nếu chưa bạn hãy đọc cuốn sách ” Mẹ điên” của nhà văn Vương Hằng Tích đảm bảo rằng dù trái tim bạn cứng rắn và sắt đá đến đâu cũng sẽ khóc vì cuốn sách này. Ai sinh ra trên đời cũng có mẹ, tình mẫu tử thiêng liêng không bao giờ có thể ngăn cách thế nhưng có những hoàn cảnh những câu chuyện ngang trái đưa đẩy để rồi tạo nên những câu chuyện cảm động đầy tính nhân văn và đó là tác phẩm Mẹ điên đã gây được tiếng vang lớn. ” Mẹ điên” của nhà văn Vương Hằng Tích lay động hàng triệu trái tim bạn đọc ở Trung Quốc và đã được dàn dựng nhiều vở diễn lưu diễn khắp cả nước.

Bìa sách mẹ điên

Bìa sách mẹ điên

Thông tin sách:

  • Giá : 
  • Tác giả: Vương Hằng Tích
  • Dịch giả: Trang Hạ
  • Năm xuất bản. 2008
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản phụ nữ
  • Số trang : 184 
Lòng mẹ yêu con

Lòng mẹ yêu con

1 Thèm khát được có mẹ , được nhìn thấy mẹ như bao bạn bè cùng trang lứa

Cậu bé Thụ được sinh ra là kết quả cuộc hôn nhân gán ghép của người cha bị tai nạn lao động mất một tay và người đàn bà điên lang thang trong làng đó là một cuộc hôn nhân sắp đặt của bà nội Thụ nhằm tìm kiếm người nối dõi tông đường.”Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi “đứa nối dõi” sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.”

Từ khi Thụ sinh ra bà nội đã tách Thụ ra khỏi mẹ mình , không cho Thụ bú sữa mẹ bởi bà sợ bệnh thần kinh nhiễm vào sửa mẹ lây qua Thụ ,nhiều lần người mẹ gào lên muốn bế con mình nhưng bà nội kiên quyết không cho và dọa đánh chết.

Nhà bà nội Thụ thì quá nghèo mà mẹ  Thụ thì điên điên dại dại chỉ có biết ăn với phá nên càng thêm túng quẫn bà đã quyết định đuổi mẹ Thụ đi :”Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: “Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?”

Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ “lệnh tiễn khách” liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: “Đừng… đừng…”. Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: “Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?”

Khi đọc đến đoạn này người đọc không thể kìm nén được, bởi sự khắc nghiệt của cuộc sống mà con người đối với nhau quá vô tình dẫu biết rằng mình quá nhẫn tâm nhưng không thể bao dung bởi cái đói cái nghèo đã đẩy họ vào bước đường cùng của sự bao dung.

Thụ lớn lên trong vòng tay của bà của bố cho đến lúc được năm tuổi thấy bạn bè quanh mình đều có mẹ còn Thụ thì không nó bỗng thèm khát có mẹ được mẹ bế và được gọi mẹ nó cảm thấy nhớ mẹ vô cùng . Nó nài nỉ bà nội và bố trả lại mẹ cho nó thì được trả lời mẹ nó đã chết rồi, nó không tin làm mình làm mẩy với bà nội.Chao ôi thương cho tấm thân bé nhỏ chỉ biết quanh quẩn bên bà nội già chưa một lần biết mặt mẹ chưa một lần được mẹ ôm mẹ hôn như bao đứa trẻ khác.

mẹ là người dắt con đi

mẹ là người dắt con đi

2. Được gặp được nhìn thấy mẹ nhưng lại từ chối không nhận mẹ

Sau 5 năm bị đuổi đi lang thang mẹ Thụ lại quay trở về, ngày mẹ trở về Thụ chứng kiến trước mắt mình là một người đàn bà áo quần rách nát, tóc tai vương đầy những cọng cỏ khô, trong tay cầm quả bóng bay bẩn thỉu bằng bản năng của người mẹ dù xa con khi còn bé nhưng sau năm năm vẫn nhận ra con mình dù bản thân là một người điên. Thụ  dường như không ti nổi vào mắt mình, trong tâm trí nó hoàn sụp đổ  người mẹ mà nó ngày đêm mong nhớ, người mẹ mà nó tưởng tượng lại là người mẹ điên này đây nó hoàn toàn sụp đổ.

Trong lúc nó tìm cách trốn chạy khỏi người mẹ điên của mình trước mặt lũ bạn thì bố với bà nội lại đón người mẹ điên về sau những năm tháng dằn vặt đuổi mẹ nó đi còn trong lòng nó không muốn tí nào nó cảm thấy hổ thẹn với đám bạn vì bị trêu chọc. Nó khinh bỉ  chửi mẹ mình :Tôi khinh bỉ bảo: “Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!”. Thật đau khổ đứa con nào cũng muốn tự hào về mẹ mình, người mẹ nào cũng hết lòng thương con nhưng chỉ vì mẹ mình là người điên với lại từ nhỏ Thụ được bà nội tách biệt ra khỏi mẹ nên Thụ không có khái niệm về tình mẫu tử.

3 Bản năng thương con của một người mẹ, tình mẫu tử thiêng liêng đã lay động trái tim cậu bé Thụ

Tình mẹ con

Tình mẹ con

Khi bị bà nội đánh vì Thụ  nói ” Cháu không có loại mẹ điên khùng như thế này ?” mẹ đã đưa người ra đỡ đòn cho Thụ khiến bà nội cũng cảm động nghĩ rằng”Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây”. Và Thụ thật sự lay động khi mẹ túm cổ mấy đứa bắt nạt trêu chọc Thụ vứt xuống ao trước trường khi chúng đánh Thụ lúc này Thụ bật lên một tiếng gọi ” Mẹ” , người mẹ đứng lặng sững cả người. Một giây phút thật cảm động tình con người, tình mẫu tử không có gì có thể thay thế được dẫu người mẹ đó điên khùng như thế nào đi chăng nữa thì tình mẹ đối với con vẫn rất thiêng liêng cao cả.

Khi Thụ đỗ vào trung học với điểm số xuất sắc và học nôi trú tại trường ở khu tự trị Ân Thi ( thuộc tỉnh Hồ Bắc) người mẹ điên ấy đã đi bộ  đưa thức ăn cho con với hơn hai mươi ki lô met đường núi ngoằn ngoèo hiểm trở mà chính Thụ cũng không thể nào giải thích được bởi người mẹ điên làm việc gì cũng điên nhưng những việc làm đối với đứa con trai của mình thì vô cùng tỉnh táo.Tại sao vậy đến y học cũng không thể giải thích được hiện tượng này.

4 Khi người con nhận ra tình mẹ thiêng liêng cao quý thì mẹ đã mãi ra đi không còn trên cõi đời này nữa

mẹ luôn bên con

mẹ luôn bên con

Một hôm mang đồ ăn cho con người mẹ điên đã hái những quả đào dại mang đến, Thụ thích lắm nó vừa ăn vừa khen mẹ mình giỏi còn biết hái cả đào dại có lẽ đó là trái đào ngọt ngào cuối cùng mà Thụ  được ăn bởi mẹ nó thấy nó thích ăn đào trên đường trở về nhà đã đi hái đào cho Thụ và người mẹ đó đã ngã xuống vách núi ra đi mãi mãi.” Mẹ đã nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám máu đen nặng nề. Tôi đau đớn đến mức ngủ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ gọi, Mẹ ơi, mẹ đau khổ của con ơi !  Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ… Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào…” Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

Trái đào ngọt ngào cuối cùng mà Thụ được ăn cùng là trái đào mặn chát nước mắt mất mẹ từ nay Thụ không còn mẹ trên cõi đời này nữa rồi một người mẹ điên một người mẹ mà Thụ đã từng chối bỏ nhưng người mẹ ấy đã là tất cả những gì có thể cho con của mình kể cả mất đi tính mạng. Những giọt nước mắt ân hận xót thương của Thụ giờ đây cũng chỉ là vô nghĩa bởi người mẹ điên này chắng bao giờ có thể cảm nhận đước tấm lòng của con. Thế đó người mẹ nào cũng vậy một đời hi sinh vì con mong muốn đem đến cho co những điều tốt đẹp nhất nhưng khi những người con cảm nhận được thì mẹ không còn trên cõi đời này nữa .

Đánh giá của độc giả:

Nhận xét đọc giả

Nhận xét đọc giả

Nơi mua sách:

83 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 3 / 5. Số đánh giá 3