Thanh xuân của chúng ta đã trôi qua như thế nào?

Điều tuyệt vời nhất đối với mỗi người chính là chúng ta có tuổi trẻ, có thanh xuân, có nhiệt huyết của mình với những điều chúng ta yêu thích. Dù thanh xuân ấy bạn đã trải qua nó như thế nào đi chăng nữa thì hiện tại và tương lai bạn đều xứng đáng được hạnh phúc, được yêu thương. 

Với cốt truyện từ cuốn sách “Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào”, Thanh xuân của chúng ta đã trôi qua như thế nào? được viết với bản mới từ chính tình bạn của mình, từ những sự lo lắng, suy tư và trăn trở về nó để viết thành câu truyện ngắn, cũng một phần lưu giữ lại những kỷ niệm, thời khắc thanh xuân đẹp đẽ của mỗi người, chúng ta hãy cùng nhau nhớ lại và lưu giữ nó thật kỹ nhé. 

An Nhi dang hai cánh tay, ngước lên bầu trời và nói: “Ước gì chúng ta có thể sống vui vẻ, tự do mãi như thế này nhỉ”. Cô mỉm cười rạng rỡ khi nghĩ đến những giấc mơ, trong giấc mơ ấy mọi người đang gắn kết với nhau, đó là một giấc mơ tuyệt đẹp.

thanh xuân của chúng ta đã trôi qua như thế nào

thanh xuân của chúng ta đã trôi qua như thế nào

     Anh là một thiếu niên lập dị, theo cách nhìn của cô, anh hệt như một chú chim dơi, tự do và yêu thích được bay đi khắp mọi nơi mà anh muốn, có lúc lại đi tìm một nơi bí mật ẩn náu. Anh tốt bụng, dễ bị tổn thương, nhìn thế giới bằng một đôi mắt trong veo và đầy bí ẩn cần được khám phá.

Cô gặp anh vào mùa thu đẹp trời năm 2015

 …………………………………………………………………

      Cô sinh ra với một cuộc sống bình thường ở vùng quê trải đầy những cánh đồng, tiếng sóng biển dịu dàng du dương, lúc gầm gừ trong bóng tối của đất trời, mọi vật tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng côn trùng gọi nhau í ới và tiếng sóng ào ạt. Cô gọi nó là những bản nhạc cuộc sống, sự kết hợp của các nhạc cụ, tạo nên những bản nhạc lúc cao lúc thấp, lúc thăng lúc trầm, lúc êm đềm dịu ngọt, lúc giận giữ ầm ầm . Chắc vì thế mà nó cũng một phần ảnh hưởng đến tính cách, cuộc sống của con người nơi cô sinh sống.

Từ bé, việc dậy thật sớm, chạy ra biển ngắm bình minh với cô là một điều tuyệt vời, lũ trẻ con trong làng có thể đợi chờ nhau lúc gần sáng để tụ tập rồi cùng đi, họ hát hò, kể chuyện học hành trên lớp, bàn về cô này anh nọ,…  Rồi khi mặt trời bắt đầu ló dạng sau đám mây, những tia nắng đầu tiên bắt đầu hé, cũng là lúc mọi người nhìn nhau rõ hơn, những chiếc thuyền đánh cá cũng bắt đầu vào bờ sau một đêm mệt mài ra khơi, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt của từng người, nhưng thay vào đó là niềm vui của những người vợ, người con khi chuyến đi trở về an toàn và cá đầy khoang thuyền, đủ để có một buổi chợ nhộn nhịp.

Khi ánh nắng bắt đầu chiếu xuống dòng nước, những con sóng uốn lượn từng vòng như đang nhảy múa, nó vui sướng đón nhận một ngày mới  như khi lũ trẻ con nhảy ùm xuống biển, nước bắn tung tóe, tạo nên những mảng bọt bong bóng lênh đênh trên mặt nước, chỉ chốc lát nó đã tan theo làn gió. Cô và mọi người thích nhất là được tắm vào buổi sáng, khi nước biển còn trong xanh sau một đêm yên ả, khi cơ thể cần thêm một năng lượng cho ngày mới, rồi sau đó đứa nào cũng ướt nhẹp người trở về nhà.

Tuổi thơ trôi đi thoáng chốc cho đến khi cô bắt đầu một cuộc sống tự lập, rời nhà đến Hà Nội học tập, cô gặp gỡ và thân quen với nhiều những người bạn mới, năm đầu tiên ấy cô chơi cùng một bạn cùng lớp, cô có thể tản mạn kể chuyện của mình suốt cả buổi mà cô ấy vẫn lắng nghe, cười rạng rỡ khi cô nói, bạn ấy nấu cho cô những bữa ăn đơn giản nhưng với cả một tấm lòng, lúc nào cũng bên cạnh cô, cùng nhau đi chơi, cùng nhau học. Cũng nhờ vậy, khoảng thời gian đó giúp cô vơi đi nỗi buồn nhớ nhà, giúp cô hiểu thêm được những người bạn khác quê.

 Nhưng rồi, họ xa nhau khi bạn ấy đến một ngôi trường mới, cô cũng tập trung cho ước mơ của mình ở ngôi trường khác, thời gian gặp nhau không còn, những câu chuyện dành cho nhau cũng trở nên thưa dần, thế rồi thời gian ấy cũng chỉ còn là kỷ niệm của mỗi người trong cuộc đời.

Đến một ngày, cô không nghe nhạc, không ngêu ngao hát trong phòng, không đọc sách, cô tìm đến shuffle như một sự tô tình, cô không biết điệu nhảy ấy như thế nào, có phù hợp hay không, cô mạnh dạn và theo học nó. Ở đây cô đã gặp anh – một anh chàng lập dị.

………………………………………………………….

  • 2. Chuyến đi ý nghĩa và cuộc gặp gỡ cô gái

 Cô gái cười với anh và nói: “anh giỏi thật, một mình đi phượt ở một nơi xa lạ, anh không sợ sao?”

“Đó là ước mơ của tôi, mà với ước mơ thì khi thực hiện nó tại sao chúng ta phải sợ”

Như hiểu được điều gì đó trong câu nói, cô gái nhìn anh bằng một ánh mắt lạ rồi cười nhẹ.

“Tại sao em lại thích phượt và tham gia nhóm phượt của anh” anh hỏi cô

“Em thích những chuyến đi mới mẻ, thích cảm giác thức dậy ở một nơi  xa, không ai biết mình là ai, có thể gặp gỡ, tìm hiểu cuộc sống của từng nơi, như văn hóa, phong tục tập quán… đại khái vậy.”  cô trả lời trong ánh mắt long lanh.

Và có thể được giúp đỡ những người khó khăn, hiểu về cuộc sống của họ để có thể yêu thương nhau hơn, tìm được ý nghĩa của cuộc sống.

“Chắc em là người cô đơn hả”

Cô không nói gì về câu hỏi hơi bất ngờ của anh.

“Mà anh đã hơn 30 tuổi rồi sao anh chưa có ý định sẽ ổn định ở một nơi nào đó, sống hạnh phúc với người vợ hiền và những đứa con mà lại đi phượt với tụi em.?”

“Có một người bạn nói rằng anh là kẻ lập dị.”

Cô nghe anh nói xong liền cười thật to, anh chỉ nhìn cô ấp úng, rồi đôi mắt nhìn xa xăm, anh nhớ đến 2 người huynh đệ của mình, cũng đã lâu rồi, chúng tôi không gặp lại nhau.

Anh nói: “đúng quá nên em cười sao”

“Cũng có thể là vậy, mà cũng có khi là không, anh là một người sâu sắc và tình cảm, đâu có bị dị chỗ nào đâu”

“Dị chỗ nào sao em thấy được chứ”

“Em nghĩ thế, và em tin thế. Mà bạn anh là ai vậy?”

Anh định không trả lời, vì rất ít khi anh tâm sự chuyện riêng tư với người khác, nhất là với những cô gái, anh không muốn người khác biết quá nhiều về anh, thế mà có một cô gái đã từng hiểu anh, à không có hai người, họ là huynh đệ tốt của anh, là những mành ghép tinh thần của tuổi trẻ.

“Là một cô gái- có một chút mạnh mẽ của đàn ông, một chút dịu dàng của con gái, nhưng là người sâu sắc, đôi chút trẻ con nhưng rất thương bọn a”

”Và một chàng trai – lúc nào cũng nhẹ nhàng, sống chan hòa với mọi người, thích sự an toàn và quan tâm đến mọi người”

Họ là những người bạn tốt, anh đã có rất nhiều kỉ niệm bên họ, vui có, buồn có, giận dỗi có… Họ giúp anh vượt qua những rào cản trong tâm hồn anh, giúp anh mở lòng hơn với mọi người.

“Có vẻ tình cảm của bọn anh rất tốt, tại sao bọn anh lại không liên lạc với nhau nữa”?

Anh cười, nhưng đôi mày anh hơi cụp, mí mắt cũng xuôi theo, anh nhìn cô một lúc rồi nói:

“Chúng ta lại với đội thôi, cũng muộn rồi chắc mọi người sẽ lo lắng”

Anh đứng dậy rồi bước đi, mặt trời chỉ còn sót lại vài tia yếu ớt, cố gắng chiến đấu để tỏa hết sắc đẹp mình có trong ngày. Anh với cô quen nhau khá lâu, anh thành lập một hội đi phượt, anh là trưởng đoàn, cô ngưỡng mộ anh, yêu mến anh và đã cùng anh với đồng đội đi cùng nhau biết bao chặng đường, xa gần đều học được nhiều điều, cô thấy mình trường thành hơn từng ngày và điều đăc biệt là cô muốn tìm hiểu về con người này nhiều hơn.

                                         …………………..

  • 3  Sự hình thành ba con sói

Đội phượt của anh đang có mặt tại miền trung, sau cơn bão lũ, miền trung gặp rất nhiều khó khăn, anh đã kêu gọi đội mình cùng nhau tham gia giúp đỡ những gia đình gặp nạn, giúp họ xây lại nhà, chăm chút lại trường học cho học sinh không bị dán đoạn khi đến trường. Cô nhìn anh hăng hái làm việc, những giọt mồ hôi lăn dài trên má, anh lo cho cuộc sống của người khác, chắc chính vì thế mà cô thương anh nhiều hơn.

                                     ………………………………………….

“Ngày xưa anh có thể đi xe đạp suốt 200km đến một nơi xa lạ, chỉ đến đó rồi về”

Dù không hỏi nhưng hôm nay khi chỉ có 2 người, anh lại là người đầu tiên gợi chuyện của mình.

“Bộ anh mấy trăm tuổi rồi hả”  cô nói.

Mới mấy tuổi mà bày đặt ngày xưa với ngày nay…

Anh cười…

 Ngày trước khi anh nói câu này, Chiến cũng đã nói anh câu hệt như cô nói. Lúc đó cả 3 sẽ cười thật vô tư.

Anh cũng như  Chiến, đều quen nhau trong nhóm shuffle, tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn, trong cách sống nên cả 2 đã trở thành bạn bè thân thiết, khi có sự xuất hiện của An Nhi, 3 chúng tôi gộp thành một, đi đâu cũng có nhau, tâm sự với nhau tất thảy các câu chuyện trên đời. Tự khi nào chúng tôi như một gia đình, san sẻ, giúp đỡ lẫn nhau.

Cô cắt ngang dòng suy nghĩ của anh: “Không đúng sao”

“Ờ ờ. Thì đúng”

“Anh có hai người bạn, bọn anh gặp nhau trong nhóm nhảy, tuổi trẻ của anh trải qua với những ngày đi phượt, với những bước nhảy và với hai con sói mà anh yêu quý.”

“2 con sói sao? Cả anh nữa là 3 à? Như vậy sẽ là 3 con sói”

“Wao. Tên của nhóm anh rất ấn tượng” cô cười

“Đúng vậy, đây là tên do Chiến đặt”

“Nghe anh nói thì anh chàng này rất nhẹ nhàng, chan hòa vậy mà cũng nghĩ ra cái tên đặc sắc quá nhỉ”

“Nhìn vậy mà không phải vậy đấy”

Rồi cả 2 cùng cười…

“Bọn anh mất liên lạc khi anh được lệnh của phụ huynh là phải đi nước ngoài làm việc, anh một mực phản đối, mọi người nói sao anh cũng không chịu, 2 người bạn của anh đều hiểu điều đó. Mặc dù bố mẹ anh nói hết lời, anh chỉ còn cách tìm một nơi nào đó yên tĩnh, không suy nghĩ và cứ thể mặc kệ mọi thứ trôi qua.”

“Rồi An Nhi và Chiến đã tìm mọi cách để liên lạc với anh, nhưng anh đã từ chối”  “Anh không dùng điện thoại, cắt liên lạc với mọi người, kể cả gia đình mình cho đến bây giờ luôn đó hả.”

 “Um”

“ Sao anh phải làm thế chứ, họ đâu có lỗi gì.”

“Anh biết, nhưng lúc đó anh đã không còn cách nào khác, anh không biết nên làm gì tiếp theo, anh như lu mờ trước hiện tại và không biết đi hướng nào. Anh biết mình có lỗi rất nhiều, anh sợ họ không còn muốn gặp lại anh nữa”.

 “Họ đã tìm anh rất lâu mà, chắc chắn họ rất lo cho anh, nhưng em tin họ vẫn luôn là người bạn tốt của anh”

                   …………………….

  • 4. Tình bạn của cô và Chiến

  Anh lập dị đến mức mà trời mùa hè nóng đến nao lòng, anh cũng có thể đi xe đạp 200km đến một vùng đất xa xôi, anh vừa đi vừa nghĩa, cứ có chuyện buồn là anh lại đi, anh cứ đi như thế, mặc kệ thế giới xung quanh như thế nào, mặc kệ người thân đang rất lo lắng cho anh ra sao. Đi vốn dĩ là sở thích của anh, hàng ngày anh có thể đi bất cứ đâu, có thể hôm nay ở đây, mai đã ở một nơi khác, với một chiếc balo, một chiếc xe mà tôi gọi nó là “con ngựa sắt”.

  Vào một ngày trời mưa tháng 3, cô kết thúc một mối tình mập mờ và gọi Chiến đi uống rượu, lần đầu tiên cô nghĩ đến việc sẽ đi uống rượu cùng một người đàn ông, Chiến bằng tuổi nên việc nói chuyện không phải là trở ngại của hai đữa, Chiến cũng đã từng bị tổn thương trong chuyện tình cảm nên cô hiểu được điều đó, không nhắc gì đến vấn đề tại sao cô lại rủ Chiến  đi uống rượu trong ngày hôm nay. Chiến là một người tinh tế, nên dù có thắc mắc cũng không bao giờ hỏi nếu cô không muốn nói ra. Đó cũng là lần đầu tiên cô bị say, mọi thứ choáng váng, Chiến đã đưa cô về và không quên căn dặn.

 “Với huynh thì có thể uống như thế, nhưng với một người đàn ông khác khi chưa đủ độ tin tưởng thì đừng có để mình bị say.”

 Không biết vào ngày nào, tháng nào, khi đó trời đất có gì đặc biệt hay không, cô không nhớ gì hết, chỉ biết rằng anh lập dị, Chiến và cô trở thành một đội, cô chỉ biết rằng khi ở bên họ, cô vu, họ đã cho cô một tình bạn. Họ đã cùng nhau trải qua những ngày tháng bình an bên nhau, lúc giận hờn, lúc vui buồn, lúc khó khăn, lúc ấm no hạnh phúc,… tất cả, sau mỗi lần như thế họ lại hiểu nhau hơn và tình cảm bền chặt hơn.

Đó là những người đầu tiên khi cô đi đến một vùng đất lạ, cô đều nhớ đến họ, mua những món quà tặng họ, khi cô đọc một cuốn sách viết về tình bạn, về những chuyến ngao du đây đó, cô lại nghĩ đến họ và mong muốn được cùng nhau đi khắp nơi. Họ như một nguồn sức mạnh, là nguồn động viên tinh thần, an ủi và ở bên cạnh cô, như vậy là đủ.

 Nhớ những lúc thèm món ăn gì đó, 3 chúng tôi có thể lượn lòng vòng quanh các nẻo đường chỉ để tìm một quán ăn, trong mắt họ, chắc cô đã trở thành một người đàn ông giống như họ chứ không phải là một cô gái 22 tuổi, cái tuổi mà người ta nói đẹp nhất thời thanh xuân thì cô lại bị coi như một người đàn ông.

……………………………………………………..

  • 5. Kỷ niệm vẫn luôn là kỷ niệm

An Nhi từng hỏi anh và Chiến rằng: “ ước mơ của 2 người là gì ”?

Anh nói: “Ước mơ của anh là có thể đi ngao du khắp thế giới”

Còn Chiến thì sao? Cô gái hỏi anh

“Chiến đơn giản, chỉ cần sống khỏe mạnh, vui vẻ bên gia đình, sống một đời bình an.”

“Có bao giờ anh hỏi ước mơ của An Nhi không?”

“Có. Cô ấy nói ước mơ của cô ấy là trở thành một người bạn thân nhất với một người ngao du thế giới và một người thích cuộc sống đơn giản.”

“Rồi sao nữa? ước mơ của cô ấy có thể thành hiện thực được không đối với anh”

 Anh và cô đang ngồi cạnh nhau trên phiến đá ngoài hiên, buổi tối tất cả mọi người đều chìm vào giấc ngủ, nên ngoài cô gái và anh thì không một bong người, bầu trời đen mịt, sau dư âm của cơn bão nên chẳng có một ngôi sao nào lấp ló.

“Không biết thế nào nhỉ? Bây giờ gần như anh đang thực hiện ước mơ của mình, 2 người còn lại hiện giờ như thế nào anh không hay biết”.

“Thân thiết vậy cơ mà cũng có lúc phải gặp tình trạng 3 con sói phải xa nhau”

“Phải. Thân thiết với nhau vậy mà…..”

  Màu sắc của sự thất vọng hiện lên xung quanh cô, biểu hiện như thể cô không thể tin được sự thật rằng tình bạn bao nhiêu năm không phải là vĩnh cửu.

Cô gái nói: “Tiếc thật đấy. Em đã rất muốn gặp anh chị ấy”

“Nếu gặp, em nghĩ mọi người sẽ lại thân nhau như trước thôi, về cơ bản mọi người đều tốt với nhau mà”

“Anh không còn đủ tự tin để gặp lại họ nữa. Không biết 2 người họ giờ thế nào rồi”

“Chắc chắn là họ đều rất tốt và luôn nhớ tới anh”

“Đúng đấy. Chắc chắn là vậy”

 “Em cũng muốn  nhập vào nhóm của 3 người. Cuộc sống của em thực sự vô vị và chán ngắt, cho đến khi gặp anh”

“Vậy hả”

“Vậy đấy”. cô gái khẽ gật đầu 

“Anh kể em nghe nữa đi, chuyện của 3 người ấy”

                   ……………………………………………………

        Ngày 17 tháng 9 là sinh nhật của tôi và An Nhi.

Thật trùng hợp đúng không? Khi biết được điều đó, cả tôi và An Nhi đều rất hào hứng với nó, nhất là được tổ chức thổi nến sinh nhật cùng nhau. Rất đặc biệt.

“Hôm sinh nhật chúng ta tổ chức ở đâu được nhỉ ?” Chiến hỏi tôi.

“An Nhi thích cái gì nhỉ”

Tôi vừa hỏi Chiến đã trả lời ngay lập tức.

“Những đồ đẹp”

“những đồ đẹp”

“ừ. Những thứ dễ thương, có màu sắc bắt mắt”

“ví dụ như”

Xem nào, Chiến ngước mắt lên phía không gian trước trán mình.

“An Nhi thích những đồ trang trí nho nhỏ”

“Thế thì cũng ra dáng con gái đấy chứ hả”

Nghe tôi nói vậy, Chiến trầm ngâm một lúc rồi đồng tình.

“Công nhận nhỉ”

Rồi Chiến tiếp tục, “Nhưng An Nhi là con gái cơ mà.”

“Ừ, biết là thế”

Biết là thế nhưng lại bất ngờ. Cô nàng luôn ăn vận như con trai, cử chỉ cũng như con trai. Vậy nên tôi đã nghĩ rằng cô nàng cũng phải là chủ nhân của những sở thích giống như một cậu con trai. Tuy nhiên khi nghe bảo cô nàng thích những thứ như một cô gái thực thụ, tôi cũng mang máng nhận ra rằng con người An Nhi có thể khác với vẻ bề ngoài. Thế giới không đơn giản như tôi nghĩ.

“An Nhi mang bộ dạng như vậy khoảng từ bao giờ?”

“Hình như là khoảng một năm trước thì phải”

“Cậu ấy cắt tóc ngắn từ khi lên năm 2 Đại Học thì phải.” Chiến nói,

“Trước đó là tóc dài. Cậu ấy còn mặc váy ngắn nữa cơ.”

“An Nhi mặc váy ngắn.”

“Ừ. Trông hợp lắm”

 Dù sao tôi cũng hiều ra rằng không phải ngay từ lúc sinh ra An Nhi đã thích mặc đồ con trai. Cô nàng mặc như vậy chắc có lý do.

“Vậy giờ sao nhỉ” Chiến hỏi. “Tặng cái gì bây giờ”

Có lẽ là một thứ có màu sắc sặc sỡ, có thể mang được theo bên mình, nhưng cụ thể nó sẽ là cái gì thì tôi chưa nảy ra ý tưởng nào hay ho.

“Nhớ có quà cho anh nữa nhé Chiến”

“Thật bất công cho mình em khi phải nâng khăn sửa túi cho hai người đấy”

“Em nên nghĩ đó là một vinh hạnh cho em đi”

“Chắc hẳn là vậy rồi….”

cảm ơn vì tất cả những gì chúng ta dành cho nhau

cảm ơn vì tất cả những gì chúng ta dành cho nhau

  ………………………………………..

  • 6. Tổ chức sinh nhật ở công viên

Ngày hôm sau chúng tôi gọi An Nhi ra gặp, sắp hộp quà lên bàn, chúng tôi bọc bằng giấy gói quà rất đẹp, lại còn thắt cả dây ruy băng.

Lát sau An Nhi xuất hiện, vẫn với khuôn mặt kiểu dáng thường ngày, chúng tôi cùng nhau hát bài chúc mừng sinh nhật ở công viên đầy cây và gió, có cả bánh và nến, thật là một ngày sinh nhật khó quên nhất trong cuộc đời tôi.

 Chúng tôi cố gắng hát chứa chan tình cảm, hệt như những ca sĩ thực thụ đang truyền tải cảm xúc của mình trong bài hát. Hai chúng tôi còn song ca và nhảy nhiệt tình kiêm thêm màn khoa chân múa tay. Chiến lắc uốn mông điệu quen thuộc, 2 tay để trước bụng lúc lên cao xuống thấp theo tư thế của cái mông lúc vểnh ra lúc cong lại. Còn tôi nhảy điệu lắc mông sang ngang, hai tay để thẳng dọc theo tư thế đứng, uốn theo nhịp của mông khi sang trái sang phải. An Nhi cười lăn cười bò trước điệu nhảy lạc nhịp của hai đứa tôi.

“Chúc mừng sinh nhật”

 Vui quá” An Nhi nói và đưa hai tay áp vào lồng ngực.

Cô nàng thì thầm: “Đệ sẽ giữ gìn nó cẩn thận. Suốt đời.”

Cô nàng ghì mạnh 2 cánh tay vào 2 bên vai chúng tôi, vì chân ngắn nên chúng tôi nhấc cả người cô nàng lên khỏi mặt đất rồi hạ xuống, 3 cái mặt sát lại, má chúng tôi chạm nhau.

“Hôm nay là ngày sinh nhật tuyệt vời nhất trong cuộc đời, nhờ có 2 huynh.”

“Cả tôi nữa mà”

Chúng tôi nhìn nhau cười rạng rỡ.

“Vậy hẹn gặp lại mọi người sau nhé.” An Nhi nói khi chúng tôi đưa cô trở về phòng.

“Ừ”

Cô nàng gật đầu, rồi quay lưng về phía chúng tôi rồi bắt đầu bước đi.

Giọng ngân nga của của cô nàng vẫn còn đọng lại.

Chúng tôi chia tay và kết thúc buổi sinh nhật với mỗi cảm xúc khác nhau, nhưng tất đều chung một niềm vui.

Cuối cùng chuyến đi của chúng tôi cũng kết thúc, anh trở về với cuộc sống của anh, cô cũng vậy, cả 2 vẫn giữ mối quan hệ tốt. Cô là người con gái tốt, anh biết điều đó và trân trọng cô, nhất định anh sẽ giữ cô bên cạnh, vì cô là cô gái đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm anh có thể mở lòng mình và nói chuyện một cách thoải mái như vậy, nhất định anh sẽ đi tìm cô.

                                          ……………………………………

  • 7 Khi hiện tại của trưởng thành

   Thời gian cô và Chiến mất liên lạc với anh lập dị, cô không hiều anh ấy nghĩ thế nào mà lại muốn cắt liên lạc với cô và Chiến, vì không quen biết nhiều về bạn của anh ấy, nên việc liên lạc được với anh  là rất khó, cô và Chiến đành để cho anh ấy tự quyết định cuộc sống của mình.

Cô trở về với cuộc sống của mình, làm việc và theo đuổi ước muốn trong suốt bao nhiêu năm, cô đã có những thành công nhất định, cô hài lòng về cuộc sống của mình, cô cũng không có thêm những người bạn nào như anh lập dị nữa, những người cô quen đều trong môi trường tốt, mọi người đều sống chan hòa, yêu người, yêu đời, luôn có cách sống để bản thân trở nên một phiên bản tốt hơn. Cô vẫn mong đợi tin tức của anh.

Chiến bận rộn, nên việc chúng tôi gặp nhau cũng ít hơn, Chiến vẫn một mình giống tôi. Tôi không thấy Chiến hẹn hò với cô gái nào, tôi không biết lý do vì sao đến bây giờ Chiến vẫn chưa có ý định hẹn hò, là một người sống tình cảm, có lẽ Chiến nên mở lòng mình với nhiều điều mới, cái mới sẽ giúp Chiến trưởng thành hơn là những gì bó buộc của quá khứ.

                                ………………………………………

An Nhi dang hai cánh tay, ngước lên bầu trời và nói: “Ước gì chúng ta có thể sống vui vẻ, tự do mãi như thế này nhỉ”. Cô mỉm cười rạng rỡ khi nghĩ đến những giấc mơ, trong giấc mơ ấy mọi người đang gắn kết với nhau, anh không nghĩ đó là một giấc mơ tuyệt đẹp sao?

Chúng ta của sau này đang có tình bạn đẹp thì có thể yêu nhau được không?

Cô nói và quay đầu nhìn về phía 2 đứa tôi.

Chiến nói với cô:

 “Cứ sống với hiện tại đi, tương lai chưa đến thì đừng bận tâm đến nó làm gì. Cũng không ai có thể nói trước chuyện gì sẽ xảy ra, chúng ta cũng không thể chắc chắn một điều gì.”

Lúc nào cũng triết lý, dù có chút hơi buồn nhưng cô vẫn tin rằng sau này họ vẫn sẽ mãi như bây giờ.

                                       ………………..

  • 8 Ngày trở về và gặp lại nhau

Vào một ngày thu gió se se lạnh, hương thơm thoang thoảng của hoa sữa bay qua, cô nhớ có lần cô và anh lập dị cùng đi trên một con đường có mùi hoa sữa, cô đã hỏi anh:

“Anh có thích mùi hoa sữa không?”

“Em không thích tí nào vì mùi của nó rất là khó chịu”

Anh cười rồi im lặng không nói gì, cô cũng không biết là liệu anh ấy có thích hay là ghét không nữa, anh ấy vốn như vậy, luôn mập mờ trong cách trả lời và lúc nào cũng để lại cho cô một dấu chấm hỏi thắc mắc to đùng.

Bất chợt điện thoại reo cắt ngang dòng suy nghĩ trong đầu, một số máy lạ, cô nghe và nhận ra ngay giọng nói quen thuộc này, là anh lập dị, anh đã quay trở lại, cô biết thế nào anh cũng sẽ liên lạc với cô mà, vì thế trong suốt khoảng thời gian vừa rồi, cô vẫn giữ số điện thoại cũ.

Anh hẹn gặp cô và Chiến ở một nơi cũ ngày xưa chúng tôi hay đến, sẽ hỏi thăm  cuộc sống vừa rồi của anh như thế nào, sẽ xem hình dáng anh có còn gầy như xưa nữa không? cô sẽ hỏi anh thật nhiều, thật nhiều…

Cô với Chiến có mặt tại nơi hẹn cũ thì đã thấy anh ấy ở đây, vẫn dáng người ấy, chắc anh đã trải qua những ngày tháng khó khăn với tinh thần.

Anh không nói gì, đứng lên nhìn cô và Chiến, nhìn anh cô cũng không thể nào mắng anh một trận như cô đã dự định, thế rồi 3 người ôm lấy nhau hạnh phúc, cảm ơn vì tất cả chúng ta đều ổn.

Chiến vẫn nhẹ nhàng để nói với anh giống như những người đàn ông trưởng thành, mà đúng ra họ trưởng thành thật rồi.

Anh mới bắt đầu nhìn chúng tôi:

“Anh xin lỗi 2 đứa vì đã để mọi người lo lắng suốt những ngày qua.  Anh sống rất tốt và nhớ 2 cún của anh rất nhiều.”

 “Chắc hẳn anh đã thực hiện được ước mơ của mình”  cô hỏi anh.

“Những ngày rời đi, anh đã gặp và quen một cô gái, cô ấy đã cho anh sức mạnh, động viên và cùng anh trải qua những ngày tháng khó khăn.”

“Chắc hẳn cô ấy là một cô gái tốt”

“ừm”

“Anh đã sống như thế nào? Có hạnh phúc không?”

Chiến và tôi đều hỏi anh rất nhiều, dường như ngoài việc không liên lạc với chúng tôi thì cuộc sống của anh khá ổn, anh đã tự do được làm những gì mình thích, được bay đi đến đâu mà anh muốn, hệt như một chú chim mà tôi đã nói, chim dơi ẩn ấp ở một nơi nào đó mà chúng tôi không tìm ra.

Anh kể cho cô và Chiến nghe về những chuyến đi, về những chuyện anh đã trải qua, về những điều anh đã học được, nhìn lại cô mới thấy anh đã trưởng thành, đặc biệt anh đã có người anh thương.

Chúng tôi cười đùa vui vẻ, mọi thứ lại trở lại như ban đầu.

Không lâu sau đó, tôi bận rộn lo thiết kế váy cưới cho vợ của anh, tôi đặc biệt dành riêng cho họ những gì tuyệt vời nhất, Chiến phụ giúp anh tìm nơi tổ chức lễ cưới thật khác lạ và ấn tượng.

Ngày cưới của anh, có mặt của rất nhiều người bạn cũ trong nhóm shuffle, tất cả đều đã trưởng thành.

“tách. Tấm hình của 3 con sói đã được luu giữ lại. Dù bao lâu, dù xảy ra chuyện gì đi nữa họ vẫn là những người bạn tốt của nhau và là bạn cho đến suốt đời.

Thanh xuân của chúng ta đã trôi qua như thế nào?

Cô không phải là người giỏi giữ được tình cảm của ai đó.

Nhưng đã yêu thương thì sẽ yêu thương thật nhiều, yêu thương đến suốt đời. 

136 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2

2 bình luận trong “Thanh xuân của chúng ta đã trôi qua như thế nào?”

  1. Một người trọng tình cảm sẽ không bao giờ rời xa gia đình và bạn bè thân thiết của anh ta. Bằng cách nào đó anh ấy vẫn đang dõi theo bạn đó!