Hoa cẩm chướng – Phía sau là câu chuyện cảm động về tình mẹ

Phần 1

Nói đến hoa cẩm chướng gấm, người biết có lẽ không nhiều; song nhắc đến cẩm chướng thì mọi người đã khá quen thuộc. Thực ra, hoa cẩm chướng mà chúng ta thường nói bao gồm loài cẩm chướng gấm Trung Quốc (Dianthus Chinese); cẩm chướng Mỹ, còn gọi là cẩm chướng thơm lùn (Dianthus barbatus); cẩm chướng thơm (Dianthus caryophyllus), tức tên gọi chung của cẩm chướng Tàu, cẩm chướng vườn…

Tại các vườn hoa, bồn hoa, chậu hoa của Trung Quốc, cẩm chướng là một loài hoa rất phổ biến. Trong các bài hát nổi tiếng về hoa cũng đếm không hết tên của nó, bởi nó không những có dáng vẻ đẹp mà còn mang phẩm cách cao sang, lúc nào cũng âm thầm dâng hiến mọi thứ của mình; cho dù không có được sự quý trọng của mọi người, ngay các thi nhân thời xưa cũng từng bất bình thay cho nó. Nhà thơ thời Đường Tư Không Thự trong bài thơ “Hoa cẩm chướng ở Vân Dương tự” nói rằng: “Trắng trong bướm khó sánh; Trong sân lựu nhường hồng; Hương đượm ai người tiếc; Sương xuân gió thu mong” chính là nói đến đặc điểm đa dạng sắc màu và thời kì hoa thắm dài của cẩm chướng. Nhà văn nổi tiếng thời Tống Vương An Thạch cũng vịnh một bài “Hoa cẩm chướng”: “Xuân sang đồi vắng, những khóm bông; Mặt đất tràn hương lác đác hồng; Ngưạ xe ngựa chẳng đến ai người ngắm; Thương thay vẫn rộ cũng gió đông”.

Hoa cẩm chướng chính là loài hoa hết sức bình dị như vậy. Thế nhưng, chính loài hoa bình dị nhường ấy lại trở thành biểu tượng của tình mẹ, trở thành tiêu chí kỉ niệm ngày lễ Mẹ. Ở Trung Quốc, ở các nước Âu Mĩ, thậm chí trong tâm khảm của người dân toàn thế giới, đều đem tấm lòng nhớ thương và kính yêu mẹ hiền gửi gắm vào hoa cẩm chướng, cẩm chướng đã trở thành một tặng phẩm không thể thiếu để kính dâng lên người mẹ, có thể nói thế này, trên đời này không ai không có mẹ, cẩm chướng cũng trở thành loài hoa không ai mà không yêu mến. Đặc biệt vào tháng 5 năm 1913, sau khi quốc hội nước Mỹ thông qua nghị quyết ấn định ngày chủ nhật tuần thứ hai của tháng 5 là ngày “Lễ mẹ”, người dân các nước rất nhanh chóng tiếp nhận ngày lễ này, hình thành một phong tục thời thượng để hiếu kính với mẹ. Một số quốc gia còn quy định, vào ngày “lễ mẹ”, những người còn mẹ thì đeo cẩm chướng đỏ, còn những người đã mất đi mẹ thì đeo cẩm chướng trắng. Tháng 5 năm 1934, nước Mĩ còn lần đầu tiên phát hành tem kỉ niệm “lễ mẹ”. Hoa văn trên tem là một bức họa, vẽ một người mẹ dáng vẻ hiền từ, hai tay bắt chéo đặt trên gối, lặng lẽ nhìn đăm đăm vào một bình hoa trước mặt, trong bình hoa ấy cắm một bó cẩm chướng tươi tắn rực rỡ.

close up flower head 23 2147835687

Đại sứ cho tình mẹ

Phần 2

Cẩm chướng đã trở thành dấu ấn kỉ niệm ngày “lễ mẹ” của rất nhiều quốc gia trên thế giới, trở thành biểu tượng về tấm lòng hiền từ của người mẹ. Loài hoa này còn có một câu chuyện truyền thuyết mà ít người biết đến nữa đấy!

Không biết là vào thời đại nào, có một gia đình bình thường họ Thạch trú ở một ngọn núi lớn tại Đông Bắc. Hai vợ chồng chỉ có một đứa con trai tên là Thạch Trúc. Nhà không gia sản cũng không ruộng đất, dựa cả vào việc đào cây thuốc của ông Thạch để mưu sinh. Không may là đúng lúc Thạch Trúc còn đang ê a học nói thì ông Thạch trong một lần đi đào thuốc bị ngã mất mạng. Từ đó, hai mẹ con sống nương tựa vào nhau, cuộc sống càng khó khăn hơn. Mẹ Thạch Trúc một mình gánh gánh nặng nuôi con, ngày ngày bà vào núi đào lâm thổ sản để đổi lấy chút lương thực, trộn với rau dại nấu cháo ăn. Cứ thế thời gian thấm thoát đã mười năm, mẹ Thạch Trúc chịu đủ muôn vàn cực khổ, khó khăn lắm mới nuôi lớn Thạch Trúc thành một chàng trai 17, 18 tuổi.

Con nhà nghèo hiểu chuyện sớm, Thạch Trúc là một cậu bé mọi mặt đều tốt, chuyện trong chuyện ngoài đều đỡ đần mẹ. Chỉ một nỗi do kham khổ từ nhỏ nên thân hình gầy nhom, chẳng những không thể giống các chàng trai khác, cậu phải một mình gánh vác gia đình để mẹ già được phút nghỉ ngơi, vậy mà còn mắc phải một chứng bệnh rất đáng xấu hổ từ nhỏ – chứng đái dầm. Đã là chàng trai 17, 18 tuổi đầu rồi mà vẫn không dám nói đến chuyện hôn nhân. Chậc, nhà nghèo lại bệnh tật, ai chịu đến làm dâu nhà này chứ, con hiểu chuyện sớm thì không nói, còn người làm mẹ thì nhìn cảnh trước mắt mà nhói đau trong lòng.

Từ đó, mẹ Thạch Trúc không vào núi đào lâm thổ sản nữa, bà học theo ông Thạch đào cây thuốc. Nhưng tuổi đã cao làm sao leo lên được núi non hiểm trở, xuyên được qua rừng sâu núi thẳm? Hơn nữa, cây thuốc nhiều vô kể, biết được vị thuốc nào chữa khỏi bệnh cho con trai? Thế nhưng mẹ Thạch Trúc không quản núi cao đường dốc, ngày nào cũng đi đào thuốc, mỗi lần phát hiện được một cây thuốc mới, bà đều tự mình nếm thử: vị cay, vị đắng, vị tê, vị chát, người làm mẹ đều nếm trước mọi cực khổ của thế gian. Có mấy lần bà bị trúng độc của dược thảo, mặt bị phồng, mắt ửng đỏ, nhưng bà lập tức ăn một số dược thảo thanh nhiệt giải độc, cuối cùng cũng chuyển nguy thành an. Bà cứ tìm mãi như vậy, một năm trôi qua, hai năm, ba năm trôi qua, nhưng cây thuốc chữa bệnh cho con vẫn chưa tìm được.

woman with newborn baby her arms 25030 41351

Mẹ thương con hơn tất cả những gì mẹ có

Phần 3

Chớp mắt đã vào tháng 5, tháng 6 của năm thứ ba, hôm đó, Thạch Trúc cản người mẹ lại định ra ngoài của mình, khóc nói: “Mẹ, đừng đi nữa, con không chữa bệnh, không lấy vợ nữa đâu. Mẹ chịu bao khó nhọc nuôi con lớn khôn, con đã không báo hiếu được mà còn làm liên lụy đến mẹ, kẻ làm con thật thấy có lỗi lắm mẹ ơi!” Mẹ Thạch Trúc cũng ngân ngấn nước mắt, xoa đầu cậu bảo: “Con à, mẹ biết con hiếu thuận, thế nhưng, trong thiên hạ có người làm mẹ nào thấy con bị bệnh tật dày vò mà trơ mắt nhìn chứ? Hơn nữa, nếu tìm được thuốc chữa khỏi bệnh cho con, thì không chỉ chữa được bệnh của con mà còn chữa được căn bệnh này cho những người khác, không những trút bỏ được nỗi lòng này của mẹ mà còn giúp cho những người làm mẹ khác”. Nói xong, bà kiên quyết ra khỏi nhà.

Lần này bà đi xa hơn, leo cao hơn. Thế nhưng bôn ba suốt một ngày vẫn không có phát hiện gì mới. Thấy sắc trời đã sẫm, gió núi từng hồi, hơi lạnh thốc tới, mẹ Thạch Trúc chỉ biết than một hơi, thầm nhủ hôm nay đi quá xa, tối nay không thể về kịp rồi. Lòng thương nhớ đứa con đau bệnh ở nhà, càng nghĩ đến tuổi tác mình ngày một già yếu, đến lúc đó đừng nói là leo núi, ngay cả đi đường cũng khó mà nhấc được chân, làm sao tìm thuốc đây? Bà càng nghĩ càng nóng ruột lẫn đau lòng, không nén được nước mắt dàn dụa, hai dòng lệ nóng bỏng cứ rơi lã chã xuống khe núi. Nhưng không ngờ kì tích lại xuất hiện vào lúc này, chỉ thấy chỗ khe núi nước mắt chảy qua bỗng mọc lên một cây hoa. Cây hoa này chỉ cao khoảng một thước, lá mảnh khảnh, trên ngọn nở hoa. Đóa hoa không lớn, mấy đóa hoa be bé chụm với nhau trông như một chiếc ô, đóa hoa bé nhỏ màu hồng khẽ lay động theo làn gió núi, dường như đang hỏi thăm bà. Mẹ Thạch Trúc dụi dụi mắt, nghĩ bụng không lẽ già rồi mắt hoa, tại sao trước giờ chưa từng thấy loài hoa đẹp như vậy ở núi hoang này? Nhưng mở mắt ra nhìn, bông hoa ấy vẫn đang ở đó gật đầu mỉm cười. Đang lúc mẹ Thạch Trúc còn chưa hết kinh ngạc thì lại nghe thấy giọng nói ngọt ngào của một cô gái vang lên: “Bác gái ơi, hãy nhổ cả cây hoa này, về nhà nấu nước cho con trai uống, nó có thể chữa khỏi bệnh cho con trai bác.” Mẹ Thạch Trúc chỉ nghe tiếng mà không thấy người, trong núi thẳm chỉ thấy cây hoa ấy đang mỉm cười. Mẹ Thạch Trúc chợt hiểu ra, đó là tiên hoa đang giúp bà, chữa bệnh cho con bà đây mà. Mẹ Thạch Trúc hửng lòng, người cũng thấy lại tinh thần, ngước mắt nhìn, chao ôi, cả sơn dã trải li ti đầy những đóa hoa xinh xắn này. Bà nhanh chóng nhổ lấy thật nhiều, gói lại chạy xuống núi.

explorer with backpack 23 2148179715

Vì con khó mấy cũng được

Phần 4

Khi bà về đến nhà, lúc ấy Thạch Trúc còn đang lo lắng, không biết đi đâu tìm mẹ. Mẹ Thạch Trúc liền đem đầu đuôi sự việc trên núi kể tường tận cho cậu, đồng thời làm theo chỉ dẫn của tiên hoa đem hoa hái được lấy cả rễ nấu nước cho cậu uống. Thuốc vừa nấu xong, chỉ thấy hương thơm ngan ngát cả phòng. Thạch Trúc uống liền ba ngày, không những dứt được chứng đái dầm mà người cũng trở nên phương phi hơn, cảm thấy như cả người tràn trề sức lực. Thạch Trúc vốn là đứa con hiếu thuận, bệnh khỏi rồi cậu không để mẹ phải cực khổ bôn tẩu lên núi hái thuốc nữa. Không lâu sau, chàng lấy một người vợ, cả nhà sống những tháng ngày hạnh phúc từ đó.

Về sau, câu chuyện mẹ Thạch Trúc đi hái thuốc gặp tiên hoa và dùng loài hoa này trị khỏi bệnh cho con trai tự nhiên được đồn đi, lan truyền nhanh chóng, phàm những người nghèo mắc phải chứng bệnh này đều đến chỗ mẹ Thạch Trúc xin cây hoa này để chữa bệnh, ai cũng khỏi được bệnh. Mọi người cảm kích tiên hoa, càng hiểu rõ rằng tiên hoa cũng vì cảm động bởi tấm lòng thương con của mẹ Thạch Trúc mới chủ động giúp đỡ. Mỗi lần mọi người muốn đi tìm cây thuốc này đều không biết gọi tên của nó, chỉ biết là loài hoa mà mẹ Thạch Trúc tìm thấy chữa được bệnh, liền thuận miệng gọi nó là “hoa của mẹ Thạch Trúc”, gọi tới gọi lui, bèn dứt khoát gọi nó là “hoa Thạch Trúc” (tên Hán Việt của hoa cẩm chướng) luôn.

flower bud plain background 23 2147835688

Tên “khai sinh’ là Thạch Trúc đó

Phần 5

Đến nay, cẩm chướng vẫn là một vị dược thảo, có công hiệu đặc biệt trị chứng đi tiểu dầm và buốt. Mãi đến hôm nay, cẩm chướng vẫn là một loài hoa bình thường nhất, nó không mang vẻ quý phái như mẫu đơn, phong lưu ngạo nghễ như hoa hồng, kiều diễm đa tình như thược dược, cô độc tỏa hương như hoa lan… nhưng lại đại diện cho tình mẹ vĩ đại. Nó giống như mẹ Thạch Trúc, không quản trăm cực ngàn khổ vì con, thầm lặng cống hiến cho thế hệ sau. Thế gian không ai mà không có mẹ, cẩm chướng cũng trở thành loài hoa mà ai ai cũng thích.

happy women s day 23 2148032578

Cảm ơn mẹ vì tất cả

134 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1