Khổ mới là cuộc sống – Ý nghĩa trong cuộc sống hiện thực

Có lẽ trong mỗi chúng ta ai cũng mong cuộc sống của mình nhẹ nhàng, yên bình tĩnh lặng chứ không phải như những bất hạnh vẫn thấy ở ngoài thế giới kia. Mà có lẽ đó chỉ là suy nghĩ viễn vông không chờ cũng tới, tới không ngờ và chẳng chờ đợi ai vẫy gọi. Và rồi chuyện gì tới cũng đã tới, có lúc ngỡ như một giấc mộng ảo trôi qua một giấc mơ của đời thường, nhưng đó lại là những bất hạnh mà không ít người phải nằm gai nếm mật. Để rồi thốt lên: “Hạnh phúc ơi, mi đang nơi nào? “Khổ mới là cuộc sống”

Chúng ta vẫn thường gặp những câu hỏi:

  • Khổ là gì?
  • Biểu hiện của khổ ra sao?
  • trong lúc khổ như vậy ta thường làm gì? 

Với các lý thuyết có lẽ chúng ta dễ dang tìm thông tin trên phương tiện đại chúng, nhưng chúng ta cần hiểu hơn về Khổ.

Sống điềm đạm – bước nhẹ nhàng

Vì sao chúng ta nói đời người là bể khổ?

Bức tranh miêu tả nỗi khổ là gì ở con người

Cuộc sống ơi, phải chăng đó là gốc rễ của vạn vật thiên nhiên, là tinh hoa nhân loại, là cả bầu trời tinh khôi được gói gọn trong những câu nói:

Cũng có lúc, không phải không quan tâm,

Mà là bất lực, chỉ còn cách chọn lựa né tránh;

Cũng có lúc, không phải không đồng lòng,

Mà là làm không được, chỉ còn cách chọn lựa bỏ đi;

Cũng có lúc, không phải không hoan hỷ,

Mà là năng lực có hạn, chỉ còn cách chọn lựa quên đi.

          Có lẽ cùng cực của khổ đau con người sẽ buông suôi tất cả, phó mặc cho dòng đời trôi nỗi, tùy bến mà neo đậu. Biết sự việc là như vậy nhưng không thể làm gì, biết người thân của mình đã và đang chạm tới ngưỡng cửa của sinh tử nhưng ta chẳng thể kéo lại. Biết ta đang ngã mà chẳng thể đứng dậy. Giờ đây chỉ biết né tránh gạt đi những giọt lệ đan xem nỗi sợ hãi trong lòng, mong rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ qua. Hay cũng có những chuyện hàn thuyên, khi tâm không đồng, ý không hợp, để rồi phải tranh luận. Nhưng ai sẽ thắng, thắng rồi được gì chăng? Có lẽ bỏ đi, là cái lưa chọn tốt nhất có thể lúc này. Hỷ, nộ, ái, ố… đó có bao giờ theo chúng ta được mãi không, cuộc đời không ai cười mãi, cũng chẳng có ai khóc mãi. Cảm xúc thăng trầm, lúc bổng lúc trầm, du dương như cây đàn mua tiếng cười của người, nhưng cũng có lúc phải làm cho con người nấc nhẹ cái nghẹn trong lòng. Lúc này ta phải làm gì? Làm gì ư? Có lẽ phó mặc cho thời gian trôi đi là hơn hết.

1534862442 doi la be kho

Khổ đâu phải chỉ một mà là trăm ngàn thứ

 Có lẽ trong lúc này, điều ta nên thấu hiểu

Cuộc đời vốn có nhiều điều nuối tiếc,

Vì chúng ta đều là phàm phu tục tử,

Việc làm được nhiều như sóng biển kia vẫn vỗ,

Trong tâm đâu có tồn tại cái gì, chỉ nhìn hiện tượng nhẹ nhàng đi thôi.

Sống điềm đạm bước nhẹ nhàng,

Tình cảm êm ấm giữ gìn yên lặng.

Cũng có nhiều lúc chúng ta đều bất lực,

Những điều chúng ta nuối tiếc đó,

Chúng ta nhìn nó trong tĩnh lặng.

          Hay cho câu: “Sống điềm đạm, bước nhẹ nhàng”. Nghe thì hay đó, liệu có mấy ai làm được chăng? Để quá trình đó trở thành hiện thực đâu phải dễ, là cả một quá trình lâu dài phải đấu tranh đến cùng cực, đôi khi phải đánh đổi với than mạng để có được một chút hy vọng, một chút niềm tin.

  Cũng từ đó chúng ta phải nhận ra những gì

Khổ mới là cuộc sống.

Mệt mới là công việc.

Thay đổi là vận mệnh.

Nhẫn là rèn luyện.

Bao dung là trí tuệ.

Tĩnh là tu dưỡng.

Xả mới đạt được.

Làm mới có thu hoạch.

          Có lẽ là cách buông xuôi tốt nhất chúng ta có thể làm ngay lúc này. Nếu chúng ta cứ vô lo vô nghĩ thì chắc chẳng có gì để nói, chẳng có gì để bàn cãi. Vì vốn dĩ cuộc sống này không cho phép chúng ta vô lo vô nghĩ như vậy. Luôn ràng buộc con người với trông gai trong cuộc sống, luon dưa con người chạm tới ngưỡng cửa sinh tử, đưa con người vào tình thế bi đát của cuộc sống để thử thách lòng kiên nhẫn đó. Ai chưa tỉnh ngộ mà vẫn u mê sẽ dễ đi mà khó quay trở về, bước đi mà không thể bước lại, sở dĩ vì thời gian chẳng chờ ai, cũng như cốc nước đỗ đi lấy lại làm sao?

   Để minh chứng cho điều đó xin kể cho mọi người một câu chuyện.

KẺ ĂN MÀY …

Một gã ăn mày tiến gần một quý ông ăn mặt sang trọng trên đường phố. “Này, ông bạn quý, ông có thể cho hai đô la được không?”

Người đàn ông ăn mặc sang trọng trả lời:” Bạn sẽ không tiêu tiền vào rượu chè, phải không?”

“Không, thưa ngài, tôi không uống rượu,” gã ăn mày cãi lại.

“Bạn sẽ không quẳng nó vào những ván chơi tào lao, phải không?” người đàn ông thượng lưu hỏi.

“ Không theo lối đó. Tôi không chơi bài,” gã ăn mày trả lời.

“ Bạn sẽ không tiêu hoang tiền vào những khoảng phí hõm của một cuộc gôn, phải không?” người đàn ông hỏi.

“Không bao giờ,” tên ăn mày nói, “tôi không chơi gôn.”

 Người đàn ông hỏi gã ăn mày có muốn về nhà với ông ta ăn cơm nhà không. Gã ăn mày hăm hở đồng ý. Trong khi họ đang đi hướng về nhà người đàn ông, gã ăn mày không thắng được tính tò mò. “Vợ ông sẽ không nổi giận khi bà ấy thấy một gã như tôi tại bàn ăn của ông à?”

“ Chắc là có,” người đàn ông nói, “nhưng sẽ đáng như thế. Tôi muốn cô ấy thấy điều gì xảy ra cho một gã không nhậu nhẹt, cờ bạc hoặc chơi gôn.”

Nếu nhìn dưới góc độ bình thường thì câu chuyện không có gì là thú vị, nhưng hãy thử nghĩ xem trong đó từng câu chữ muốn gửi cho ta thong điệp gì? Có lẽ không vì người giàu cho người ăn xin tiền mà cách ứng xử trong cuộc sống như thế nào? Có thể cho người ăn xin về nhà cùng ngồi ăn sẽ bị vợ sỉ nhục nhưng ít ra cũng giúp cho người nghèo kia không xa vào cám dỗ của cuộ sống. Thế mới nói: “Sống điềm đạm bước nhẹ nhàng, Tình cảm êm ấm giữ gìn yên lặng”  đã là một hạnh phúc với ai đó rồi.

Có một câu nói nổi tiếng

“Chỉ có ai đã trải qua nỗi đau khổ tột cùng mới có khả năng cảm nhận được hạnh phúc tột cùng“.

Only a man who has felt ultimate despair is capable of feeling ultimate bliss.

Alexandre Dumas

         Thật vậy, khổ đau đến giống như những ngày mưa gió bão bùng để nhắc nhở chúng ta biết sống và trân quý những ngày nắng đẹp, gió hiền.  Tất nhiên, không ai muốn mình bị đau khổ và luôn tìm mọi cách để tránh né chúng.  Nhưng, đôi lúc, chúng ta cần có đau khổ để cảnh báo mình phải dừng lại để đánh giá cuộc sống của mình.  Những người đạt đến đỉnh cao hạnh phúc trong đời sống là những người biết hướng tâm nhiều về tâm linh và thường không quan tâm nhiều đến vật dục.  Mỗi ngày, chúng ta phải trải qua một cuộc đấu tranh lớn bên trong nội tâm.  Đó là cuộc đấu tranh giữa thể xác và tâm linh.  Thể xác là nơi phát sinh những đam mê vật dục mà mình sinh ra đã có sẵn từ giòng họ, hay mình đã tạo tác trong trong quá khứ.  Đau khổ thường xảy ra khi vật dục không được đáp ứng thỏa đáng, và tâm linh thì cứ tiếp tục đòi hỏi thêm mãi.  Nghĩa là thân và tâm không được hòa hợp, bình an. 

Thong dong tự tại ấy vậy mà vui

Bức tranh thể hiện biết đủ để vượt qua nỗi đau

 Và chính vì vậy, đức Phật đã dạy chúng ta cách nhìn thấy sự thật về đau khổ để tìm con đường thoát khỏi khổ đau.  Sự thật mà nói, dù chúng ta đã trải nghiệm nhiều về đau khổ, nhưng phần nhiều chúng ta chỉ biết sợ khổ; và hầu như, ít khi nào học được gì nhiều từ đau khổ.  Bằng chứng là chúng ta luôn chạy theo vật dục để kiếm tìm hạnh phúc và cố tránh né, càng nhiều càng tốt, tất cả những gì mang lại khổ đau. Bởi lẽ đang yên bình bỗng nhiên gặp cơn giông tố thì không biết phải xử lý như thế nào? Nếu chưa va chạm cuộc sống tình trường thì như một trang giấy mới vừa được vẽ lên đó, điều quan trọng là bây giờ chúng ta phải tiếp nhận cái vết đổ đó, tìm cầu chân lý và tham học hỏi để vượt qua, có lẽ chỉ còn cách như vậy là tốt hơn với ai đó là người phàm phu tục tử như chúng ta mà thôi.

295 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3