KHI EM BUỒN, HÃY LÊN TRANG CỦA ANH?- Tác giả Nguyên Bảo

  • bởi

Thế giới em đang sống là những ngày của “sự trực tuyến”. Bây giờ, người ta nghe nhạc theo trào lưu và xem phim theo sự gợi ý từ người khác. Một bài hát hay được hiểu là một bài hát “đang ở top trending” và có đôi lúc tiki làm người ta thấy bất bình.

Em nói, thi thoảng em vẫn nhớ về người đàn ông ấy. Những lúc như vậy, em thường chọn cách mở một tập phim buồn ra xem và khóc. Đó là cách để em lấp đầy trong tâm trí mình bằng những cảm xúc mới, cũng là cách em chọn để tìm ra một vài mong muốn ẩn sâu trong lòng mà ban ngày không tìm sao cho thấy.

KHI EM BUỒN, HÃY LÊN TRANG CỦA ANH?

Anh vẫn thích viết cho người ta đọc, vẫn miệt mài đi tìm những cảm xúc của những người thích anh. Anh không xem công việc hằng ngày là áp lực, nhưng công việc sáng tác thực sự khiến anh giải tỏa được nhiều. Có lẽ những người đọc đang từng ngày theo dõi những trang viết nhỏ đó cũng giống anh thôi: chọn cách đồng cảm và giao tiếp với người lạ qua một vài con chữ.

Điều ẩn sâu trong tâm hồn mình có nhiều khi được tìm ra theo cách thức đó.Anh không thích những cảm xúc hời hợt, vì vậy những con chữ phải chắt chiu. Từng bài blog thỏa mãn được mong muốn của anh theo một cách thức riêng.

Em không thích sống là một người khác, vì thế mà em phải mải miết tìm mình. Em tìm trong hình bóng cũ, tìm trong những công việc chẳng thể đam mê. Chuỗi ngày trôi qua vì sao mà buồn, chắc chỉ em mới hiểu hết.

Hôm nay em buồn không? Anh thì mới vừa tắt máy. Độ này, mình không có thời gian để nói chuyện với nhau.

Buổi sáng hôm nay, anh ngồi phơi ngón tay dưới nắng, thấy những vết xước vẫn chẳng khác hồi còn bé. Chúng ta lớn nên để rồi trở thành những con người tĩnh lặng, âm thầm nhìn mọi thứ, âm thầm lựa chọn cho mình những cách thức riêng để tồn tại.

Thật tuyệt khi mỗi đêm ta đều nghe trong lòng âm thanh của loài người. Là lúc anh hoặc em cố gắng chạy đua với bản thân – chứ không phải bất kỳ một ai khác. Là khi chúng mình nhìn những ngọn núi cao bằng ánh mắt của sự công nhận – chứ không phải là ngưỡng mộ hoặc đố kỵ.Trời không sinh cho loài người đôi cánh, nhưng sự thật chúng ta lại là những sinh vật có thể bay cao nhất trên hành tinh này!

ca si ha anh tuan

Những niềm vui, lâu dần chỉ có ta một mình gặp nhấm

Chúng ta của hôm nay, tuổi còn trẻ cho nên phải nhiệt huyết sống.

Ta dốc hết sức lực chạy theo một ước mơ xa xôi của những con người dũng cảm. Ta giấu trăm ngàn suy nghĩ cá nhân trong lòng để người ngoài nhìn vào thấy ta đang cư xử thật “hợp lý”. Mỗi khi khóc, ta chọn một mình.

Những niềm vui, lâu dần chỉ có ta một mình gặp nhấm. Đứng dậy sau hỉ nộ ái ố, ta lại nhanh chóng bước tiếp theo tiếng trống lòng hối hả.Mình phải sống như những kẻ không hề biết thất bại. Mình mặc kệ những kẻ ghét mình, phải để họ tìm mãi không thấy nơi mình dừng bước.Em ơi mặt trời hôm nay đã mọc, những mộng ước mình vẫn xanh.

Anh chụp lại vài ngọn cây trên đỉnh núi, sau chuyến dã ngoại cùng đồng nghiệp. Anh ghi trong lòng một vài mặt cười và viết vài dòng tươi vui về người sếp hiện tại.Tối nay, em hãy mở những dòng anh viết và tự mỉm cười với bản thân. Chúng ta đừng quên nhau để mạch giao cảm sâu đậm xưa nay đứt mất. Bởi sâu trong câu viết, anh muốn tặng em một ngày mai rạng ngời.

Nguyên Bảo, gửi tặng những người đọc chân chính của Bảo. Cảm ơn các bạn luôn ủng hộ tôi bằng tinh thần, tương tác và những lời khích lệ!

“Tôi vẫn nhớ câu chuyện tình đó, như nắng như mưa.

Người con gái tôi thương là một cô gái cần được yêu và dễ hờn dỗi. Cô ấy cũng là một người mau quên những giận hờn. Tôi vẫn nhớ những niềm thương vẫn cuộn lên ngay sau một cuộc cãi và. Ngày ấy, bình yên của chúng ta có khi chỉ đơn giản là tay đan vào tóc, tay vỗ tấm lưng hoặc tay tìm tay nắm.Thế mà rồi cuộc sống làm chúng ta lãng quên và không cần bình yên ấy vì tưởng đâu xa nhau sẽ là những ngày vui hơn.”

Trích sách Người thương đã cũ.

nếp nhăn tạo thành do cau mày

nỗi buồn nào vẫn hằn sâu trong đôi mắt em

Tinh yêu đến là lúc những xúc cảm nhen lên trong lòng nhẹ nhàng vừa đủ . Ta muốn chết lại nơi đáy mắt một người . Muốn vỗ về người đó giữa màu buồn của những chiều không tay nắm . Muốn nge cả những tổn thương người đã từng gánh chịu , chỉ để lặng nhìn nhau. Đôi môi im lặng có thể chính là lúc trái tim cảm nhận nó sâu sắc nhất

Cảm ơn “Người thương đã cũ”

Có bao nhiêu bạn ở fanpage của tôi đã liên tục ngóng đợi sách Người thương đã cũ trong thời gian vừa rồi? Tôi chắc số người làm việc ấy không quá nhiều nhưng hẳn cũng không phải ít ỏi. Và tôi cảm ơn cuốn sách vì đã cho chúng ta có chung một sự ngóng đợi!

Chiều nay, khi tôi cập nhật link đặt sách bản có chữ ký đầu tiên trên page thì lập tức thấy các bạn đua nhau hưởng và gửi tôi hình ảnh “đã đặt thành công”. Cuốn sách chúng ta cùng nhau chờ, tôi mong các bạn sẽ nâng giữ nó, hoặc hãy tặng cho một người cần nó – khi các bạn chán.

Bởi vì tôi và những người yêu sách vẫn cố gắng đến gần với nhau từng ngày. Tôi vẫn luôn muốn những bài tản văn kể về nhiều lạ lẫm của tâm hồn ấy sẽ giúp các bạn hiểu chính mình hơn, nghe tiếng lòng của mình nhiều hơn và đồng thời có thêm nhiều hơn sự đồng cảm với người xung quanh.Những bạn theo dõi tôi lâu thì chắc chắn biết một điều: tôi viết sách không phải là để kiếm tiền!

Và dĩ nhiên, tôi cặm cụi viết mỗi đêm cũng hoàn toàn không phải để mưu cầu sự nổi tiếng. Người viết sách thức đêm mặt xấu lắm, người đọc sách chỉ biết tới người viết phần nhiều qua câu chữ, nếu mọi chuyện tốt hơn, bản thân tôi cũng không mong là đi ra ngoài đường có ai nhận ra mình.Tôi thích câu nói của Đen Vâu: “người ta không quý con ong mà người ta chỉ quý mật”. Và tôi cũng chỉ mong những ai đã đến đây sẽ quý lấy cuốn sách mà tôi dồn vào đó nhiều tình cảm.

Người thương đã cũ không phải là cuốn sách tôi viết để chạy theo thị trường.Tôi thích môn Văn từ nhỏ, học viết qua thứ tư duy hạn hẹp của bản thân về nghệ thuật. Có tờ báo nói bản thân tôi “thích kết tinh hình ảnh thành từng chùm từng chuỗi như thơ Chế Lan Viên”.

Chị biên tập viên của Sống nói rằng chị ấy bất ngờ khi cầm trên tay bản thảo sách, chị không nghĩ một tác giả trẻ như tôi lại chọn lối viết như vậy, không nghĩ Người thương đã cũ lại tràn đầy những hình ảnh đẹp, tràn đầy sự trân trọng như thế.

Suốt một ngàn ngày viết văn, tôi không mong gương mặt mình được người ta nhớ. Chỉ mong những cuốn sách sẽ được mọi người truyền tay nhau đọc.Tôi mong Người thương đã cũ sẽ là nơi mà nhiều bạn trẻ ngẫm nghĩ về chuyện tình cảm của những ngày sau bão tố. Dù đã yêu hay chưa yêu, các bạn cũng đều sẽ được nghe thêm rất nhiều những giai điệu của tâm hồn.

Rằng chúng ta ai cũng đều sẽ phải đi qua nhiều bão lòng, và chúng ta có nhiều ngọt ngào để nhớ, rồi chúng ta biết quý trọng một sự bắt đầu. Tâm hồn ta khi đi qua trầy xước sẽ chẳng mòn đi mà trái lại sẽ thêm nhiều nữa sự tinh tế và lòng trâm trọng.

cảm ơn người thương đã cũ

cảm ơn người thương đã cũ

Khi yêu, ai cũng muốn vì nhau mà cho đi hết. Quyết định từ bỏ chính vì vậy cũng đem lại một khoảng trống thật lớn, không cách nào khỏa lấp nổi.

  • Cảm ơn sách Người thương đã cũ đã kéo chúng ta lại gần.
  • Bình yên nhé, các bạn của tôi!
  • sưu tầm
121 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá