Hà Nội và những bản nhạc không lời – Truyện ngắn – Tác giả: Phố

Truyện ngắn dành cho những tình yêu ở Hà Nội của tôi.

1.      Bản nhạc tình yêu thứ nhất.

Hà Nội tháng sáu. Những cơn mưa lặng im không lời. Bản nhạc chiều nay Tuấn mở cho tôi nghe đầy tâm trạng.Tôi cố giấu cảm xúc của mình vào cuốn sách. Nhưng những con chữ nhảy nhót mãi không vào đầu. Có lẽ Tuấn nhìn thấy sự bất ổn của tôi, lặng lẽ đặt trước mặt tôi một cốc nước lọc, rồi quay trở về với cuốn sổ của anh.

Hà Nội vào thu thật đẹp

Hà Nội trong tôi là những mối tình lặng lẽ

Trời bắt đầu chuyển mưa.Tôi gấp cuốn sách, hướng về phía cửa sổ, nơi cơn mưa đầu mùa làm dịu đi cái oi ả đỏng đảnh của mùa hè. Nếu mưa không ngớt, tối nay chắc tôi sẽ ôm gối thức đến sáng.

Không hiểu sao tự dưng tôi lại sợ mưa đến thế. Cũng có thể là tất cả mọi thứ đều làm cho tôi sợ từ khi tôi chia tay người yêu cũ. Q luôn có cách bảo vệ tôi của riêng anh.Luôn làm cho tôi bình yên đến nỗi từ khi còn yêu nhau, tôi đã luôn tự hỏi nếu một ngày nào đó anh bỏ tôi giữa đường, tôi sẽ phải làm gì?Rồi Q cũng đẩy tôi ra khỏi cuộc đời anh thật.Để bây giờ, tôi chới với không biết bám vào đâu.

  • Thằng nhóc của em thế nào? – Tuấn hỏi tôi.
  • Đi rồi!
  • Tại em hay tại nó?
  • Em.

Là “những” tình cảm ngộ nhận của tôi. Hơn một người đã đến cạnh tôi, nhưng hoặc là người ta có lý do gì đó để xa tôi. Hoặc là tôi tự thấy mình già dặn quá, nên tôi biến mất.Không ai ở bên cạnh tôi quá hai tuần.Không ai làm cho tôi cảm thấy bình yên và muốn yêu thật sự.

Chỉ trừ một người.

***

Tên An nghe rất bình yên. Lần đầu gặp An, tôi đã cảm thấy chúng tôi giống nhau một cách kỳ lạ. Tôi rất muốn tin vào phép màu.Rằng cậu ấy xuất hiện chính là định mệnh của tôi.Bởi không ai từng làm cho tôi thấy sợ khi phải rời xa, không ai làm tôi muốn ở bên như Q đã từng.

An tình cảm và lạnh lùng. An hờ hững và đầy quan tâm.An là tất cả những mặt đối lập. Là An và cũng là chính tôi ở những thời điểm khác nhau. Chỉ có điều, những cung bậc cảm xúc của chúng tôi không bao giờ gặp nhau.Để khi tôi tỏ tình, tôi thấy mình chơi vơi. Bởi nhìn vào mắt An, tôi vẫn không tìm kiếm được hình bóng mình trong đó.

***

Hôm qua tôi đến Phủi, uống một cốc “Gì cũng được”.Đấy là một thứ đồ uống có cồn mà mỗi lần uống, tôi lại nếm thấy một vị khác nhau.

Lần trước, khi cô đơn và hoang mang nhất, tôi thấy miệng mình đắng ghét.Khi ấy, tôi nếm thấy vị nồng của rượu, vị đắng của chanh, của tất cả những thức mà Tuấn cho vào ly của tôi. Tất cả đều đắng. Tôi nhâm nhi nó, gặm nhấm cái chát đắng của lòng mình. Và không say.

Vậy mà hôm qua tôi lại say. Vị của cốc rượu không nồng.Tôi thấy cái gì cũng ngọt, nhẹ nhàng và dịu dàng như tình yêu.Có lẽ tình yêu hiện tại của tôi mơ hồ quá, đơn phương quá và thấm thía quá, nên tôi mới nhanh chóng chao đảo như thế.Người tôi yêu quá giống tôi.Quá nhiều đổ vỡ và nghi ngờ.Người ấy luôn cố đẩy tôi ra xa, trong khi tôi lại sợ bị bỏ rơi.Rốt cuộc, chúng tôi cầm hai đầu sợi dây, không ai dám buông và cũng không thể kéo lại.

Trong cơn nửa say nửa tỉnh, tôi phóng xe đến gặp An. Đến khi nhìn thấy cậu ấy, cồn trong cơ thể thôi cũng đã nhờ gió mà mất đi một nửa. Lý trí cũng trở lại, khiến tôi thấy mình như một con ngốc trước mặt An. Tôi đang chờ đợi điều gì? Chờ cậu ấy nắm tay tôi lại và bảo: “Anh biết tình cảm của em mà!”. Hay chờ cậu ấy ôm tôi thật chặt và dịu dàng: “Lần sau em đừng làm thế nữa!” Không, chẳng có điều nào như thế xảy ra. An lạnh lùng:

– Tớ chỉ tin vào tớ và bố mẹ tớ.

Bàn tay tôi đang kéo áo An rơi xuống. Tôi bất lực nhìn tình yêu của mình đi xa. Rất muốn đuổi theo nhưng sợ mãi mãi không thể chạm đến.

Tôi muốn kể cho An nghe rằng: “Anh biết không? Em không phải là một đứa con gái bình thường đâu. Nỗi đau khi bị dồn nén nó sẽ chai đi, và sẽ thành một phản xạ tự bảo vệ.Khi anh càng cố xua đuổi em, em sẽ càng cố gắng ở bên cạnh anh.Cho đến một ngày, tất cả mọi cố gắng sụp đổ, em sẽ hờ hững và mọi ký ức đều rơi vào hư không”.

Có một điều mà tôi đã cố hết sức cho An hiểu.

– Em chưa từng nói dối anh điều gì.

***

Hà Nội của tôi là những ngày bình yên lạ

Hà Nội của tôi là những ngày bình yên lạ

Tôi vội vàng quá chăng? Bảy ngày quen nhau, dường như không đủ để tin tưởng. Dường như quá nhanh để có thể nói yêu. An luôn sợ tôi bị cảm xúc của mình đánh lừa. An không tin rằng tình yêu của tôi là thật. Tôi cũng đã từng tự hỏi tại sao tôi lại có thể yêu An một cách dễ dàng? Có thể là cái cách cậu ấy cười. Cái cách cậu ấy giữ tôi.Cái cách cậu ấy đúng giờ và chưa bao giờ để tôi phải đợi.Cách cậu ấy xuất hiện.Bình yên.

Tôi rất muốn một ngày nào đó nói với cậu ấy rằng:

– Thế giới này nhỏ quá anh nhỉ? Em ghét Hà Nội đến thế, ghét ra ngoài, ghét gặp người khác, vậy mà em vẫn có thể tìm được anh.

Chỉ là có thể không còn cơ hội nào như thế nữa. Ngay từ đầu, tôi đã biết mối quan hệ của tôi và An hoặc sẽ ở bên nhau, hoặc quên nhau. Điều thứ nhất tôi đang cố gắng thực hiện.Điều thứ hai sắp xảy ra.Tôi im lặng mà không biết mình đang cảm thấy gì.Bởi đến cuối cùng, nỗi đau đối với sự biến mất của một ai đó luôn trở lại. Nếu như An muốn tôi biến mất, tôi lại chỉ muốn An biết rằng, dù thế nào tôi vẫn luôn ở đó.

2.      Câu chuyện thứ hai

Không là một bản nhạc, nhưng là tiếng chuông gió rơi vào ký ức.

Tôi gặp cô bé ấy vào một buổi chiều đầy gió, trong một cửa hàng lưu niệm. Tôi muốn mua một cái phong linh nhỏ cho căn phòng của mình. Tôi lang thang và nhìn thấy đúng thứ mà mình muốn mua. Đến lúc định lấy thì cô bé ấy cũng chạm vào. Chúng tôi nhìn nhau, mỉm cười vì sự tình cờ.

–       Em muốn lấy à?

–       Dạ, nhưng nếu chị thích rồi thì em chọn cái khác.

–       Em mua tặng hay mua cho mình?

Cô bé ấy ngập ngừng:

–       Dạ, em muốn tặng bạn. Mà không biết có tặng được hay không. Thôi chị cứ lấy đi.

Tôi gật đầu. Cô bé ấy quay đi, đến một kệ khác.

Khi tôi thanh toán, tôi lại nhìn thấy cô bé ấy. Tôi gọi, và chúng tôi đi ăn kem cùng nhau. Tuổi trẻ, có những cuộc gặp tình cờ, có những mối quan hệ cũng từ đấy bắt đầu. Nhưng tôi không biết rằng, cô bé ấy lại liên quan đến tôi nhiều như vậy.

–       Em tìm được gì tặng bạn chưa?

Trang – tên cô bé ấy – lắc đầu.

–       Người bạn ấy quan trọng với em lắm à? – Tôi hỏi xong mới thấy mình quá tò mò.

Vậy mà Trang vẫn kể cho tôi nghe.

Trang yêu một người. Mối tình đầu của Trang. Người ấy ở thành phố khác. Tôi hiểu cảm giác xa người yêu buồn tủi đến thế nào. Khi ốm không được ai quan tâm, không ai nắm tay ngồi cạnh. Khi áp lực cuộc sống, không ai biết để an ủi. Khi buồn, không có bờ vai nào để tựa vào. Năm 19 tuổi, tôi cũng đã trải qua những chuyện như thế. Rất muốn mượn tạm một ai khác để lấp đầy chỗ trống, nhưng tôi quá yêu người ấy, cho dù khóc lóc hờn dỗi, cũng không thể phản bội tình yêu của mình.

Trang bảo Trang không làm được như thế. Trang luôn có nhiều người bên cạnh. Và Trang đã thích một người khác khi xa người yêu.

–       Rồi người yêu em cũng biết sự thật. Anh ấy bỏ đi. Lúc ấy em vẫn thấy lựa chọn của mình là đúng. Vì ở bên cạnh anh ấy em không nhìn thấy tương lai. Với người khác, em thấy thoải mái hơn nhiều.

Tôi tự nắm chặt tay mình. Tôi nửa giận Trang, nửa giận mình. Tôi nhìn thấy chính mình trong cô bé ngồi trước mặt tôi. Cũng hoang mang về tương lai, cũng lo lắng về mọi thứ. Con gái, đến cuối cùng vẫn chỉ muốn tìm một bến đỗ có thể làm mình bình yên. Chỉ có điều, giá như Trang hãy nói thật với người yêu như thế. Để anh ấy có thể một lần cố gắng vì tình yêu của hai người. Hoặc nếu có chia tay, thì anh ấy cũng không mang trong mình nỗi đau bị phản bội. Tôi giận Trang, vì khi đã có tình yêu mới, cô bé mới nhận ra rằng yêu thương thật sự chính là người mà cô bé đã để mất đi. Nên bây giờ, Trang mới muốn nhờ một cơn gió nào tìm lại.

Tôi bỗng muốn gặp An. Để tìm cách làm liền lại vết thương trong lòng cậu ấy.Muốn nói với cậu ấy thật nhiều, muốn ở bên cạnh cậu ấy đủ lâu, để cuối cùng cậu ấy có thể thừa nhận rằng người cậu ấy cần là tôi. Trước kia tôi luôn là một cơ gió tự do. Nhưng bây giờ, có một nơi để gió dừng chân.Xin đừng để hồn tôi phiêu bạt nữa, tôi quá mệt mỏi rồi.

Tôi đứng dậy.Đưa cái chuông gió cho Trang.

–       Làm điều gì đó cho tình yêu của em đi. Để đừng hối hận.

3.      Bản tình ca cuối cùng

Tôi lặng lẽ hai tuần.Mặc dù rất muốn gọi cho An. Muốn nghe giọng cậu ấy.Muốn nhìn thấy cậu ấy.Muốn được cậu ấy ôm thật chặt. Để tim đừng đau nữa. Nhưng tôi đã không làm thế.Tôi mỏi mòn chờ đợi kết quả sự chờ đợi của mình.Bảy ngày thôi.Bảy ngày không đủ để cậu ấy yêu tôi. Không đủ để tôi có vị trí nào trong tim cậu ấy. Sẽ là một người lạ đi qua cuộc đời nhau thôi.

Tôi tự dằn vặt mình, tự khóc tự cười.Ngây ngốc. Tôi không biết làm sao để tìm lại An, để có thể một lần nữa tỏ tình với cậu ấy giản đơn như lần đầu tiên. Tôi sợ bị từ chối, sợ cậu ấy sẽ lại rời khỏi tôi.Nên tôi chờ đợi trong vô vọng tình yêu của mình. Hi vọng mỏng manh rằng, cậu ấy sẽ nhìn thấy tôi ở một góc nhỏ nào đó trong nỗi nhớ, và đón tôi về.

Một hôm, tôi lôi tất cả những kỷ vật của tôi và Q ra nhìn lại.Tấm thiệp đầu tiên anh viết cho tôi. Là những lời yêu thương có cánh Là hứa hẹn và đầy quan tâm. Bức thư đầu tiên tôi viết cho anh, là lời hứa về một gia đình. Con heo hồng xinh xinh anh tặng, tôi hay để ở đầu giường. Cuốn sách anh viết, có lời đề tặng của anh. Cuốn sách anh tặng tôi, tự tôi viết lời chia tay vào ngày chúng tôi kết thúc. Tất cả những thứ ấy, tôi gói ghém lại và gửi đi thật xa.Đến lúc ấy, tôi mới bật khóc.

Tình yêu đó, tôi thật sự đã để vào hồi ức được rồi. Tôi không còn trống rỗng và cô đơn nữa. Tôi cũng không nuối tiếc bất cứ điều gì đã qua.Tôi chỉ hi vọng một ai đó của tôi sẽ trở thành hiện tại, đừng ám ảnh bởi quá khứ nữa.

***

Tôi gõ cửa phòng An vào một buổi chiều. Chúng tôi cứ ngồi như thế rất lâu.Cậu ấy làm việc trên máy tính.Tôi vùi đầu vào cuốn sách của mình.Mặc dù chẳng thể đọc được gì.Tôi không biết nói gì với cậu ấy.An cũng không hỏi tại sao tôi lại xuất hiện. Tôi không cố gây sự chú ý với An. Đơn giản, được ngồi cạnh cậu ấy là điều hạnh phúc nhất tôi cần.

Tôi đã được đọc ở đâu đó: “Tình yêu bền bỉ nhất là thứ tình yêu bình dị nhất. Bởi “bạn chỉ cần một người ngồi lại bên bạn, lắng nghe bạn. Không cần người đó giúp đỡ, chỉ người đó không bỏ đi. Người đó sẽ vì bạn mà kiên nhẫn. Vì bạn mà nhích tới. Cảm giác ấm áp ấy, cho đến khi bạn tìm được, bạn sẽ biết trên đời này đó chính là định nghĩa của đủ đầy”

Cuộc sống của An vẫn thế. Có lẽ không có tôi mới chính là bình yên của cậu ấy. Suy nghĩ thoáng qua đó làm tim tôi lạc đi một nhịp. Tôi chợt nhìn thấy cái chuông gió nhỏ cạnh bàn. Nó nằm cạnh cái cây mà tôi biết là do người yêu cũ của An tặng. Cái chuông gió đó, chính là tôi đã chọn, và tôi đã đưa nó cho Trang.Tôi chớp mắt.Hẫng.

Thế giới này có thể nhỏ đến thế sao?

4.      Về nơi bắt đầu.

“An có biết ý nghĩa của chuông gió là gì không? Vì tớ là một cơn gió, nên mỗi lần tớ đi, tớ sẽ gửi tặng người tớ yêu thương một cái chuông gió. Hãy để nó ở cửa sổ nhé.Chuông gió kêu, thì tớ sẽ về.Nếu không về kịp, cậu cũng có thể cảm nhận được tình yêu của tớ ở bên cậu.”

Tôi muốn nói với An như thế, trước ngày tôi đi. Tôi muốn cười thật tươi chào An, muốn An giữ lại hình ảnh đẹp nhất của mình. Nhưng tất cả đều không như mong đợi. Vì An không còn gặp tôi. Và tôi không còn tìm thấy An ở bất cứ nơi nào chúng tôi từng đi qua.

Hà Nội tháng sáu.Hà Nội nhỏ và đầy mưa.Dấu chân chúng ta có thể đã dẫm lên nhau. Nhưng khác thời gian, khác cảm xúc, nên không thể gặp được nhau, đúng không An?

Tôi đã rất tin vào tình yêu của mình. Tôi ngây thơ cho rằng chỉ cần mình tin, thì cũng đủ sức mạnh để làm cho người mình yêu tin tưởng. Nhưng cái bóng của quá khứ không phủ lên tôi như tôi từng nghĩ. Mà đè nặng lên An – tình yêu của tôi.

Ngày tôi tình cờ gặp lại An. Cậu ấy vẫn một mình, vẫn bình yên. Vẫn nụ cười ấy, vẫn cái cách chăm chú vào một thứ đã từng thu hút tôi. Vẫn làm tim tôi đập mạnh.

Bản tình ca cuối cùng giữa lòng Hà Nội

Bản tình ca cuối cùng giữa lòng Hà Nội

Tôi là một cơn gió. Và tôi đã trở về. An là cát, như câu nói cậu ấy từng viết :“I’m still there everywhere, I’m a dust in the wind”

Tôi bỗng muốn đến trước mặt An, nhìn vào mắt cậu ấy và hỏi:

–       Nếu anh là cát trong gió. Em có thể là cơn gió của anh không?

Phố

Hà Nội, 10/6/2015

Viết cho tình yêu và hiện tại của tôi.

116 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1