JOKER – thằng hề mang nụ cười đau khổ trong xã hội

Vào một ngày trời mưa, tác giả được may mắn xem bộ phim chiếu rạp mới ra JOKER, ấn tượng ban đầu cho poster của phim là sự ma quái, kinh dị. Tiêu đề phim chỉ vỏn vẹn một từ JOKER không hấp dẫn, không hoa lệ, nhưng đầy tính nhân văn.

Joker, Có lẽ nhiều người đã quá quen thuộc với hình ảnh một gã hề vừa ma mị, vừa hài hước mang lại tiếng cười hay vô chừng là nỗi ám ảnh cho mọi người với khuôn mặt được trang điểm đậm: mặt trắng bệt, mái tóc xoăn đúng chất phương Tây, miệng rộng và to với mép môi vểnh lên luôn mang theo nụ cười vừa quái dị vừa hài hước.

Tuy nhiên, có ai biết đằng sau gã hề với đôi môi lúc nào cũng cười đó lại là một cuộc đời đầy nỗi u uất, hận thù và đau khổ ngông nghênh đến lạ. Nhưng vượt lên tất cả, JOKER đã trở thành một biểu tượng cho sự vui vẻ và quái dị mà ai cũng đã từng một lần chạm mặt.

joker thằng hề

Cuộc sống bi hài bị vùi đạp bởi sự trêu đùa.

Tình tiết phim được mở đầu với bộ dạng của nhân vật chính Arthur Fleck trong trang phục của chú hề đi vui mua cho mọi người khắp nẻo đường, đó là một cái nghề của tầng lớp lao động nghèo nhưng đáng trân quý khi số mệnh anh ta mang theo là mang lại niềm vui cho tất cả mọi người, với nụ cười luôn xuất hiện trên đôi môi của hắn, hắn nhảy múa, đung đưa và hát vu vơ như gã khờ ngoài phố.

Nhưng những gì người ta quan tâm là thằng hề là một trò tiêu khiển, mua vui, từ đó, học châm chọc, khinh bỉ, thậm chí đối xử một cách tàn nhẫn với họ. Đáng lẽ ra, ta nên dang rộng cánh tay mình để giúp đỡ, che chở hoặc tối thiểu là dành một lời động viên cho những người nghèo khổ phải mưu sinh. Ấy vậy mà sự thật lại vốn trớ trêu chà đạp gã hề tội nghiệp, qua đó cũng phản ánh một cách chân thực cuộc sống vốn tồi tàn của xã hội thượng lưu.

Sự cam chịu chính là hành động của hắn trước những bất công, kì thị của xã hội, nhưng hắn vẫn vui sống vì nơi phía gia đình có người mẹ yêu thương đứa con của mình. Dòng nước mắt làm lem đi vết kẻ mắt nhưng không để làm lem đi tình yêu thương mà hắn ta đã dành cho mẹ mình, dành cho gia đình chỉ có 2 mẹ con nương tựa lẫn nhau trong căn nhà chặt hẹp, nhưng ấm cúng.

đau khổ tận cùng

Sự cực cùng trong đau khổ và bế tắc.

Hắn ta là một người mắc phải căn bệnh quái ác – bật cười liên tục không kiểm soát dù người ta đang kể một câu chuyện buồn. Nhưng ẩn sau nụ cười đó, chính là sự bất lực, nỗi đau khổ của hắn – một nụ cười mang nước mắt chất chứa bao nỗi đau đến xé lòng.

Thế là hắn ta chỉ biết cười không ngừng trước sự nguyền rủa hay giễu cợn của mọi người, một gã điên khi không khoác cho mình bộ áo của chú hề. Hắn ta tiếp tục bị trêu đùa và đánh đập thậm tệ mà không thể phản kháng, như thể khắc họa nỗi khốn cùng của giai cấp bị bóc lột, của những người nghèo sống trong xã hội phương Tây. Nhưng tất cả đã kết thúc bằng một tiếng súng rồi thêm nhiều tiếng súng.

Đỉnh điểm của sự khốn cùng được kết thúc bằng những tiếng súng mà vốn thằng hề không muốn, điều đó được ví như những gì phải chịu đựng được giải tỏa bằng một sự kết thúc, nhưng không phải kết thúc cuộc đời của chính hắn, mà kết thúc cái giễu cợn, trêu đùa – một sự vùng lên đầy mạnh mẽ, như một phát súng tuyên chiến với xã hội bên ngoài.

khóc vì ai

Điên loạn đến tức nước vỡ bờ.

Sự đau khổ chưa dừng lại ở đó, hắn ta phát hiện mình chỉ là một đứa con nuôi và có một tuổi ấu thơ bị hành hạ bởi chính người mẹ đã nhận nuôi mình – người bị mắc bệnh trầm cảm đến điên loạn. Hắn ta lớn lên với đòn roi, sự hành hạ, nhưng được dạy cách cười và làm cho người khác cười.

Có thể thấy, cái cực cùng đau khổ của hắn ta đã được khắc họa vô cùng sâu sắc, khiến người xem cũng phải nhói lòng với những chuyện mà hắn đã trải qua. Nhưng từng ấy là chưa hề đủ, hắn còn nhận lầm cha của mình, và bị chính người mà hắn xem là cha cho một quả đấm. Phải chăng, hắn đã không còn gì nữa để sống. Tuy nhiên, hắn không tìm đến con đường kết liêu đời mình mà hắn bắt đầu điên loạn, sự điên loạn như thể sự vùng vẫy của chính bản thân hắn trong cuộc sống quá nỗi tàn khốc đến với hắn.

Hắn không còn là một gã hề mua vui ngoài đường phố, mà hắn quyết tâm thành một nhà kịch hài nói, nhưng những gì hắn làm, những gì hắn cố gắng cũng trở thành trò hề không khác gì ngoài đường cho giới thượng lưu. Cuộc sống là vậy, vô cùng tàn khốc, nhưng ý chí của hắn ta đã vượt lên tất cả để vươn mình, để vượt qua các rào cản xã hội hiện tại.

Hắn được tham gia vào một show truyền hình mà hắn luôn mơ ước, và chính nơi cái show truyền hình đó là sự tức nước vỡ bờ của một kẻ điên mang trong mình sự nổi loạn. Hắn trả lời phỏng vấn bằng những uất hận trong mình đến ngày được giải tỏa, hắn ghét cay đăng cái xã hội khốn cùng dồn hắn và những người nghèo khổ vào chân tường. Thế là…

Cái kết về một xã hội phương Tây.

Khép lại cuộc sống bần cùng, đau khổ của chàng Athur Fleck là cái tên gọi JOKER ma quái, nổi loạn bắn chết ngài thị trưởng như muốn kết thúc cái gông xiềng của chế độ bóc lột của tầng lớp thượng lưu, Knock… Knock…. Và một phát súng ngay giữa cuộc phỏng vấn xảy ra vang lên trúng thẳng vào đầu thị trưởng, tiếng hét vang trời của khán giả bên dưới, mà đúng hơn hẳn là sự yếu hèn của một bộ phận tầng lớp thượng lưu nhút nhát trong cái nổi loạn của gã JOKER điên.

Chỉ còn lại đó, JOKER nghiễm nhiên, điềm tĩnh vẫn ung dung ngồi nơi đó. Sự đáp trả một cách kịch liệt, sự phản kháng cho tất cả những áp bức mà hắn ta đã phải chịu đựng trong suốt thời gian. JOKER bị bắt nhưng được giải thoát bởi những kẻ nổi loạn mang mặt nạ JOKER, một khung hình đẹp nơi những con người tưởng chừng cô độc lại hòa chung một nhịp. JOKER trở thành một biểu tượng anh hùng nơi vùng đất loạn lạc của giới thượng lưu và tầng lớp nghèo hèn.

Bộ phim JOKER là một tuyệt tác được xây dựng dựng nên bởi bàn tay tài hoa của đạo diễn Warner Bros, không quá hồi hợp, gây cấn, không quá nhiều kỷ xảo điện ảnh nhưng sự phản ánh một cách chân thực từ lối diễn xuất của diễn viên, tâm lý nhân vật và góc quay đã tạo nên một sự hài hòa vô cùng đặc biệt, một bộ phim chính kịch tâm lý mang lại cho người xem nhiều suy nghĩ và hoài niệm.

Qua đó, có thể thấy, dù cuộc sống có muôn vàn khó khăn, đau khổ, nhưng một khi chúng ta vươn mình hướng về phía mặt trời, thì con đường cuối cùng cũng sẽ rộng mở cho ta lối đi và định hướng cho ta một cơ hội mới.

Tất cả sẽ nhanh chóng qua đi và lại mang cho ta niềm vui và hạnh phúc. Chính vì thế, Arthur Fleck đã từng nói: “Sự hài hước không giống như đúng sai, mà nằm ở cảm quan của mỗi người.” – một câu nói đầy sâu sắc khiến chúng ta phải suy nghĩ.

  • Mở lòng hơn với cuộc sống
  • Sống tích cực và lạc quan
  • Yêu thương nhau để tình yêu thương lan tỏa.
80 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá