Học thạc sĩ, định cư ở Mỹ – liệu công sức bỏ ra có đáng?

Nước Mỹ – The United States luôn là điểm đến mà những người muốn phát triển sự nghiệp, phát triển cái tôi cá nhân luôn hướng đến. Thực sự, đối với những người đã có đủ tiền, có đủ tiềm lực kinh tế và khả năng định cư, sống và làm việc ở Mỹ, thì mọi thứ sẽ rất dễ dàng. Nhưng đối với những người tự lực, dựa vào chính khả năng của mình, có thêm một chút may mắn, thì công cuộc di cư sang đất nước cờ hoa thực sự là cả 1 quá trình.

  • Chuẩn bị mọi thứ
  • Sốc văn hóa
  • Rời xa gia đình….

Chuẩn bị điều kiện

Chị sang Mỹ để học thạc sĩ, đồng thời cũng xác định cả gia đình cũng sẽ ở lại Mỹ, một phần vì phát triển bản thân, có môi trường năng động cho con cái phát triển, một phần khác cũng vì ở Mỹ, mọi người ít soi mói mọi thứ, ít bàn tán đời tư người khác.

Và điều kiện để học thạc sĩ ở Mỹ cũng không hề dễ dàng gì, yêu cầu 3 năm kinh nghiệm làm việc ở các doanh nghiệp nước ngoài (và công ty cũng ở nước ngoài luôn), nên chị đã làm việc ở một công ty ở Singapore trong vòng 3 năm sau khi tốt nghiệp đại học ở Việt Nam, và sau 3 năm comeback to Việt Nam, chị lại bắt đầu dạy IELTS, chuẩn bị đủ tất cả các điều kiện để làm bước đệm tới Mỹ.

phong cảnh tuyệt đẹp ở Michigan

phong cảnh tuyệt đẹp ở Michigan

Khó khăn ban đầu khi đặt chân đến Mỹ

Với vốn tiếng anh cực ổn trước đó, nên khi sang Mỹ, ngôn ngữ không phải là vấn đề phải cân nhắc. Nhưng thực sự khi sang đến nơi rồi, mới thấy đôi khi nghe người Mỹ nói tiếng anh mà bản thân chị cũng không hiểu. Không phải vì không biết từ đó, mà nó giống như kiểu ở Việt Nam có 3 miền Bắc, Trung, Nam, dù cùng là tiếng Việt nhưng mỗi miền lại có chất giọng khác nhau, nói thật, bản thân là người Việt Nam nhưng đôi khi nghe giọng miền Trung, đặc biệt là Nghệ An, Hà Tĩnh,… thì thực sự cũng hoang mang mất vài giây để não load hoặc đôi khi cần người dịch hộ. Ở Mỹ cũng tương tự như thế, vì đâu phải người bản xứ, nên cũng đâu cao siêu tới mức hiểu hết tiếng Anh – Mỹ ở mọi vùng miền.

Vấn đề thứ 2 chính là sự chênh lệch múi giờ và vấn đề đi lại từ Việt Nam qua Mỹ. Đôi khi vì công việc ở quê nhà, nên việc đi lại cũng khá mệt mỏi. Hơn nữa, bản thân chị cũng là người có gia đình và con nhỏ, nên đôi khi cho bé đi cùng mà thấy thương bé vô cùng.

Có một lần cho bé về thăm ông bà ở Việt Nam, mà đâu thể bay thẳng một mạch từ Mỹ về Việt Nam đâu, phải bay từ Mỹ qua Hàn Quốc, rồi từ Hàn Quốc về Việt Nam. Và lần đó bị delay ở sân bay bên Hàn mất vài tiếng, con bé vừa mệt vừa khóc, thực sự thấy cực vô cùng. Mà đâu phải bay về Nội Bài là nhà ngay Hà Nội đâu, lại phải lóc cóc bắt xe về Thái Nguyên (quê chị ở Thái Nguyên), đáp xuống cái giường ở nhà thì mới biết là đã về tới nơi, bản thân chị là người lớn, đã trưởng thành và có sức đề kháng tốt còn thấy thực sự mệt mỏi và kiệt sức, chứ đừng nói một đứa trẻ con, exhausted!!!

the United states in our heart

the United states in our heart

Muốn có những thứ người khác không có, phải làm những điều người khác không làm

Với những người như gia đình chị, có cơ hội định cư nước ngoài, ở Mỹ, như mọi người vẫn biết, là một điều chắc chắn không phải đơn giản gì.

Không một người thân quen, không có mối quan hệ gì, ngoài thực lực bản thân ra cũng phải thừa nhận có một phần may mắn. Khi từ Việt Nam ra đến nước ngoài người ta mất đến 2-3 năm để ổn định tất cả. Có những gia đình khi đi mang theo vài tỷ sau 1 năm còn lại vài chục triệu.

Chuyện bình thường.

Khi mới sang Mỹ, tỷ thứ phải chi tiêu, từ xe ô tô cũng phải mua, nhà cửa, điện nước, ty tỷ thứ… nhưng nhà chị may mắn là cả 2 vợ chồng chị cùng đi làm và khéo chi tiêu nên không bị thâm hụt vào khoản tiền tiết kiệm (savings) đã là một điều may mắn. Nhiều người bảo đi nước ngoài sướng, nhiều người lại bảo: ra vẻ phông bạt thế thôi chứ chắc gì đã sướng.

bạn có quyền lựa chọn nơi bạn sống

bạn có quyền lựa chọn nơi bạn sống

Vậy thực tế là gì?

Tôi nói các bạn nghe, đi nước ngoài có nhiều kiểu, sang lao động cũng là một kiểu, lấy chồng cũng là một kiểu, gia đình quan chức làm cực kỳ to tram anh thế kiệt sang đấy rửa tiền tận hưởng cuộc sống cũng là một kiểu.

Còn gia đình chị là gia đình tri thức, có học có hành đàng hoàng nên nếu ai nghĩ sang Mỹ khổ kiểu đày đọa cày cuốc, không có chuyện đó.

Vợ chồng chị có quyền chọn việc tốt với thu nhập ổn, được xã hội nể trọng để làm. Nói thế không phải coi thường nghề khác nhưng ý là ai dù ở đâu hay làm gì muốn có tiền không phải là ngồi mát ăn bát vàng, phải nỗ lực, phải cố gắng rất rất nhiều, nhất là trong 2 năm đầu khi mọi thứ còn mới mẻ và khó khăn nhất.

Cuộc sống ở đâu cũng thế, ở Mỹ hay ở Việt Nam, hay bất kỳ đất nước nào cũng vẫn phải đi làm mới có ăn, người thích chỗ này, người thích chỗ kia. Miễn sao mình ở thấy vui vẻ hạnh phúc và thấy phù hợp là được.

Chị thích cuộc sống ở Mỹ vì thấy phù hợp, chị thích sự tự do, tính chị thẳng thắn, chị không thích sự lươn lẹo và phông bạt, cũng thích môi trường để phát triển bản thân. Chị nói chị có một cái “sense of belonging” (cảm giác thuộc về) khá mạnh ở Mỹ. Cho nên gia đình chị thích cuộc sống ở Mỹ, và cuộc sống của chị cũng khá tốt với những gì chị kỳ vọng.

Quan điểm từ nhiều người

Chị nói vẫn đề làm chị sợ nhất là cái kiểu quan điểm từ rất nhiều người. Chị háo hức mỗi khi nghĩ về Việt Nam chơi cùng gia đình, an hem, bạn bè. Nhưng lại sợ vì rất rất nhiều người nghĩ theo kiểu “bọn nó ở Mỹ về nhiều tiền lắm”.

Chị sợ về dịp lễ tết vì mọi người luôn xem phong bì mừng tuổi của Việt kiều sẽ là bao nhiêu, ai cũng ngóng chờ xem quà của người đi nước ngoài về là gì.

Hồi chị ở bên Singapore về vì nể nang mà mất tất cả gần 20 triệu tiền quà cho tất cả mọi người. Nhưng giờ chị cũng khác rồi, cái khổ của chị phải được mọi người hiểu cho rõ.

Ở đâu thì tiền của người ta vẫn không phải là tiền của mình.

Cái việc người ta có tiền hay không nó cũng không liên quan đến mình. Nên đừng nghĩ chuyện vay mượn, giúp đỡ hay làm chuyện tình thương. Chị vẫn giúp người khó khăn, luôn âm thầm và ẩn danh. Lúc có giúp nhiều, lúc không có thì giúp tẹo teo. Nhưng thường hay thấy chuyện khó khăn mà thương xót.

Tuy nhiên cũng có những giai đoạn gia đình chị cũng nhiều chuyện khủng hoảng. Bản thân chị cũng đương đầu rất nhiều thứ. Nhưng mọi khó khăn rồi cũng sẽ qua, và bản thân chị cùng gia đình có thể vượt qua mọi thứ.

Tâm sự chút ít về quan điểm cá nhân

Có những chuyện thì vay nợ nên trả kể cả khi người ta không đòi nữa. Đừng nghĩ người ta có tiền thì mình không cần phải trả. Người ta không đòi nữa vì để xem bạn tử tế đến đâu thôi. Việt kiều hay du học hay đi nước ngoài về người ta cũng như ở Việt Nam thôi. Cũng phải cố gắng vất vả.

Quy đổi ra thì tiền nước ngoài mệnh giá cao hơn nhưng thực ra chi tiêu bên những nước phát triển nó quá cao rồi. Cho nên như nhau cả.

Ở đâu phù hợp thì sống. Nhưng xét về môi trường sống và điều kiện sống ở nước ngoài tốt hơn, cho nên nhiều người chọn đi nước ngoài chứ không phải vì kiếm được nhiều tiền hơn.

Mọi thứ không phải quy đổi bằng tiền, giá trị bản thân mới là điều đáng nói.

Trên đây là những dòng tâm sự của một chị mà bản thân mình rất ngưỡng mộ. Tài giỏi, xinh đẹp, một con người theo mình nghĩ là dám nghĩ, dám làm mọi thứ…

Tất cả những dòng post của chị mình đều rất chân quý, giúp mình và nhiều người khác hiểu rõ hơn về cuộc sống bên Mỹ.

Và trong những bài post tiếp theo, mình sẽ chia sẻ cách sử dụng, phân bổ thời gian của người Mỹ giúp chị vừa có công việc tốt, vừa đảm bảo học tập xuất sắc, vừa chăm sóc gia đình chồng con, mong mọi người sẽ tiếp tục đón đọc…

Moon…

21 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1