Đánh giá truyện ngắn “Mắt Biếc” – Một Bản Tình Ca Buồn của Nguyễn Nhật Ánh

“Mắt biếc” là một tác phẩm về tình yêu của Nguyễn Nhật Ánh. Câu chuyện được nhiều người bình chọn là hay nhất của nhà văn này. Câu chuyện này đã được dịch sang tiếng Nhật và được giới thiệu rộng rãi tại Nhật Bản. “Mắt biếc” kể về một tình cảm trong sáng, nhưng lại có một cái kết rất buồn. Một câu chuyện buồn bã nhưng đầy chất thơ. Người đọc sẽ bắt gặp lại hình ảnh của mình trong những năm tháng học trò ngày xưa, hồn nhiên, trong sáng và yêu say đắm một người…

"Mắt biếc" là một tác phẩm về tình yêu rất hay của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Tác phẩm này đã được dịch sang tiếng Nhật và bán rộng rãi tại Nhật Bản.

“Mắt biếc” là một tác phẩm về tình yêu rất hay của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Tác phẩm này đã được dịch sang tiếng Nhật và bán rộng rãi tại Nhật Bản.

Thông tin cơ bản về cuốn sách “Mắt biếc”

  • Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm
  • Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
  • Năm xuất bản: Tái bản 2018
  • Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Trẻ
  • Giá bán: 50.400 VNĐ (Giá tham khảo trên Tiki, thay đổi tuỳ từng thời điểm)

“Mắt biếc” là một câu chuyện tình buồn hiếm hoi trong các sáng tác của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Ngạn – nhân vật nam chính, có một sự chân thành, hết lòng trong tình yêu với cô gái mang tên Hà Lan. Nhưng Hà Lan lại không thuộc về Ngạn. Để đến cuối câu chuyện, tác giả lại khiến độc giả phải bất ngờ khi Ngạn lại yêu con gái của Hà Lan. Có thể là do Ngạn đã quá thiếu thốn về tình cảm. Rồi Ngạn lại thấy con gái Hà Lan có những điểm cực kì giống mẹ (người mà Ngạn đã dành hết cả tuổi trẻ của mình để yêu một cách say đắm). Đôi lúc câu chuyện làm cho người đọc cảm giác không còn dám tin vào tình yêu nữa. Nó quá đau khổ và cay đắng.

Tuy nhiên, cũng có lúc “Mắt biếc” khiến cho độc giả muốn thích một ai đó, muốn yêu một ai đó. Yêu thích thật nhiều, thật sâu và vô tư lự. Thích với tất cả tấm lòng đang nở đầy hoa trái. Thích như những lần đầu tiên, chân thành và nồng nhiệt. Đọc truyện của Nguyễn Nhật Ánh luôn có những ấn tượng sâu đậm về những mối tình hồn hậu, trong sáng và in đậm dấu ấn trong nhân vật chính. Nhân vật trong câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh đều là những người lớn nhưng có tâm hồn trẻ dại, luôn có cái gì đó hiền hiền và buồn buồn một cách khó tả. Trên tất cả, cái cách mà Nguyễn Nhật Ánh viết về những cảm xúc mang tên “lần đầu tiên” ấy đều khiến người đọc mê đắm, thích thú.

cái cách mà Nguyễn Nhật Ánh viết về những cảm xúc mang tên "lần đầu tiên" ấy đều khiến người đọc mê đắm, thích thú.

Cái cách mà Nguyễn Nhật Ánh viết về những cảm xúc mang tên “lần đầu tiên” ấy đều khiến người đọc mê đắm, thích thú.

“Mắt biếc” thực sự là một cuốn truyện hay và đáng để đọc. Nó cho người đọc thấy được tình yêu là thứ vẫn luôn hiển hiện trong mọi ngóc ngách của cuộc sống. Đôi lúc tình yêu mang lại cho ta những nỗi đau đớn tột cùng. Nhưng phải trải qua khó khăn, ta mới thấy trân trọng hạnh phúc mà khó khăn lắm mới có được. Hạnh phúc không phải cái ta theo đuổi mà là cái ta cảm nhận được mỗi ngày.

Cuốn sách “Mắt biếc” dành cho ai?

“Mắt biếc” là một tác phẩm mà tác giả muốn dành cho những bạn trẻ, những con người đang ở độ tuổi nếm trải tình yêu đầu đời. Một tình yêu trong sáng, hồn nhiên và nồng nhiệt. Nhưng không phải tình yêu nào cũng sẽ có một cái kết ngọt ngào. Đôi khi cũng phải biết chấp nhận trái đắng, phải biết vượt qua nỗi đau và tìm cho mình một hạnh phúc mới.

“Mắt biếc” kể về chuyện tình cảm của Ngạn dành cho Hà Lan. Ngạn rất yêu Hà Lan và anh đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để yêu cô. Có thể Ngạn yêu Hà Lan rất sâu đậm, nhưng không nhất thiết phỉa tốn cả tuổi trẻ của mình để yêu cô, rồi quên đi mất bản thân mình. Yêu một người không nhất thiết là phải dùng cả đời để yêu. Và nhất là trong trường hợp người đó lại không thể đáp lại tình cảm của mình thì lại càng không cần thiết. Nếu Ngạn mạnh mẽ hơn, tỏ tình với Hà Lan. Tình cảm không được chấp nhận, thì phải mạnh mẽ buông bỏ để tìm thấy tình yêu đích thực của mình. Vì Ngạn xứng đáng được yêu thương nhiều, rất nhiều. Việc khai thác tâm lý nhân vật Ngạn là điều tài tình nhất mà người đọc đánh giá cao ở tác phẩm này. Những nhân vật đều sống quá chân thật với cảm xúc của mình. Để rồi vô tình để cảm xúc dẫn lối mà không dùng một chút lí trí nào. Nên họ không biến số phận của họ trở lên tốt đẹp hơn, thuận lợi hơn.

"Tình cảm không được chấp nhận, thì phải mạnh mẽ buông bỏ để tìm thấy tình yêu đích thực của mình. "

“Tình cảm không được chấp nhận, thì phải mạnh mẽ buông bỏ để tìm thấy tình yêu đích thực của mình. “

Thông qua cuốn sách này, tác giả muốn hướng tới đối tượng là các bạn trẻ đang có những tình cảm đầu đời còn đang bỡ ngỡ. Bạn có thể yêu hết mình, nhưng cũng phải dứt khoát được. Yêu được, buông được. Để bản thân tìm tới cuộc sống tốt đẹp hơn, ý nghĩa hơn. Không nên trói buộc mình vào một chuyện tình cảm không thuộc về mình. Yêu người nhưng cũng phải biết yêu lấy chính bản thân mình.

Tóm tắt cuốn sách “Mắt biếc”

“Mắt Biếc” là câu chuyện tình yêu dài của Ngạn từ những năm tháng anh còn ở tuổi học trò ngây ngô cho đến khi anh trưởng thành và đã là một người đàn ông 30 tuổi. Ngạn yêu sâu sắc, yêu chân thành và yêu tha thiết một cô gái tên Hà Lan. Anh dành trọn vẹn trái tim, dành cả tuổi trẻ của mình cho Hà Lan – cô gái có đôi mắt trong veo như ánh trăng tròn. Là Mắt Biếc của riêng anh và là cô gái hoàn hảo nhất trong trái tim của Ngạn. Những khổ đau, những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của Ngạn đều xoay quanh đôi mắt biếc ấy. Nhưng số phận không để anh được hạnh phúc bên Hà Lan, mà lại cho anh là một kẻ ngoài cuộc trong tình yêu của Hà Lan. Anh rất đau đớn khi thấy Hà Lan thay đổi. Anh cố níu giữ hình ảnh đôi Mắt Biếc trong những kỷ niệm ngày xưa. Nhưng tất cả đều vô nghĩa khi trong cuộc đời này, tình yêu mãnh liệt kéo dài 20 năm của Ngạn sẽ chẳng bao giờ được Hà Lan đáp lại.

"Mắt Biếc" là câu chuyện tình yêu dài của Ngạn từ những năm tháng anh còn ở tuổi học trò ngây ngô cho đến khi anh trưởng thành và đã là một người đàn ông 30 tuổi.

“Mắt Biếc” là câu chuyện tình yêu dài của Ngạn từ những năm tháng anh còn ở tuổi học trò ngây ngô cho đến khi anh trưởng thành và đã là một người đàn ông 30 tuổi.

Trước hết về nhân vật Ngạn – nhân vật chính của câu chuyện. Ngạn quá luỵ tình và si tình, cả câu chuyện, tác giả như xoáy sâu vào nỗi đau khổ thất tình của Ngạn. Nó được thể hiện qua những lời bài hát và những vần thơ đầy đau đớn mà anh dành cho Hà Lan. Anh đi đâu cũng thấy hình bóng Hà Lan. Thậm chí, Ngạn còn cố gắng tìm kiếm hình ảnh của Hà Lan trong cô bé Trà Long.

Thứ hai là về nhân vật Hà Lan – mối tình đầu và cũng là mối tình mãnh liệt nhất của nam chính. Hà Lan được tác giả xây dựng là một cô bé có đôi mắt biếc rất đẹp, là tình yêu của đời Ngạn. Và Hà Lan cũng quá ngốc ngếch, ngờ nghệch y như Ngạn. Cô cũng là một người luỵ tình, nhưng tình cảm cô lại dành cho một người khác mà không phải là Ngạn. Mặc dù cô biết Ngạn rất yêu mình, nhưng mỗi lần cãi nhau với người yêu, cô lại kể với Ngạn. Để mong anh biết, anh không có cơ hội với mình nữa, mong anh đi tìm hạnh phúc mới. Nhưng cô không biết rằng, cô đang sát muối vào trái tim Ngạn.

Và cuối cùng là nhân vật Trà Long. Trà Long là một phiên bản khác của Hà Lan, nhưng là phiên bản chắp-vá-một-cách-trọn-vẹn của Hà Lan trong con mắt của Ngạn. Ở Trà Long, anh thấy hình ảnh của người con gái Mắt Biếc khi xưa. Những gì Hà Lan không làm cho anh, Trà Long đều làm được. Trà Long tươi tắn và trong trẻo. Tình cảm của Trà Long trong veo và và đơn thuần. Nhưng Ngạn ở bên Trà Long cũng chỉ vì cô bé giống Hà Lan. Đến mức mọi khoảnh khắc, mọi phút giây anh sánh bước cùng với Trà Long, anh luôn thầm gọi tên Hà Lan.

"Mắt biếc" là một câu chuyện tình buồn của các nhân vật trong truyện. Nó diễn tả đúng ý nghĩa của câu nói "Theo tình, tình chạy, chạy tình, tình theo"

“Mắt biếc” là một câu chuyện tình buồn của các nhân vật trong truyện. Nó diễn tả đúng ý nghĩa của câu nói “Theo tình, tình chạy, chạy tình, tình theo”

Thông điệp từ cuốn sách “Mắt biếc”

Trong “Mắt biếc”, tác giả đã miêu tả một Trà Long vẹn toàn, hết mình với tình yêu đầu của cô – là Ngạn. Nhưng Ngạn lại mãi đau khổ trong truyện tình với Hà Lan không thể dứt ra được. Cho nên người ta mới nói, duyên phận là thứ gì đó kỳ lạ nhưng đầy sức mạnh. Nó gắn người ta lại với nhau và cũng có thể tách người ta ra xa nhau mãi mãi. Có quen nhau hay gặp gỡ 10 năm cũng chẳng thể bằng được một cái bóng thoáng qua trong tích tắc. Với Ngạn, cái bóng đó chính là đôi Mắt Biếc. Người ta nói con gái mắt đẹp thường có chuyện tình buồn. Người ta cũng nói con gái hay phải chịu thiệt thòi. Nhưng đàn ông cũng có những nỗi khổ không tên, chẳng thể nào dễ dàng thổ lộ như con gái cả.

"Tôi buồn, dĩ nhiên. Nhưng đốm lửa hi vọng trong tôi chưa tắt hẳn. Nó vẫn cháy dù là leo lét, bản chất của tình yêu là hi vọng."

“Tôi buồn, dĩ nhiên. Nhưng đốm lửa hi vọng trong tôi chưa tắt hẳn. Nó vẫn cháy dù là leo lét, bản chất của tình yêu là hi vọng.”

Văn phong trong “Mắt biếc” của Nguyễn Nhật Ánh vẫn không thay đổi. Nó vẫn mang độc giả về với những điều giản đơn, chân thành, thuở xưa. Những điều mà càng ngày bạn càng không thể thấy trong dòng chảy xã hội này. Sự trưởng thành đã làm bạn đánh rơi mất những điều tưởng chừng như đơn giản đó. Ngạn – không biết một ngày nào đó có còn tồn tại cái tình cảm yêu đương mãnh liệt như Ngạn dành cho Hà Lan nữa không. Hay lại càng ngày càng lãnh đạm hơn trong tình yêu? Đối với những người đã trải qua đau khổ, mất mát trong tình yêu, không nên giống Ngạn. Đừng nên quá luỵ tình, quá đề cao những thứ vốn dĩ chẳng thuộc về mình. Để rồi lại không biết trân trọng những hạnh phúc của mình như Ngạn.

Bên cạnh đó, câu chuyện này thật ra cũng rất thực tế. Thực tế ở chỗ con gái như Hà Lan – chốn thôn quê khiến cho cô gái này bị cuốn hút bởi những phồn hoa của thành phố. Rồi một cách khờ dại, như một xu hướng của hầu hết cô gái “thích bad boy”. Có biết bao nhiêu cô gái dại khờ giống Hà Lan trên đời này. Hà Lan bị cuốn hút bởi sự phong lưu của Dũng, rồi quay ra phũ phàng với Ngạn. Để rồi lãnh hậu quả đau đớn.

Nguyễn Nhật Ánh vì đã nhẫn tâm viết ra một câu chuyện buồn như thế, nhưng lại mang rất nhiều ý nghĩa nhân văn. Cả cuốn sách là một nỗi buồn khổ mênh mang, lúc gào xé, lúc tưởng như đã quên được nhưng rồi hóa chẳng phải. Niềm vui, dẫu có, nhưng cũng như sương khói bay lên trong ánh trăng, hư hư ảo ảo, làm tan vỡ bao tấm chân tình. Cuộc sống ai cũng có những niềm vui và nỗi buồn. Hạnh phúc hay khổ đau là do tự bản thân mình lựa chọn.

Trích dẫn hay từ cuốn sách

“Tôi đủ lớn để hiểu rằng, mỗi năm thế giới mỗi đổi thay và lòng người cũng khác. Tuổi ấu thơ chỉ có một con đường để cùng nhau chung bước. Khi lớn lên, trước mắt ta có lắm nẻo đường đời, bao nhiêu số phận là bấy nhiêu ngã rẽ, làm sao người chẳng quên người.”

“Điều đáng ngán nhất trong tình yêu là khi mình yêu ai, mình không biết họ có biết điều đó hay không. Điều đáng chán thứ nhì là khi mình biết họ biết điều đó rồi thì mình lại không biết học có yêu lại mình hay không. Cả hai điều nhất nhì đó, tôi đều gom đủ. Vì vậy, tôi càng chán tợn. Tôi chẳng biết làm sao thoát ra khỏi nỗi buồn. Tôi đành tìm đến âm nhạc để giải khuây.”

Một trích đoạn hay trong "Mắt biếc"

Một trích đoạn hay trong “Mắt biếc”

“Và tôi xoay lưng nằm úp mặt vô tường, buồn muốn khóc. Tôi làm con cá nhỏ, bơi trong nỗi buồn. Nỗi buồn mênh mông như biển, tôi bơi suốt đêm vẫn chưa ra khỏi. Nhưng tôi vẫn lặng lẽ bơi, ngậm ngùi, cô độc, thỉnh thoảng quẫy mạnh chiếc đuôi dài làm xuất hiện những đốm bọt màu sữa như những ngôi sao nhỏ.”

“Ngày mai khi cháu nghe thấy tiếng còi tàu thì chú đã ở xa ngoài năm trăm dặm. Có một bài hát đã hát như thế. Chú đã nghe bài hát buồn bã này nhiều lần, nhưng không bao giờ chú nghĩ bài hát đó lại hát cho chú và người chú yêu dấu.

“Tôi gửi tình yêu cho mùa hè, nhưng mùa hè không giữ nổi. Mùa hè chỉ biết ra hoa, phượng đỏ sân trường và tiếng ve nỉ non trong lá. Mùa hè ngây ngô, giống như tôi vậy. Nó chẳng làm được những điều tôi kí thác. Nó để Hà Lan đốt tôi, đốt rụi. Trái tim tôi cháy thành tro, rơi vãi trên đường về.

“Tôi gửi tình yêu cho mùa hè, nhưng mùa hè không giữ nổi. Mùa hè chỉ biết ra hoa, phượng đỏ sân trường và tiếng ve nỉ non trong lá. Mùa hè ngây ngô, giống như tôi vậy. Nó chẳng làm được những điều tôi kí thác. Nó để Hà Lan đốt tôi, đốt rụi. Trái tim tôi cháy thành tro, rơi vãi trên đường về.

“Ngày mai, khi cháu đến tìm chú hẳn lúc ấy mặt trời đã lên và những cánh phượng cuối cùng của mùa hè đang bắt đầu ứa máu. Nhưng Trà Long yêu thương của chú, chú vẫn tin rằng, dù sao lúc ấy cháu cũng sẽ không khóc, cháu sẽ không khóc, có phải thế không?”

“Cuộc đời đã thực sự đổi thay. Có những đổi thay sâu sắc, những đổi thay mang màu sắc số phận mà thoạt nhìn không dễ nhận ra .”

Đánh giá của độc giả về cuốn sách “Mắt biếc”

Tác phẩm “Mắt biếc” được nhiều độc giả đánh già là cuốn sách hay nhất trong loạt sách về tình yêu của tuổi học trò của Nguyễn Nhật Ánh. Nhờ những loạt sách về tình yêu này mà Nguyễn Nhật Ánh trở thành nhà văn được nhiều người biết đến hơn. Nét u buồn của “Mắt Biếc”, cái kết bất ngờ nhưng rất thật, rất tự nhiên, đúng như những câu chuyện dành cho tuổi mộng mơ.

Đánh giá của người đọc về "Mắt biếc" trên Tiki.

Đánh giá của người đọc về “Mắt biếc” trên Tiki.

Các câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh có 2 nội dung chính. Có những câu chuyện rất vui, rất hồn nhiên, nhưng lại có những câu chuyện đượm buồn. “Mắt biếc” là một câu chuyện buồn, buồn xé tâm can người đọc. “Mắt Biếc” là một trong những cuốn truyện để lại nhiều tiếc nuối nhất cho độc giả. Có thể chính vì cái lối kể chuyện xưng “tôi” mà bất kỳ ai đọc vào cũng có thể cho mình là hiện thân của nhân vật Ngạn qua lối kể bay bổng của Nguyễn Nhật Ánh.

Mãi tận về sau này, đôi lúc người đọc vẫn tự tìm kiếm cái làng Đo Đo và mé rừng đầy hoa sim tím mà Nguyễn Nhật Ánh đã nhắc đến trong truyện. Có thể kết thúc của “Mắt Biếc” để lại ngổn ngang trong lòng rất nhiều đọc giả qua nhiều thế hệ nhưng đâu đó chú Ánh vẫn muốn nhắn gửi một thông điệp rằng: mỗi người chúng ta đều có những ký ức thật đẹp, một quá khứ đã sống hết mình vì những ký ức đó, thì cho dù thời gian có phủ kín những lớp bụi mờ lên tâm trí để che kín đi nó, mỗi khi bất chợt nhớ lại, hẳn ai đó trong chúng ta cũng sẽ nở nụ cười hoài niệm.

“Mắt biếc” là cuốn sách ám ảnh nhất đối với nhiều đọc giả trong tuyển tập truyện ngắn dài của Nguyễn Nhật Ánh. Một cô nàng Hạ Lan mơ mộng nhưng số phận lênh đênh. Một Trà Long thông minh nhưng sâu sắc và hiểu chuyện. Các luồng tình cảm đan xen phức tạp nhưng lại rất thật. Ám ảnh là đôi mắt biếc buồn xa xăm, một câu chuyện buồn nhưng lại có một kết thúc mở để người đọc được mong ngóng cho những nhân vật chính hạnh phúc.

Bạn có thể tìm mua sách ở đây:

3186 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.6 / 5. Số đánh giá 7