Khách Bộ Hành Thời Gian – Truyện Nhẹ Nhàng Cho Các Đôi Lứa

“Trên thế gian này, không ai có thể điều khiển được thời gian. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là để mỗi phút giây trôi qua càng êm đềm, tươi đẹp.”

Bìa Sách

Duyên phận vốn là một điều gì đó vừa đẹp đẽ lại vừa ngang trái. Trong vòng xoáy của thời gian, Hành Sùng Ninh và Diệp Giai Nam tựa như hai cây kim trên mặt đồng hồ, cứ liên tục gặp gỡ rồi lại chia ly, đi lướt qua nhau rồi lại trùng phùng.

Thông tin cơ bản về sách 

  • Thể loại: Truyện
  • Tác giả: Mộc Phù Sinh
  • Năm xuất bản: 6/2019
  • Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên
  • Giá bán: 108.000đ

Tóm tắt nội dung

2 giờ sáng, trên chiếc xe khách xuyên qua sa mạc tối đen như mực, Diệp Giai Nam lần đầu tiên nhìn thấy Hành Sùng Ninh. Anh đang thiêm thiếp ngủ, dùng mũ che mắt, chỉ để lộ sống mũi cao, khuôn cằm cương nghị và đặc biệt là đôi môi đầy đặn với phần chóp môi tinh tế, đầy quyến rũ. Thế rồi vào khoảnh khắc anh bỏ chiếc mũ xuống và liếc nhìn cô, ngọn đèn treo trong xe bất chợt vụt tắt, bóng tối bao trùm vạn vật, nhưng đôi mắt đen thẳm và sâu hút của vị hành khách bí ẩn kia vẫn kịp để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng Diệp Giai Nam đến mãi sau này.

Một năm sau, hai người gặp lại nhau trong làn mưa bụi giữa rừng hoa ngân hạnh. Lúc này, Diệp Giai Nam đã biết tên anh là Hành Sùng Ninh, người đứng đầu một hãng thiết kế đồng hồ nổi tiếng thế giới và là người mà cô phải khom lưng nịnh hót. Chỉ có điều, hình ảnh của Diệp Giai Nam trong lần gặp lại này có phần nhếch nhác vì mưa và bụi đất. Trong lúc tay xách nách mang, cô lên tiếng xin sự giúp đỡ của anh với hy vọng người đối tác này có thể thể hiện chút phong thái ga-lăng.

Thế nhưng, Diệp Giai Nam không ngờ rằng người đàn ông đẹp trai này lại mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế mức độ không nhẹ. Sau này khi nhớ lại ngày hôm đó, ắt hẳn Hành Sùng Ninh cũng có ít nhiều hối hận, nếu ngày đó anh chịu đưa tay giúp cô xách đồ, cô chắc chắn sẽ không ác cảm với anh nhiều đến thế. Nhưng mà, lúc đó trông cô nhếch nhác thảm hại thật sự luôn. Với cả, cuối cùng cô cũng thích anh trước đấy thôi =__=

Chỉ có điều, từ chỗ “cực kỳ ác cảm” cho tới “thích” của Diệp Giai Nam là cả một quá trình, mà quá trình đó bao gồm việc cô “tình cờ” hắt cả một xô máu gà vào người anh theo đúng nghĩa đen, sau đó lại bị anh “vô tình” vặn trật khớp xương bả vai đau phát khóc. Tóm lại là nghiệp quật cả đôi cho đẹp lòng nhau.

Đừng hiểu lầm Hành Sùng Ninh có hành vi bạo lực với phụ nữ nhé. Đó chỉ là tai nạn, hoàn toàn là tai nạn không đáng có thôi, dù rằng sự cố này đã khiến Diệp Giai Nam có phần sợ hãi Hành Sùng Ninh. Nhưng mà, các cụ đã có câu “đẹp trai thì gì cũng tha thứ được hết”, nhất là khi anh chàng đẹp trai này cũng có những lúc rất dịu dàng và tinh tế.

Khi anh nói tên cô là “miền đất hứa của Thượng đế”**, khi anh ngồi trước mặt cô, chỉ một động tác nhấp ngụm trà của anh cũng khiến tim cô đập điên cuồng, Diệp Giai Nam biết mình đã thích anh rồi.

Đối với Diệp Giai Nam, “thích” đơn giản là “thích” mà thôi nhưng Hành Sùng Ninh lại lý trí hơn cô nhiều. Anh hỏi cô có biết gì về anh không, thích anh ở điểm nào? Liệu cô có biết một chứng bệnh bẩm sinh đã khiến anh không thể phân biệt được phương hướng cũng không thể đọc chữ không? Liệu cô có biết mười mấy năm về trước, anh đã từng sống thực vật suốt ba năm sau tai nạn hay không? Cô có biết di chứng tâm lý của anh nặng nề tới mức nào hay không?

Đương nhiên, Diệp Giai Nam không biết. Cô không biết về quá khứ của anh cũng như anh không biết về nỗi dằn vặt giấu kín trong lòng cô. Quá khứ của anh không liên quan đến cô cũng như quá khứ của cô chẳng hề có sự hiện diện của anh. Nhưng Diệp Giai Nam đủ dũng khí để bước lên một bước, phá vỡ bức tường ngăn cách giữa hai người và giờ đến lượt Hành Sùng Ninh bước ra khỏi vùng an toàn của mình để trải nghiệm thứ gọi là tình yêu.

Hành Sùng Ninh nói rằng con số 12 là con số kỳ diệu trên mặt đồng hồ, đó là điểm khởi đầu cũng là điểm kết thúc. 12 năm trước, Hành Sùng Ninh vĩnh viễn mất đi cuộc sống mà anh từng biết, vĩnh viễn mất đi người thân mà không kịp nói lời từ biệt, cũng đánh mất một phần trong con người anh, phần nồng nhiệt nhất, rực rỡ nhất, hạnh phúc nhất.

Hành Sùng Ninh nói rằng trong một bộ phim, mười mấy năm trôi qua chỉ được gói gọn vỏn vẹn trong mấy chữ phụ đề, còn trong cuộc đời anh, mười mấy năm đó là chuỗi ngày cô đơn, lạc lối và bất lực, dài đằng đẵng tưởng như chẳng bao giờ kết thúc.

Khi Diệp Giai Nam hôn anh, khi cô nói cô thích anh, anh đã nổi giận chất vấn cô rằng cô đâu có biết gì về anh, làm sao có tư cách để nói lời “thích”? Nhưng liệu có phải như thế không? Hành Sùng Ninh biết về Diệp Giai Nam đâu có nhiều hơn Diệp Giai Nam thích Hành Sùng Ninh, thế mà, rồi anh vẫn thích cô đó thôi.

Một cô gái chỉ vì sợ anh bị mất mặt trước người lạ mà giành lấy quyển thực đơn, khe khẽ đọc cho anh từng món từng món. Cô gái có vành tai nhỏ xinh, gần như trong suốt trong tia nắng chiều chiếu rọi. Có thật là anh không thích cô không?

Diệp Giai Nam chính là con số 12 trên mặt đồng hồ của Hành Sùng Ninh. Cô vừa là điểm kết thúc cũng là điểm khởi đầu. Kết thúc của quá khứ, của những tháng ngày đau thương và cô độc. Khởi đầu của tương lai, của tình yêu và hy vọng.

Còn đối với Diệp Giai Nam, Hành Sùng Ninh là gì? “Nếu kiếp này chưa từng đến Cairo, thì coi như chưa từng thấy thế giới. Còn thế giới của cô đã gắn liền với Hành Sùng Ninh mất rồi.”**

Tưởng như quan hệ của hai người sẽ mãi vừa căng thẳng, ngột ngạt vừa lạnh nhạt, nước sông không phạm nước giếng, nhưng dần dần, qua vô số lần đụng độ, thỏa hiệp và nhất là khi bí mật về thân thế của Hành Sùng Ninh được hé lộ, Diệp Giai Nam dần đồng cảm, thấu hiểu anh hơn. Chẳng biết từ lúc nào, trái tim cô đã loạn nhịp trước những cử chỉ dù hơi cứng nhắc và đạm bạc, nhưng vẫn không dấu được sự ân cần rất đỗi dịu dàng của anh.

“Người thông tuệ thường nói rằng: ‘Chỉ có những kẻ ngốc mới vội vàng.’ Nhưng anh lại chẳng có cách nào ngăn mình đem lòng yêu em.”* Diệp Giai Nam không ngốc cũng chẳng phải là kẻ cuồng si, thế nhưng vào giây phút bóng lưng Hành Sùng Ninh khuất sau ngã rẽ, cô lại chẳng kìm được dòng nước mắt, cứ thế đuổi theo anh, gọi tên anh, hôn anh.

22

22

Một số đoạn trích hay

“Em nhớ anh.” Cô nói. Diệp Giai Nam cảm thấy đầu kia hình như khựng lại.

Đôi môi anh kề sát ống nói, bất động.

Bốn bề im phăng phắc. Diệp Giai Nam như nghe thấy cả tiếng gió xuân Thụy Sĩ xào xạc thổi qua.

Sau đó cô mới nghe Hành Sùng Ninh nhẹ nhàng thủ thỉ,“Giai Nam, ngoan.”

***

Nụ hôn bất ngờ trong rừng cây nhuộm ánh chiều tà chính là bước ngặt trong mối quan hệ giữa hai người. Có thể lúc đó là do ma xui quỷ khiến, do bóng dáng anh đứng dưới ngọn đèn đường quá đỗi đẹp đẽ, mơ hồ, do chóp môi quá quyến rũ của anh mà ngay từ lần gặp đầu tiên, cô đã tự hỏi nếu được hôn lên đó thì sẽ có cảm giác thế nào, hoặc cũng có thể là do tình cảm vốn đã âm ỉ từ lâu nay bất chợt bộc phát không sao kìm nén được.

***

“Diệp Giai Nam chợt nhớ đến một câu trong “Nghìn lẻ một đêm”: Nếu kiếp này chưa từng đến Cairo, thì coi như chưa từng thấy thế giới. Còn thế giới của cô đã gắn liền với Hành Sùng Ninh mất rồi.”

***

Còn với Hành Sùng Ninh, quả thực anh đã bị hành động “tập kích bất ngờ” của cô làm cho ngây ngẩn. Từ bao lâu nay, anh tự nhốt bản thân trong một thế giới biệt lập, khép kín và cô độc. Sinh ra đã mắc chứng bệnh rối loạn định hướng bẩm sinh, năm mười lăm tuổi lại bị bắt cóc và sống thực vật suốt ba năm trời, đến khi tỉnh giấc, thế giới trong anh đã biến đổi hoàn toàn. Mang theo quá khứ u ám và đầy tổn thương cùng một tài năng trác tuyệt, anh trở thành nhà chế tác đồng hồ tiếng tăm lừng lẫy hội tụ đủ hai yếu tố là thiên tài và quái dị.

Sau khi gặp gỡ Diệp Giai Nam, anh hoàn toàn không ngờ cô gái này có thể khuấy động đáy lòng vốn phẳng lặng, chán chường như ao tù nước đọng của mình đến vậy.

***

“Thời niên thiếu, tôi từng gặp tai nạn, bấy giờ sau khi tỉnh dậy từ ranh giới giữa sự sống và cái chết, tôi cứ ngỡ mình đã đánh mất tất cả. Mười hai năm sau, tôi lại gặp được một người có thể thắp sáng cả thế giới của tôi.”

***

Trước nụ hôn bất ngờ của cô, anh bối rối, ngỡ ngàng, không kịp phản ứng. Chính thái độ đó đã khiến cô hiểu lầm là sự từ chối và bỏ đi. Mất cô rồi, anh mới cảm thấy căn nhà trở nên trống vắng, xa lạ nhường nào, trái tim cũng cảm thấy hụt hẫng, chán nản biết bao nhiêu. Thế là bất chấp tất cả, anh đuổi theo cô tới Ai Cập, nơi họ gặp nhau lần đầu tiên, cũng là nơi dẫn lối cho một mối nhân duyên đã có từ ba nghìn ba trăm trăm trước.

***

Dưới kim tự tháp, cô nói với anh: “Từ nay về sau anh có em rồi.” Bấy giờ anh chẳng nói năng gì, khiến cô hết sức thất vọng.

Ngờ đâu ở nơi này, anh lại trả lời cô bằng giọng khiến người ta say đắm: “Sau này em cũng có anh rồi.”

***

Từ hai kẻ lữ hành vô tình lên cùng một chuyến xe lang thang trên sa mạc tới đối tác trong một dự án thiết kế đồng nữ, sau đó là bạn cùng nhà, là chú – cháu, là người yêu, đủ các tầng quan hệ, Diệp Giai Nam và Hành Sùng Ninh đã vượt qua mọi trắc trở và định kiến để đến bên nhau. Nhưng rồi, khi sóng gió lại một lần nữa ập tới, những vết thương trong quá khứ tưởng chừng đã đóng vảy lại một lần nữa bị rách toạc và phơi bày dưới ánh mặt trời, liệu hai trái tim cùng cùng chung nhịp đập có vì vậy mà phải rời xa?

***

Đến trước mặt cô, Hành Sùng Ninh dừng lại hỏi lần nữa, “Diệp Giai Nam, em tìm anh à?”

Hành Sùng Ninh chăm chú nhìn cô, đôi mắt như xuyên thấu tất cả, trông thấy trái tim cô.

Cô đáp: “Vâng.”

Nghe câu trả lời ấy, khóe miệng anh hơi nhếch lên, chóp môi lay động, nhoẻn cười.

Đánh giá

Câu chuyện tình yêu của họ vừa dịu dàng, say đắm như ánh nắng ngày xuân, lại vừa cuốn hút và bí ẩn như trời đêm sa mạc. Vẫn với văn phong êm dịu, tinh tế vốn đã thành thương hiệu của Mộc Phù Sinh và một cốt truyện nhẹ nhàng, lắng đọng có thể chạm đến trái tim của tất cả chúng ta, “Khách bộ hành thời gian” chính là “món ăn tinh thần” cực kỳ tuyệt vời cho những ngày hè rực rỡ. Theo chân hai nhân vật chính, chúng ta có thể thỏa sức mường tượng ra quang cảnh hùng vĩ và thiêng liêng của ngôi đền Abu Simbel trường tồn với thời gian, sự sầm uất nhộn nhịp và rực rỡ sắc màu của thành phố cảng Alexandria nằm bên bờ Địa Trung Hải hay vẻ nên thơ, trữ tình thấm đượm nét kỳ ảo của hồ Vũ Sư mịt mờ sương khói trong cơn mưa thu mát lạnh. Khi lật dở từng trang sách và khám phá câu chuyện tình yêu đẹp đẽ của Diệp Giai Nam và Hành Sùng Ninh, chúng ta cũng đồng thời cảm nhận được sự diệu kỳ của định mệnh và niềm hạnh phúc vô vờ khi: “Thật may ta đã không lạc mất nhau”.

3

Link đặt sách

https://tiki.vn/khach-bo-hanh-thoi-gian-p20333636.html?spid=21222994&utm_source=google&utm_medium=cpc&utm_campaign=SEA_NBR_GGL_PLA_DTP_ALL_VN_ALL_UNK_UNK_C.ALL_X.1057274772_Y.54169762056_V.21222994_W.DT_A.636116538219&gclid=EAIaIQobChMI1oSyhYO74wIVirHtCh0YLwpZEAQYASABEgKUf_D_BwE

493 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3