[Góc ngôn tình]: thanh xuân tươi đẹp của chúng ta

Người ta thường nói thanh xuân không bao giờ là mãi mãi, nhưng khi ấy chúng ta đã sống bằng tất cả những gì tốt nhất mà ta đã có.

thanh xuân tươi đẹp

thanh xuân tươi đẹp

1. Gia cảnh và xúc cảm học trò???

  • Tôi một cô gái lớn lên ở thành phố Đà Nẵng, gia đình tôi có 3 người, bố mẹ và tôi. Là con gái duy nhất, tôi được bố mẹ chiều chuộng vậy nên tôi rất ương bướng, khó chiều. đi học ai cũng bảo tôi “Tiểu thư nhà giàu”. Sống ở môi trường Đà Nẵng quen rồi, thế nhưng năm tôi lên 12, gia đình tôi lại chuyển vào Sài Gòn sinh sống, bởi quê nội tôi ở đó. Tôi đang lo lắng  không biết vào mái trường mới tôi có thích nghi được không nữa?
  •   Ngày đầu tiên đến trường mới, ngôi trường thật khang trang, bạn bè ai cũng mới tôi chẳng quen ai cả. Theo bước chân thầy giáo chủ nhiệm bước vào lớp tôi vừa hồi hộp vừa lo lắng.

–         “Chào cả lớp hôm nay chúng ta được đón một bạn học sinh mới, các em hãy cùng giúp đỡ bạn nhé!”

–         “Chào tất cả các bạn, mình là Bảo Vy.”

   Tôi vừa dứt lời, tiếng vỗ tay cùng bao lời chào đón thật nồng nhiệt, lòng tôi thật hạnh phúc.

–         “Thôi lớp còn vị trí ở dãy bàn thứ 3, em hãy xuống vị trí đó”. Thầy nói.

   Tôi nhẹ nhàng bước về chỗ, kế tôi là một cậu con trai. Tôi cười thật tươi quay sang cậu bạn cùng bàn:

–         “Rất vui khi được gặp bạn, bắt tay làm quen cái nhé!”

  Cậu ấy thật lạnh lùng, chẳng nói, chẳng cười, chăm chú đọc quyển sách. Tôi nghĩ thầm “người gì mà khó tình thế, tiểu thư đã hạ hết giọng rồi nhé, chưa bao giờ có một đứa con trai nào mà lạnh với tôi như vậy, làm tôi thật khó chịu”.

  •  Tiết học đầu tiên bắt đầu, môn Toán, lại cái môn mà tôi ghét nhất. Tôi chẳng hiểu gì về nó cả, nào là giải tích, giải phương trình, nào là hình học không gian, nghĩ đến thôi cũng đau cả đầu. Thế nhưng cũng chiến đấu thôi, hôm nay tiết bài tập, xem ra cũng là một trận chiến không hề nhẹ.

  Thầy giáo nói:

–         “Bài tập này rất khó, bạn nào có thể giải được nào?”

  Cả lớp ngồi im phăng phắc, bỗng một cánh tay đưa lên

–         “Thầy mời Nam!”

  Tôi ngạc nhiên, người ngồi cùng mình là Nam, cũng giỏi toán vậy sao, “ cũng ghê ấy ha ” tôi lẩm nhẩm. Nhìn cậu ấy lên bảng với khuôn mặt lạnh lùng cũng đẹp trai phết. Làm bài xong, Nam về chỗ, tôi thì với giờ học toán có thói quen ăn bim bim thôi.

–         “Nè, ăn không ?” . Tôi hỏi

–         “……”. (Nam im lặng,không trả lời)

–         “Người gì khó tính vậy hả” Tôi tức quá.

–         “Thưa thầy, có bạn ăn vặt trong giờ học” Nam đứng dậy báo thầy.

  Thế là tôi được bữa trực nhật cuối lớp. Một mình dọn vệ sinh lớp, xếp bàn, quét nhà, chùi bảng,… bao nhiêu là việc, càng nghĩ càng tức ghê. Tôi đang loay hoay làm sao chùi 

được bảng trên cao, bỗng phía sau có người nói “để tớ giúp cậu”. tôi quay ra ngỡ ngàng.

–         “Là Hùng à”

–         “Ừ. Một mình trực mệt lắm. Để tớ giúp cậu”

–         “Thôi không sao đâu, chỉ là việc nhẹ thôi mà”

–         “Bắt đầu công việc thôi!”

  Hai tụi tôi làm một hồi lâu cũng xong, cả hai ra về.

–         “Cảm ơn cậu nhé!” tôi nói.

–         “Không có gì” Hùng cười nói.

  Chúng tôi cùng ra về, đến hành lang bỗng thấy Nam. Tôi vừa hỏi, vừa đùa: “Cậu chưa về hả, chờ ai nữa đúng không?”. Nam cũng không trả lời, vẻ mặt lạnh lùng như thường.

–         “Cậu ấy lạnh lùng như vậy được một thời gian rồi, hồi trước cậu ấy là một người rất vui tính. Nhưng cậu ấy là người hay giúp đỡ bạn bè, vì cậu ấy học rất giỏi.” Hùng kể với tôi.

Chúng tôi vừa đi vừa kể cho nhau nghe về bản thân, chúng tôi hiểu nhau hơn.

2. Tình yêu chớm nở

khoảng thời gian đẹp

khoảng thời gian đẹp

  • Ngày hôm sau, tôi đến lớp ngồi cùng bàn, lại gặp tên lạnh lùng ấy, tôi cũng không quên được chuyện môn học toán hôm qua. Tôi nghĩ kế trêu chọc Nam, biết Nam là người sợ gián, đó là điều thuận lợi cho tôi. Vào học tiết 2, tôi bắt được vài ba con gián gói vào giấy cẩn thận, kẹp vào vở Nam. Tôi nghĩ thầm “biết tay chị hai nhé!”

      Vào học Nam mở ra, hét một tiếng, gián bò ra chạy lung tung, tôi bật cười, còn Nam thì hoảng hốt. Thế rồi hai đứa phải bị đứng ngoài cửa một tiết. Nam cũng chẳng nói chẳng rằng, đứng im lặng. Đứng một lúc tôi nhìn qua, tay Nam nổi mẩn đỏ.

–         “Này, tay cậu sao thế?” Tôi hỏi

–          “Không sao.” Nam trả lời.      

  • Hóa ra, không phải vì sợ mà là do Nam bị dị ứng với gián. Càng lúc càng mẩn đỏ hơn, tôi đưa Nam xuống  phòng y tế. Ngồi xoa thuốc, tôi áy náy vô cùng.

–         “Xin lỗi nhé, cậu không sao chứ?” tôi hỏi Nam. Nam

 chưa kịp trả lời tôi hỏi tiếp.

–         “Chắc cậu giận tớ lắm ?”

–         “hì…..”

–         “Sao lại cười hả?”

–         “Nhờ cậu, tôi mới được đứng gác cửa lớp một bữa đấy!”

Chúng tôi bật cười, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Nam cười thân thiện vậy. Đúng như Hùng nói, Nam là người vui tính. Rồi chúng tôi ngồi trò chuyện, tôi kể về bản thân tôi, còn Nam thì không, cứ cười cho qua à.

  •    Vài ngày hôm sau,chúng tôi đi học đã cười nói nói chuyện với nhau hơn. Rồi lại tiết toán, học được vài buổi nhanh thật, hôm nay kiểm tra 15 phút. Trời đất, kiểm tra toán là cuộc đời tôi bế tắc nữa rồi. Phát đề ra tôi nhìn qua một lượt, chẳng hiểu gì cả, rồi nhìn le lé sang Nam, chưa nhìn thấy rõ bị thầy phát hiện rồi. Thôi tôi đành khoanh đại, hi vọng mình khoanh may mắn. Tiết hôm sau trả bài, người run run, hồi hộp không biết sẽ thế nào, nhìn bài kiểm tra tôi rã rượi “lại một quả trứng nữa rồi, mình không khoanh đúng nổi dù chỉ một câu”. Ngồi nhìn sang Nam “òaaa, 9 điểm luôn, ngưỡng mộ thật”. Thầy giáo nhận xét bài:

–         “Lớp ta bài kiểm tra này chưa cao lắm, một số bạn còn quá yếu, tuy nhiên cũng có vài bạn điểm cao. Sắp thi học kì rồi, và đây cũng là năm cuối, thầy nghĩ lớp ta sẽ thi đua đôi bạn cùng tiến, bạn giỏi kèm bạn yếu”

Thầy nói tiếp:

–         “Thầy chọn Hùng kèm cho Lan,…” chọn nhiều cặp xong đến lượt tôi, “ còn Bảo Vy thì…..” (thầy suy nghĩ) “à Nam kèm Bảo Vy, ngồi cùng bàn giúp đỡ nhau học dễ hơn”

Là Nam ư, tôi như ngạc nhiên, tôi không giỏi toán, học mấy cũng chẳng vào, Nam kèm chắc điên vì tôi mất. Thế nhưng là nhiệm vụ thầy giáo giao cho, chúng tôi cũng thực hiện.

  • Ngày đầu tiên học kèm, tôi đến nhà Nam như đúng lịch. Tôi gặp bố Nam.

–         “Con chào bác ạ”

–         “Chào con, vào nhà đi, Nam trong nhà đấy”

–         “Dạ. Con cám ơn bác” rồi tôi vào nhà. Nam đang ngồi trên bàn học.

–         “Nam, tiền ăn bố đưa tuần này, tuần này bố phải đi công tác, con tự lo nhé!”. Bố Nam dặn. Nam trả lời có vẻ mặt buồn.

–         “Vâng”

–         “nè, cậu thường phải ăn ngoài vậy hả”. tôi hỏi

–         “Tớ quen rồi”

Nhìn Nam bây giờ tôi mới biết, không phải khi nào nhìn vào vẻ bề ngoài mà đánh giá con người họ. Nam phải trải qua bao nhiêu khó khăn, chịu bao nhiêu nổi buồn, tự một mình lo cho bản thân mà ai đâu hiểu. Mẹ Nam mất sơm khi Nam còn nhỏ, sống trong vòng tay của bố, dù được bố quan tâm nhưng là đàn ông sao bằng mẹ được. Bố Nam là người bận rộn công việc, nên hay xa nhà, được một khoảng thời gian bố Nam có người mới, đôi khi lại để Nam cô đơn. Niềm khao khát lớn nhất của Nam là có được một bữa ăn gia đình trọn vẹn, đơn giản vậy thôi nhưng có lẽ đó chỉ là giấc mơ. Thấy Nam ngồi buồn, tôi giải khuây:

–         “Đi ăn gì đó đi”

–         “Ok thôi”

Tụi tôi đi loanh quanh, ăn hết các món vỉa hè, đi qua công viên dạo, rồi vào siêu thị mua đồ. Đi loanh quanh thế rồi cũng xong một ngày. Tôi về nhà, vừa vào phòng, chuông điện thoại báo có tin nhắn.

–         “Cảm ơn cậu nhé!”  Nam nhắn.tin 

–         “Cảm ơn gì?”

–         “Hôm nay tớ rất vui, chưa bao giờ tớ được thoải mái như thế này”.

Từ lúc đó chúng tôi trở nên thân thiết, và cũng không biết tự bao giờ chúng tôi luôn có nhau trong mọi hoàn cảnh.

3. Sự quan tâm…

khoảnh khắc thanh xuân

khoảnh khắc thanh xuân

Sáng đi học, Nam sang đón tôi, chúng tôi cùng nhau đến trường đi học. Nam trở thành một người dễ gần, hòa đồng hơn trước, đặc biệt rất quan tâm tôi.

–         “Này, ăn sáng chưa?”

–         “Chưa”. Tôi xịu mặt.

–         “Ten tèn” Nam lấy từ cặp ra hai cái bánh, sữa rồi cùng nhau ăn sáng.

“Tùng…tùng…tùng” vào học, chuẩn bị vào học thôi, cô 

vào lớp rồi kìa.

–         “Hôm nay nộp vở bài tập, các em đưa vở lên bàn nộp cho cô nào”

Cô vừa dứt lời, tôi loay hoay tìm quyển vở. Thôi chết, tôi quên quyển vở bài tập ở nhà mất rồi. Bổng Nam đưa quyển vở sang tôi rồi đứng dậy.

–         “Thưa cô, em quên vở bài tập”.

–         “Tại sao lại quên vở, trừ một điểm lần kiểm tra sau”

–         “Dạ”. Nam trả lời cô.

–         “Sao lại làm thế? Tớ xin lỗi”

Nam cười, không nói gì cả. Tôi thì thấy áy náy vô cùng. Suốt chặng đường năm học, Nam giúp đỡ tôi rất nhiều chuyện, có mặt mọi lúc khi tôi cần. Nam như một người thầy chỉ tôi học toán, vì vậy kết quả học của tôi được nâng lên rất nhiều.

4. Tớ thích cậu….

  • Thấm thoắt đó trôi qua một năm, ngày tổng kết lớp cũng tới. Lớp tôi ai nấy vui mừng chuẩn bị mọi thứ ngày tổng kết, ai cũng trong trang phục đẹp khuôn mặt vui tươi. Có lẽ đây là tổng kết cuối cùng của đời học sinh, kể từ đây tất cả là một kỉ niệm đẹp, cố gắng bước vào đời để có một tương lai tốt đẹp. Buổi tổng kết bắt đầu, thầy giáo chủ nhiệm phát biểu cảm xúc:

–         “Năm học vừa rồi các em đã cố gắng rất nhiều, nhiều bạn vươn lên vượt bậc, như bạn Bảo Vy, từ một học sinh yếu trở thành học sinh khá. Thầy rất mong tất cả các em hãy cố gắng hơn nữa. Ngày hôm nay nữa thôi, thầy sẽ không chủ nhiệm các em nữa, mỗi bạn sẽ có một lựa chọn riêng cho tương lai của mình. Thầy chúc các em thành công”

Thầy giáo dứt lời chúng tôi òa khóc, thời gian nhanh quá, chúng tôi sẽ xa nhau, mỗi người một hướng. Tôi nhìn qua Nam, không biết Nam nhìn tôi tự bao giờ, nhìn nhau rồi im lặng, có lẽ hai đứa ai cũng buồn.

Chỉ còn vài ngày nữa sẽ có kết quả đại học, tôi lo lắng hồi hộp không biết sẽ thế nào. Cả tôi và Nam cùng hứa hẹn thi vào trường đại học kinh tế. liệu ước mơ hai chúng tôi có thành hiện thực?

  • Vài tuần sau:

“Reng….reng” điện thoại tôi reo lên.

–         “Alo, đi xem kết quả thôi”. Nam gọi tôi

–         “Ok đợi tớ xí nhé.”

Chúng tôi bước đến trường, bảng thông báo đã dán lên bảng tin, học sinh xem đông nghịch, chúng tôi cố gắng chen vào.

–         “Hoàng Văn Nam…..đậu.  Bảo Vy tớ đậu rồi. cậu thế nào” Nam vui mừng nói với tôi. Còn tôi vẫn hồi hộp lo lắng chưa dám dò tên mình.

–         “Dò đi chứ, cố gắng lên. Tớ luôn đợi cậu mà” Nam giục tôi dò. Tôi lại gần dò từng chữ tên mình.

–         “Nguyễn Bảo Vy……aaaaaa…. Tớ đậu rồi” tôi vui sướng chạy đến ôm chầm lấy Nam, vậy là ước mơ tụi tôi thành hiện thực.

–         “Này đi đây với tớ”. Nam kéo tôi đi

–         “Đi đâu vậy hả”. Tôi hỏi.

Nam dẫn tôi một công viên, nơi chúng tôi đã từng đến trong lần hẹn chơi với nhau lần đầu tiên.

–         “Tặng cậu” Nam đưa tôi một món quà.

–         “Gì vậy” Tôi ngạc nhiên.

–         “Mở ra xem đi”

–         “Đồng hồ. Đẹp quá. Cám ơn cậu nha.”

–         “Đẹp không?” Nam cũng giơ tay lên hỏi tôi.

–         “Đồng hồ đôi ư”

–         “Tớ….tớ….” vừa nói vừa gãi đầu, Nam có vẻ bối rối

–         “Sao vậy?”

–         “Tớ thích cậu”

Tôi như bối rối, nhịp tim loạn nhịp, Nam làm tôi ngạc nhiên quá, cái cảm giác khó để tả được. Tôi chưa kịp trả lời, Nam nói “Im lặng là đồng ý rồi nha”. Tôi cười gật đầu.

Từ hôm đó, tôi lại được Nam quan tâm hơn.

–         “Bảo Vy, dậy đi tớ đưa đồ ăn sáng dưới cổng rồi nè”.

     Sáng nào cũng thế, Nam luôn là người mang đồ ăn sáng cho tôi, chiều chuộng tôi mọi thứ. Thực ra tình yêu tụi tôi rất bình thường,chúng tôi yêu nhau khi cả hai đều chưa có gì, vậy nên chẳng cần gì những thứ xa xỉ, đơn giản là cùng ngắm trăng vào những đêm trăng đẹp, cùng nhau đi ăn những món ăn vỉa hè.

5. Khoảng cách tình yêu

Khoảng thời gian đó rất hạnh phúc cho đến khi, tôi biết được một sự thật kinh hoàng. Như mọi ngày tôi thường nhận cuộc gọi từ Nam rủ tôi đi ăn sáng, nhắn tin cho tôi khi không thấy tôi đâu, nhưng mấy ngày nay tôi không thấy. Tôi bắt đầu lo lắng, gọi cho Nam lại thuê bao. Bỗng điện  thoại tôi reo lên

–         “Alo, đây có phải số điện thoại của Bảo Vy không? Chú là bố của Nam, Nam có vài thứ gửi cho cháu”

Tôi liền chạy đi gặp bố Nam, nghe bố Nam kể, tôi đau lòng, cầm quyển sổ Nam gửi tôi ròng ròng nước mắt.

“Bảo Vy à, tớ xin lỗi, khi cầm quyển sổ này trên tay cũng là lúc cậu đã biết mọi chuyện về tớ. Tớ đau một căn bệnh, vậy nên tớ phải sang nước ngoài một thời gian. Tớ hi vọng cậu sẽ cố gắng nỗ lực để đạt ước mơ của mình và tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé. Đừng khóc vì tớ, tớ biết cậu sẽ buồn, sẽ giận tớ, tớ xin lỗi. Cậu hãy đọc hết quyển sổ nhật kí này, cậu sẽ biết tớ yêu cậu nhiều như thế nào. Bảo Vy, anh yêu em!”

Nước mắt cứ thế mà chảy, tôi khóc thật to, tại sao lại phải hư thế chứ. Tôi đã quen với tin nhắn quan tâm mỗi ngày, đã quen với việc cậu bên cạnh tôi lúc buồn, giờ đây một mình tôi cô đơn, tự mình cố gắng. Tất cả với tôi là kỉ niệm đẹp, tôi sẽ không quên, vẫn hi vọng một ngày Nam quay về.

“Nam à. Em yêu anh” tôi hét to trong tiếng khóc nức nở.

6.Hạnh phúc quay về

Thấm thoắt mà nhanh thật, 4 năm đã trôi qua, hôm nay ngày tôi đi nộp hồ sơ xin việc làm, sau 4 năm đại học. Tôi đến công ty cảm giác hồi hộp, 10 phút trôi qua. Điện thoại tôi reo lên “Alo. Cô Bảo Vy cô đợi tôi có lâu không? Còn tôi đợi cô lâu lắm rồi” một giọng nói tôi có cảm giác quen thuộc, tôi chưa kịp trả lời một chàng trai khôi ngô tuấn tú bước ra, tôi như ngạc nhiên

“Là Nam sao?”

“Bảo Vy, anh còn cơ hội không? ” tôi mỉm cười, ôm chầm lấy Nam. “Em chờ anh lâu lắm rồi”.

Chúng tôi bắt đầu lại, yêu nhau như ngày đầu, cùng đi những nơi quen thuộc, ôn lại kỷ niệm năm xưa. Chúng tôi cùng hứa hẹn về một tương lai có nhau.

Đúng là khi còn yêu nhau, còn chờ đợi nhau, ông trời sẽ se duyên cho ta gặp lại nhau một lần nữa.

106 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá