NGÀY MAI XA RỒI LƯU LẠI MỘT HỒI KÝ ỨC TỪNG QUA

          Qua bao tháng năm thăng trầm trong học tập, từng có đôi khi ngọt bùi đã thì, rồi khi sớm khi khuya cùng bầu bạn, tất bật tới giờ mới được hái quả chu viên. Hôm nay đây, trong không khí trang nghiêm lắng lòng thanh tịnh, hạnh phúc quá chừng tới độ nước mắt tuôn rơi, những cung bậc cảm xúc ấy hiện ngay trên những khuôn mặt, của những ai hiện diện nơi đây đang chờ thời khắc quan trọng ấy. Để có được ngày hôm nay, chắc rằng các quý Thầy đã phải hun đúc, tôi luyện không quản ngày đêm để lấp đầy khoảng không kiến thức.

Ảnh thiền trà 3
Những năm tháng ấy

          Ngày ấy bây giờ còn đâu

          Ngẫm nghĩ rằng, mới ngày nào cánh cổng trường hé mở, đón chào khóa học mới tựu trường. Thời gian thấm thoát thoi đưa, ấy vậy mà cánh cổng cũng đang dần khép lại, cánh cửa này khép lại chẳng phải kết thúc một sự học, mà đó là ngưỡng cửa để cho mỗi vị Tăng Ni bước đi lên một tiến độ mới. Đúng vậy, đó cũng là những thông điệp muốn chia sẻ cho mọi người nhân dịp lễ Bảo vệ luận văn tốt nghiệp cử nhân Phật học ngày hôm nay.

          Ngồi nhớ lại những hình ảnh đã qua, có những ngày tất bật với trang sách trang vở, có những ngày rảnh rỗi tới độ quá chừng, lại ngồi bên nhau ôn vài câu chuyện cũ, cũng cùng nhau uống chén trà đàm đạo thi ca và ngâm một khúc tình ca bất hủ, thưởng thức dưới khí trời thiên nhiên tuyệt hảo. Nghe như một bức tranh an nhàn tịch tĩnh, nhưng còn có thể ngồi lại bên nhau như hôm ấy nữa không, có lẽ thời gian chẳng cho bạn có được điều đó.

Ảnh thiền trà 1
Ảnh thiền trà và đạo

          Nấc nghẹn từng đợt,  nhớ lại những gì đã qua. Nhớ những con đường, nhớ những hàng cây và nhớ những ngày cùng nhau đan vài câu chuyện cũ. Rồi có khi hòa quyện bên nhau cùng những chén trà, gém những hàng tâm tư lắng đọng, cũng có khi cười rực một hồi, để quên đi những ngày tối tăm không đáng thấy. Có lẽ vì vậy, mà trong lòng xao động, không muốn có hồi kết. Giờ sắp xa nhau, muốn quay lại cũng đâu có thể? Ước mình là cánh cửa thời gian, buộc chặt bên nhau để không phai màu ký ức, cũng từng ước là những chiếc kim đồng hồ, đứng im đó không bao giờ quay nữa, hay là dây cót để vặn ngược thời gian quay trở về.

         Thời gian cứ trôi và lòng người cũng vậy

          Trải qua một thời gian dài ngồi trên ghế nhà trường, lĩnh hội kiến thức không chỉ những giờ học được giảng sư truyền trao, còn có những giờ hàn huyên trò chuyện cùng bạn bè, hay cả những thời gian ngoại khóa từ thực tiễn do nhà trường đề ra.Từng nhớ có những ngày tất bật cùng sách vở, nhưng cũng có ngày ấm áp bên những chén trà, cùng các bạn hàn huyên đàm đạo. Từng câu thơ, từng nốt nhạc đã phá tan cái màn đêm u mịch. Có lẽ, chưa có khoảng không nào không góp nhặt của những hồi ức.

          Trong từng cung bậc cảm xúc, có khi vui có khi buồn. Nhưng nhờ bạn duyên cùng giải tỏa, hay thả mình trong những chén trà thanh tịnh. Nhấp một ngụm trà, pha vài câu hát, cảm nhận khoái lạc từ thiên nhiên ban tặng. Trong cái đêm trăng ấy, mặt nước long lanh, ánh trăng như thấu tâm can người, có lẽ vì vậy mà mỗi lần  buồn đều không ở lại, thay vào đó những hình ảnh cùng các bạn in trên những ký ức.

          Cuộc sống lẳng lặng, chẳng có gì thay đổi. Cho tới khi ngoảnh lại, thời gian ơi sao trôi nhanh quá vậy. Cứ như thế thời gian trôi, như chạy trốn khỏi con người, chẳng để lại vấn vương tiếc nuối. Thời gian ấy, có những lúc tất bật với trang giấy chiếc bút, có nhưng khi bận rộn với chén trà, hay có những khi thả mình trong những chuyến đi thực tế. Ấy vậy mà đã sắp tới ngày ra trường, thời gian đổi thay nhưng sao con người chưa thể thay đổi, cũng không nghĩ sao đã tới ngày.

         Chưa dừng ở lại đây, tới gần cuối đoạn đường, nhờ sự chỉ dẫn tận tình từ Hòa thượng, Thượng tọa, Giảng sư mà hôm nay đang cầm trên tay một luận án đang chờ bảo vệ. Trong lòng xao động, bồi hồi, đan xem vào đó là những cảm nhận lo lắng cho thời khắc sắp tới. Cảm xúc ấy có đôi khi chạm tới ngưỡng cửa khó có thể diễn tả, bởi thành hay bại chưa nói lên được điều gì. Có những khi cảm xúc ấy rung lên như một bản nhạc không lời hay bản tình ca để diễn tả những hạnh phúc ấy.

          Ký ức bỏ lại

          Cứ thế thời gian trôi qua, cuối cùng cũng có hồi kết. Bước vào phòng bảo vệ, bao cảm xúc hòa quyện, cố tìm lấy một chút bình tĩnh để hoàn thành mục tiêu ấy. Có những lúc lại thấy điềm đạm lạ thường bởi hăng say trong câu văn nét chữ.Từng cung bậc cảm xức, từng tâm tư như tạo hóa thành một bản nhạc bất hủ, ấp ủ sâu những câu từ đã nhớ. Cuối cùng, cùng hoàn thành xong nội dung khóa luận.

          Và cũng hoàn thành những hình ảnh bên nhau cùng những bãi cỏ vườn rau sau trường, cả những hình ảnh thân thương bên những bạn cùng trang lứa, và cả những giờ học quá đỗi thân quen. Những tấm hình thay tình người muốn gửi lại, lưu lại đây một thời đã qua, để mai này dù có cách xa, khi hội tụ về vẫn còn có cái gì đó để ôn lại chuyện cũ. Chẳng mong điều đó xảy ra, nhưng chẳng ai có thể vượt qua thời gian trở về ký ức cũ, có lẽ buông những chuyện cũ để viết nên những câu chuyện mới với đầy thi vị Thiền.

Ảnh thiền trà 2
Ảnh thiền trà 2

          Mặc dù chưa biết kết quả như thế nào, nhưng sâu thẳm trong thân tâm mỗi người toát lên vẻ nhẹ nhàng thanh thoát. Có lẽ, những cảm xúc bồi hồi lo lắng đã được chút bỏ sau cánh cửa phòng ấy, bỏ lại những gì thấp thỏm ấp ủ bấy lâu nay. Dù thành hay bại đó cũng là thành quả sau bao ngày chèo thuyền vượt biển, qua bao tháng năm góp nhặt từng lời văn, hay lưu lại những kí ức về sách vở, để hôm nay đây đem ra áp dụng. Mỗi người lộ rõ niềm vui như khi đi trẩy hội, chắc có lẽ trong lòng họ đang ngập tràn hạnh phúc. 

        Lời cuối

          Lại một trang giấy đã đi qua, có lẽ đó là nền tảng cho một trang mới hiện hữu. Dẫu biết rằng chẳng ai mong điều đó, xong cũng không thể giữ lại bên mình mãi vậy. Bởi trang giấy đó, có biết bao cảm xúc, bao nỗi nhớ không cùng tận, còn có mặt của những hình ảnh khó diễn tả nên lời. Phải chăng, vì những hình ảnh đó mà chúng ta tất bật tới bây giờ, chẳng thể buông cũng chẳng thể giữ chặt. Nhưng rồi, chẳng có gì là tồn đọng mãi mãi, rồi cũng sẽ có ngày phai nhạt với thời gian.

          Nếu biết rằng thời gian chẳng ở lại, sao lòng ta phải vấn vương làm gì? Nghĩ như vậy nhưng chẳng thể không vấn vương, bởi những hình ảnh thân thương chẳng thể ra rời. Như làn gió quẩn quanh mãi vậy, chẳng thể gần cũng chẳng thể xa. Có lẽ vì đó mà chúng ta có những hồi ức, để mai này, ngồi ngẫm lại, chợt cười trong vô thức nhớ nhung. Là một bức tranh mong manh dễ mất, hỡi ký ức ơi xin nhớ dùm cho, để mai này dẫu có xa cách nghìn trùng, vẫn còn có đó để mong để nhớ.

Vãn Vân Thu

27 views