[Góc tự sáng tác] Tuổi 23 – Chênh vênh vô định giữa cuộc đời…

Mới ngày nào ta còn bỡ ngỡ bước chân lên chốn thủ đô phồn hoa, ồn ào và náo nhiệt để đi học đại học, theo đuổi ước mơ của chính mình. Mới ngày nào ta vẫn còn rong ruổi cùng bạn bè trên khắp con đường, con phố để khám phá các quán ăn ngon ở Hà Nội; vẫn còn ngán ngẩm những ngày tháng phải học hành vất vả để không bị nợ môn, để có thể không cần phải đi học nữa, hay chỉ cần ta có thể ngồi ba hoa đủ thứ chuyện trên trời dưới bể,,,, vì năm trước ta vẫn còn ở tuổi 22.

tuổi 23 mơi lớn

Thế nhưng theo cuồng quay của bánh xe thời gian, tuổi 23 ập đến. Tuổi 23 như một bước ngoặt của cuộc đời đưa ta rời khỏi ghế nhà trường, rời khỏi vòng tay che chở của bố mẹ, rời khỏi những lời khuyên dạy bảo của thầy cô để chập chững bước vào cuộc đời hiện thực đầy chông gai, thử thách. Dường như cái tuổi 23 ấy là giai đoạn lưng chừng nhất của đời người.. Chưa trưởng thành nhưng nhất định phải ổn định…

áp lực cuộc sống

1. Sự nghiệp trở thành “áp lực”

laadn đầu va vấp

Ở tuổi 23, bản thân ta biết ta không còn nhỏ nữa, ta bắt đầu nhận thức được cuộc sống vốn không như ta nghĩ, cuộc sống này đầy sóng gió chông gai; con người đầy mưu mô, tính toán. Ta cảm thấy mệt mỏi khi lúc nào cũng phải cạnh tranh lẫn nhau, hoang mang khi thấy mình chưa thể làm được gì trong khi bạn bè ai cũng ổn định được cuộc sống. Ở tuổi 23, khi ta vừa mới ra trường, cầm tấm bằng tốt nghiệp đại học trên tay đi xin việc nhưng lại chẳng thể vượt qua vòng phỏng vấn. Chính lúc này ta chợt nhận ra, bằng đại học mà ta mất 4-5 năm bỏ thời gian ra để lấy được lại chẳng là gì cả, nhà tuyển dụng không ai để ý. Chuyên ngành mà ta mất công theo đuổi lại chẳng thể giúp gì cho tương lai sau này, cuộc đời phía trước. Hóa ra công việc mà ta mơ ước lại không phải đam mê của bản thân tưởng chừng là đơn giản nhất..

ảnh áp lực công việc

Tuổi 23, khi áp lực cuộc sống bắt đầu gõ cửa tâm hồn trong trẻo, khi chúng ta cảm thấy mình có trách nhiệm phải tự nuôi sống bản thân, gia đình…Ta bắt đầu rơi vào khủng hoảng giá trị sống và niềm tin. Ta không biết dựa dẫm vào ai, bám víu vào đâu, ai sẽ là người chỉ đường hướng dẫn cho ta trên con đường phía trước,.. Ta mắc kẹt giữa ước mơ và thực tại, đam mê và trách nhiệm,..Bao mơ ước chỉ còn lại đơn giản” ước gì có việc làm”. Bao hoài bão thay bằng những công việc lặp lại, nhàm chán, bức bối. Có người bảo sao ta không chịu dũng cảm đứng lên, phải “liều” thì mới có thể đánh bật tất cả theo đuổi mơ ước. Nhưng can đảm thế nào đây khi đầy rủi ro, sảy chân lỡ bước là sai và để lại hậu quả mà họ không ngờ tới?

2. Tình yêu bỗng trở nên xa xỉ vô cùng?

Ở tuổi 23, ta chợt nhận ra ” Thất tình không hề đáng sợ bằng thất nghiệp”. Ta nhận thức được ta phải tự lo được cho bản thân chứ không thể để người yêu lo cho mình được, hay ta phải có sự nghiệp thì mới có thể lo cho người yêu được.Bởi lẽ ở đời không ai cho không ai bất cứ thứ gì cả. Ra trường rồi, ai cũng phải bận bịu với vấn đề cơm áo gạo tiền. Cuộc sống mưu sinh vốn đã lấy đi của ta không ít hoài bão và ước vọng. Vì thế tình yêu nhanh chóng trở nên mờ nhạt. Ta sẽ phân vân giữa hàng ngàn câu hỏi phức tạp hơn về tình yêu :

Không óc sự nghiệp thì có ai yêu ta không?

Nếu có thì ta nên làm gì cho người đó? Chả nhẽ để người đó chịu khổ cùng ta?

Khi cuộc sống chỉ có mưu sinh vất vả, người yêu ta có thể cùng ta biết tiếp trên con đường gian nan đó?

Người yêu ta có còn vững tâm để vượt qua mọi thử thách của cuộc sống?….

Ở độ tuổi này, ta không nhìn tình yêu bằng một màu hồng đầy lãng mạn nữa. Ta biết rạch ròi giữa tình yêu và thực tế, ta không mù quáng để yêu mà không có tương lai, ta không bất chấp mọi thứ chỉ để được yêu như ở tuổi 20 nữa, Thay vì yêu bằng trái tim ta lại thiên về lí trí, ta không còn quá chú trọng vào tình yêu, mà ta muốn tình yêu sẽ là điều cuối cùng ta tìm đến sau khi đã có một sự nghiệp ổn định. Và dù cho ta có đang yêu nhưng để kết hôn thì lại quá xa vời. Sự nghiệp chưa có kết hôn thì lấy gì mà sống? Đã đủ sẵn sàng để làm chủ một gia đình đâu chứ. Nói ta còn nhỏ thì không nhỏ nhưng trưởng thành thì cũng không hẳn… Cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới như thế này, kết hôn là cái gì đó quá xa vời. Chẳng biết phải làm sao khi bản thân còn hoang mang và chưa thể chấp nhận được sự thật.

tình yêu tuổi 23

3. Thế nhưng, nếu ta cố gắng, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn…

nhung cau noi hay ve su co gang 3

Tuổi 23 này, bỗng thấy mình chênh vênh cực độ, khi cái gì cũng chưa đến đâu, tính cách thì hòa lẫn giữa trẻ con và người lớn. Mỗi đêm là những chuỗi suy nghĩ về tương lai, những nỗi buồn của một người đang trưởng thành, bản thân cứ mơ hồ rồi đây mình phải làm gì? Dù ta có hàng vạn câu hỏi về tuổi 23 hay ta thấy tủi thân, chán nản khi bước vào cuộc sống bất chợt thì chỉ cần bạn cố gắng,ta có niềm tin vào bản thân mọi chuyện sẽ qua.

Bởi lẽ, sau lưng ta còn có những người hết lòng ủng hộ, giúp đỡ ta vô điều kiện, đó chính là gia đình, bạn bè. Họ sẽ luôn ở bên cạnh ta nếu ta vấp ngã, sẽ cùng ta vượt qua muôn vàn khó khăn thử thách, đưa ra những lời khuyên chân thành nhất, sẽ giúp ta đi lại đúng con đường ta đã chọn, hay chỉ đơn giản là chia sẻ mọi buồn vui, cay đắng, ngọt bùi,… Ta chỉ cần nhớ rằng kiên định và bền bỉ là một lựa chọn giúp ta gặt hái được thành công. Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh hay tính cách, tất cả do bản thân ta tự lựa chọn và quyết định.

đã đến lúc trưởng thành

Đã đến lúc ta cần trưởng thành

55 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 4