[Review] Hãy chăm sóc mẹ – Shin Kyung Sook – Nhẹ nhàng – lắng đọng – buồn đến nao lòng

“Ôi yêu thương, chừng nào còn có thể yêu thương” (Franz Liszt). Cuốn sách “Hãy chăm sóc mẹ”- Shin Kyung Sook đã thôi thúc một tình yêu thương mãnh liệt của những con người dành cho người mẹ của mình. Bằng câu chuyện cảm động, thấm thía về người mẹ đi lạc đường, tác giả đã dựng lên bức tranh rộng lớn về xứ sở quê hương, nơi cảnh trí và phong tục Hàn Quốc được khắc họa với vẻ đẹp tươi thắm nhưng thao thiết, đầy trắc ẩn. Theo chân những người con trong cuộc hành trình tìm kiếm mẹ, người đọc sẽ vô cùng bất ngờ bởi những góc khuất của con tim về tình cảm mẫu tử thiêng liêng nhưng sẽ khiến bạn phải rơi nước mắt nhiều lần vì ôi chao sao lại giống mẹ mình đến thế. Chỉ cần có mẹ ở bên là mọi bình yên sẽ về nơi con.

hãy chăm sóc mẹ reviewsach.net 2

Hãy chăm sóc mẹ Shin Kyung Sook

Thông tin cơ bản về sách

  • Giá: 72.000 VNĐ (giá in trên bìa)
  • Tác giả: Shin Kyung Sook – sinh năm 1963 tại một gia đình nghèo sống tại ngôi làng nhỏ ở miền Nam Hàn Quốc. Không có điều kiện vào trường trung học, mười sáu tuổi cô lên Seoul lao động kiếm sống. Và bắt đầu sự nghiệp viết văn năm 1985.Với tác phẩm “Hãy chăm sóc mẹ” Shin Kyung-sook trở thành nhà văn Châu Á nổi bật nhất 2009.
  • Năm xuất bản: Năm 2009
  • Nhà xuất bản: Nhã Nam
  • Cuốn sách xuất hiện như một điểm sáng chói của văn học Hàn Quốc. Không chỉ thành công về mặt thị trường khi được hàng triệu bản, tác phẩm còn được giới phê bình đánh giá cao, nổi tiếng vang xa khắp các nước châu Á. Tác phẩm được xuất bản 19 nước, trong đó có Mỹ.

 “Hãy chăm sóc mẹ” 

Mình đã hỏi một vài người bạn về Cuốn sách mà cậu thấy tâm đắc nhất. Ngân – cô bạn thân của mình ngay hôm sau đã mang tới cho mình cuốn sách tên “Hãy chăm sóc mẹ” của tác giả Shin Kyung Sook – một tác phẩm văn học Hàn Quốc và nói “Nhất định mày phải đọc vì nó thật sự sẽ lay động trái tim mày”.

Hàn Quốc trong trí tưởng tưởng của mình vẫn luôn là thế giới giải trí sôi động, là văn hóa âm nhạc, giải trí với những oppa khiến các bạn nữ thần tượng và ẩm thực phong phú. Mình chưa từng đọc một tác phẩm văn học nào của tác giả Hàn Quốc cả và mình đã hoài nghi đôi chút về sự thú vị và cách khai thác đề tài và truyền đạt liệu có sâu sắc. Nhưng cuốn sách đã vượt xa tưởng tượng ban đầu, cuốn sách lôi cuốn, hấp dẫn và cảm động đến trang sách cuối cùng. 

Nội dung cơ bản của cuốn sách

Cuốn sách kể về Người mẹ có tên là Park So Nyo sống ở vùng nông thôn Hàn, Người mẹ hiện lên với hình ảnh đặc trưng của người phụ nữ thấm đẫm sự hi sinh, tần tảo, lam lũ, quanh năm suốt tháng quanh quẩn với việc đồng áng, lo tất cả mọi thứ công việc lớn nhỏ trong nhà, luôn tự tay nấu ăn cho tất cả thành viên trong gia đình. Mẹ sinh 5 người con nhưng không may mắn đã mất đi người con trai ngay từ khi mới sinh. Những người con đều đã trưởng thành và lựa chọn sinh sống trên thành phố Seoul hào nhoáng.

Do sự bận bịu với công việc và guồng quay cuộc sống biến động từng giờ ở Seoul nên cứ đến dịp sinh nhật bố, bốn người con đều mời bố mẹ lên thành phố và tổ chức sinh nhật. Không may mắn Người mẹ đã lạc khỏi tay chồng mình ở ga Seoul. Hành trình tìm khiếm mẹ của những người con bắt đầu, việc tìm kiếm càng trở nên khó khăn vì người mẹ gần như mất toàn bộ trí nhớ do những cơn đau đầu thường xuyên hành hạ. Họ dán tờ rơi tìm kiếm mẹ ở khắp mọi nơi, đến tất cả những nơi mà nhận được thông tin có người nhìn thấy mẹ ở đó. Dường như mọi nỗ lực đều trở nên tuyệt vọng.

Hình ảnh của người mẹ thông qua lời kể của những người đi đường gặp phải hiện lên đầy đau đớn, xót xa “bị thương ở mu bàn chân, đi đôi dép lê màu xanh, một bên dép cứa vào đôi bàn chân chỗ gần ngón chân cái sâu đến nỗi miếng thịt long ra tạo thành vết rách sâu hoắm, ruồi muỗi vây quanh vết thương đang rỉ mủ”

Theo chân dòng hồi tưởng của những người con, người chồng những kí ức về mẹ dần dần hiện ra. Họ không hề hay biết hay chính xác hơn là không hiểu gì về người mẹ của mình. Và rồi hối hận về việc đã thờ ơ với mẹ, cảm thấy có lỗi vì luôn trách móc mẹ coi mẹ quê mùa, nhiều chuyện… Tất cả đã quá muộn, khi nhận ra mẹ đã hi sinh chịu đựng khổ cực thế nào để anh chị em cô có được cuộc sống như ngày hôm nay thì mẹ đã không còn.

tieu thuyet hay cham soc me

Mẹ là nơi con được bình yên mãi mãi

Cấu trúc các phần sách

Chuyện gồm 5 chương: 3 chương đầu và chương cuối được kể theo ngôi kể thứ 3, duy nhất chương 4 là theo ngôi kể thứ nhất từ người mẹ. Câu chuyện được kể theo dòng hồi tưởng cảm xúc của anh con trai cả, cô con gái thứ, người chồng và cuối cùng là người mẹ đi lạc đường xưng tôi. Dòng hồi tưởng đan xen hai thế giới: một là – hiện tại, người mẹ mất tích; hai là – quá khứ với những kí ức về mẹ. Điều đó ban đầu khiến người đọc cảm thấy rối và đôi chút khó hiểu nhưng chính sự đa dạng về ngôi kể khiến người đọc có góc nhìn đa chiều hơn, câu chuyện chân thực và cuốn hút hơn.

Lối hành văn vô cùng nhẹ nhàng nhưng thấm thía. Phải quan sát rất kĩ lưỡng, tìm tòi những góc khuất trong cảm xúc con người đặc biệt là trái tim của người con và người mẹ mới có thể viết ra câu chuyện sâu sắc, tỉ mỉ, thấm đẫm tinh thần nhân văn đến như vậy. Văn hóa Hàn Quốc thời xa xưa trước đây được tái hiện vô cùng chân thực, nó như một thế giới khác hẳn sự hào nhoáng, nhộn nhịp ngày nay.

Điều bất ngờ hơn cả là những cuộc đối thoại, tình cảnh trong câu chuyện về người mẹ dành cả đời hi sinh cho con, làm đủ mọi thứ công việc để con được đi học; người mẹ phúc hậu, tự mình đối diện với nỗi đau thể xác và tinh thần không để cho những đứa con lo lắng. Mình thấy nó giống thật sự những người mẹ Việt Nam. Giống bản thân mình, 1 đứa con sống ích kỉ đã chưa từng cố gắng để hiểu mẹ, yêu mẹ mình. Cuốn sách khiến mình nhớ mẹ rất nhiều ngay cả khi mình đang ở bên cạnh mẹ. Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu câu chuyện theo từng dòng suy nghĩ của mỗi nhân vật dưới đây nhé.

Chương một: Không ai biết

Mỗi một tên tiêu đề của chương đều gắn với một ý nghĩa xác định. Như mở đầu là hình ảnh những người con ngồi viết thông tin lên tờ rơi, những người con trong tình cảnh hỗn độn cố gắng nhớ chính xác thông tin về tên tuổi, ngày tháng năm sinh chính xác của mẹ, mẹ sinh năm 1936 hay 1938. Và họ không thể tìm ra một bức ảnh gần nhất về mẹ. Họ cãi nhau và đổ lỗi cho việc mẹ bị mất trí nhớ do tuổi già. Cả 4 người con và người chồng đều không thể nắm rõ nhưng thông tin cơ bản về mẹ của mình suốt bao nhiêu năm chung sống như vậy. Có lẽ vì thế tác giả chọn nhan đề “Không ai biết”

Đầu tiên là dòng hồi tưởng kí ức về mẹ của cô gái thứ. Cô tên là Chi-hon – một nhà văn, do tính chất công việc mà cô thường xuyên phải đi đây đi đó, thời gian cô về thăm nhà ngày càng ít vì thế cô và mẹ dần thưa thớt hơn những cuộc điện thoại. Cô thường tỏ ra trách móc và oán giận mẹ. Cô đã áp đặt suy nghĩ rằng mẹ quê mùa, mẹ không biết gì cả, cô giận mẹ vì buộc chú chó trong cái dây xích ngắn và ở trong cái chuồng hẹp nhưng lại không biết sự thật đằng sau chính mẹ đã cưu mang chú chó đó.

Mẹ luôn lo lắng và không muốn cô đi công tác bằng máy bay do sợ tai nạn, nhưng cô luôn thờ ơ với những lời nói đó. Mãi đến khi mẹ mất tích, cô mới phát hiện ra thì ra mẹ không biết đọc biết viết. Mẹ luôn nhờ cô viết thư gửi cho anh cả vậy mà cô không chút nghi ngờ gì về việc mẹ trước kia không được đi học vì hoàn cảnh gia đình khó khăn. Sau chuyến công tác ở viện chữ nổi, trở về nhà cô thấy mẹ đang nằm vật ra chống chọi với những cơn đau đầu kinh niên. Nhưng mẹ cô vẫn không muốn cho anh em cô biết, cứ một mình âm thầm chịu đựng.

Và hạnh phúc của mẹ đơn giản là được nhìn thấy các con ăn những bữa no. Mẹ yêu cô theo cách riêng của mẹ. Một người mẹ chắt luôn lo sợ các con bị đói, dù có khó khăn thế nào cũng quyết tâm cho cô đi học trung học. Mẹ làm đủ thứ nghề ngoài việc đồng áng miễn sao có tiền đóng học cho cô, nụ cười mãn nguyện của mẹ khi thấy cô đến trường. Một con người có thể mặc cả từng đồng khi bán hay mua đồ sinh hoạt nhưng nhất quyết không xin giảm tiền sách. Bởi bà biết cô thích đọc sách.

Chương hai: Xin lỗi con , Hyong-choi

Hyong-choi là người con trai cả trong gia đình, đứa con mà bà yêu nhất, mang theo ước mơ cả đời bà rằng anh sẽ trở thành một công tố viên. Mẹ anh đã phải chịu nhiều khổ cực, đã từng phải rời khỏi những đứa con vì người chồng bà dẫn người đàn bà khác về. Nhưng vì những đứa con sẽ ko chịu ăn uống nếu bà không trở về nhà, và cùng với lời hứa trở thành công tố viên của cậu mà mẹ quay về. Người chồng rời khỏi nhà theo người đàn bà, một tay bà phải cần kiệm, vất vả nuôi bốn đứa con.

Mẹ anh luôn tự hào về người con trai học giỏi của mình. Có món ngon nào luôn nhường phần anh. Khi anh lên Seoul làm việc, mẹ luôn thấy có lỗi vì không thể giúp đỡ được gì cho anh, còn phải nhờ anh nuôi 3 đứa em ăn học. Ngay cả khi bà bị bệnh nặng, những cơn đau đầu luôn hành hạ bà, thỉnh thoảng bà quên việc mình phải làm, nhưng chưa một lần bà muốn làm phiền các con, nén nỗi đau lại để vượt qua tất cả, vẫn làm nụng, luôn miệng nói “Mẹ không sao; mẹ hết đau rồi”

Anh đã đến tất cả những địa điểm gắn liền với anh từ những ngày đầu lên Seoul, anh luôn khao khát mua được một căn nhà để mẹ có chỗ ngủ thoải mái hơn. Nhưng rồi, anh cứ bị cuốn vào vòng xoáy công việc, không dành nhiều thời gian quan tâm mẹ, không biết mẹ đã bị bệnh. 

“Anh nhận ra rằng, suốt cả cuộc đời mẹ luôn tin chính mẹ là người đã làm vướng bận khiến anh không đạt được ước mơ – Con xin lỗi mẹ, mẹ ơi, con mới là người phải xin lỗi vì đã không giữ lời hứa”

Hay yeu thuong me khi co the

Hay yeu thuong me khi co the

Chương ba: Tôi đã về rồi đây

Ở chương ba này là dòng hồi tưởng, ăn năn hối lỗi của người chồng. Bà mất tích, ông đã vô cùng ăn năn, giá mà ông đi chậm lại. Giá mà đừng mặc kệ cơn đau đầu của bà thì có lẽ sẽ không như vậy. Ông trở về nhà cũ, hi vọng bà quay về đó.

Tất cả kí ức về người vợ tần tảo, luôn chăm lo cho ông ùa về. Ông và bà gặp nhau đúng một lần trước ngày cưới. Bà phải gánh vác chăm lo cho cả gia đình chồng. Sau cái chết của người chồng chú Kyun, người dân quanh làng đã vu oan cho bà là người gây ra cái chết ấy. Bà đã phải một mình chịu đựng, không chia sẻ được với ai. Chính người chồng đầu ấp, tay gối đã vô tâm, không tin tưởng bà có lẽ vì vậy khiến bà đã trầm cảm.

Ông còn dẫn người phụ nữ khác về chính ngôi nhà hai ông bà chung sống, bỏ đi theo người phụ nữ đó. Bà chưa một lần kêu ca phàn nàn với ông, ông thì ngược lại, đối xử thờ ơ, mặc kệ và coi đó như bổn phận bà phải làm. Cuối cùng Ông nhận ra bà là nơi bình yên nhất trong cuộc đời nhưng giờ không thể ở bên bà nữa rồi.

Chương 4: Và người phụ nữ khác

Đây có lẽ sẽ là chương lấy đi nhiều nước mắt của độc giả nhất. Bởi tôi nhìn thấy người mẹ đem tất cả phần tốt đẹp nhất của cuộc đời giành tặng các con. Cảm xúc tôi đẩy lên đến cao trào, lòng như xiết chặt lại qua mỗi con chữ, tôi thấy thương mẹ mình nhiều quá. 

Tôi hay bất kì độc giả nào đều mong muốn một cái kết viên mãn, có hậu. Những đứa con sau rồi sẽ tìm thấy bà, sẽ yêu thương bà bù lại những tháng ngày cơ cực ấy. Nhưng không thể. Đau đớn hơn những gì tôi tưởng tượng. Sau cùng tôi vẫn gặp bà, nghe bà lên tiếng nhưng là lời của một người đã khuất. Bà đã ra đi trong sự cô đơn lạnh lẽo. Bà chỉ có thể nhớ lại kí ức năm bà ba tuổi khi người cha của bà mất.

Linh hồn bà về thăm những đứa con, thăm căn nhà cũ, thăm người bạn tri kỉ mà chỉ bà biết. Bà bộc bạch bà đã hạnh phúc khi có các con ở bên cạnh như thế nào. Cuộc đời bà phải lấy chồng trước khi xuất hiện kì kinh nguyệt đầu tiên. Tự mình đỡ đẻ con, chôn con khi đứa con trai vừa lọt lòng đã chết. Bà ôm đứa con đã chết trong căn phòng lạnh tê tái. Hạnh phúc của bà là các con được ăn no, được đi học. Bà hiểu rõ tính cách từng đứa con một, bà yêu thương bằng tất cả những gì bà có nhưng luôn ôm trong lòng mối ân hận vì không giúp đỡ được gì nhiều cho các con.

Hình ảnh của bà giống hệt những người mẹ nông thôn Việt Nam, mẹ có thể không được đi học nhưng các con thì không. Mẹ luôn nói dối rằng mẹ không sao cả, mẹ không đói, các con ăn đi. Mẹ luôn vui vẻ, cười rạng rỡ trước mỗi bước ngoặt của các con. Kì vọng con nhiều lắm nhưng chỉ cần con hạnh phúc, khỏe mạnh thì mẹ có thể chịu đựng tất cả. Hình ảnh người mẹ chắt chiu từng đồng tiền lẻ để đóng học cho con, con đừng lo mẹ lo được. Mẹ sẽ ngày một già nua, mắt mẹ mờ đi nhưng mẹ vẫn muốn gần các con, mẹ cố gắng nghe các con tâm sự, học chữ để viết cho các con những lá thư khi mẹ chết đi. 

Gia sản lớn nhất của mẹ là các con. Ánh mắt người mẹ dõi theo những đứa con của mình, giọt nước mắt mẹ rơi nhưng thẫm đẫm cả trang sách.

Kết thúc câu chuyện hình ảnh cô con gái vỡ òa bên bức tượng Đức mẹ sầu bi. Lời kết câu chuyện cũng chính là thông điệp cuốn sách gửi gắm tới tất cả chúng ta, khi chúng ta còn cơ hội ở bên mẹ dù ít hay nhiều “Hãy chăm sóc mẹ”

MH tho Tay trong tay

MH tho Tay trong tay

Nơi mua sách:

287 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 23

4 bình luận trong “[Review] Hãy chăm sóc mẹ – Shin Kyung Sook – Nhẹ nhàng – lắng đọng – buồn đến nao lòng”