Góc nhân sinh: Câu chuyện từ một cái cây và 3 bài học làm người!

Sinh ra phàm là người, ai cũng mang “số phận” của riêng mình. Số phận ấy là những gì chúng ta đã làm và không làm; những gì đạt được và những gì không đạt được trong cuộc đời. Vậy nên, không một ai có số phận giống ai.

Có lẽ, nếu hỏi mọi người rằng họ có hài lòng với những gì mình đang có hay không; câu trả lời của đa số hẳn sẽ là không, khi nhìn sang cuộc đời của một ai đó khác..

Nhưng có một sự thật rõ ràng, đó là chúng ta không thể lựa chọn được mọi thứ mình muốn.

Chúng ta chỉ có thể lựa chọn được thái độ và ý chí mà thôi.

Thái độ ấy là sự vui vẻ, bằng lòng với những gì tạo hóa sắp xếp cho mình khi bản thân không thể thay đổi.

Ý chí ấy là sự nỗ lực để dám thay đổi những điều bạn có thể.

Đó chính là cốt cách làm người vậy!

Để đưa ra góc nhìn chân thực, cụ thể hơn; dưới đây, mình xin gửi tới bạn đọc của sachhaynendoc.net một câu chuyện nhỏ giữa đời thường – một bài học làm người; cùng những cảm nhận, chiêm nghiệm của bản thân mình!

rừng cây

Câu chuyện về một cái cây – bài học cho mọi người.

Tản văn: Cái cây bị đốn

Hà Nội,…

Giữa tiết hè tháng 6 oi ả, đã 5 giờ chiều mà mặt đường nhựa vẫn chói nắng, hắt hơi nóng, bỏng rát. Đoạn đường về nhà giờ tan tầm, ai cũng hối hả, chỉ muốn nhanh nhanh để trốn nắng; nhưng càng muốn nhanh thì không thể vội được. Đèn đỏ. Ô tô, xe máy, người tham gia giao thông xếp hàng dài ken nhau, không thể nhích thêm nửa bánh xe. Đành vậy, đứng “chịu trận” mà nhẩm vội từng giây đếm lùi..

Gió. Hơi nóng, thoảng qua. Xào xạc… Nhưng cũng đủ để người ta chợt nhận ra sự hiện diện của những tán cây – nhẫn nại, lặng yên hai bên đường. Ừ. Hóa ra, sau 100 giây kia, tất cả sẽ rời khỏi đoạn đường này, có một nơi để dừng chân, một chốn để trú ngụ. Còn hàng cây, vẫn đứng đó, chắc chắn và thản nhiên giữa đất trời khô hạn. Không phàn nàn, không chút lụi tàn.

Những tán lá rộng, nhành cây cao, vươn xa, vươn xa. Hàng chục cây như một, cành nhiều, lá rậm rạp, sum suê, mát mắt. Reo vui như tự hào về thành quả của chính mình. Ồ. Lạ quá! Giữa hàng cây đua nhau đều tăm tắp. Lọt thỏm một thân cây lớn với vài cành khô, chơi vơi, lạc lõng,…

Hẳn, nó buồn lắm nhỉ! Mùa xuân đã qua lâu rồi mà. Nhìn xem. Bạn bè nó đều đã “trổ mình” với những chồi non, lá biếc; để mùa hè rợp bóng sinh sôi. Hay là nó cần thêm chút thời gian, đâu phải ai cũng sẽ “trưởng thành” cùng một thời điểm! Có lẽ, nó đang đợi. Và, biết đâu rất nhiều người cũng chờ mong nó.

Cầu nguyện!

1 tháng sau…

Dưới cái nắng đổ lửa. Người và xe cộ ồn ào, chen chúc. Hàng cây hai bên đường đứng hiên ngang kiêu hãnh, gắng sức vươn mình tỏa thêm chút bóng mát.

Và, thân cây gỗ lớn kia.

Nằm trên vỉa hè. Trơ trọi…

Có ai đó đã phải buộc lòng hạ nó xuống. Mùa xuân vẫn chưa kịp tới. Người ta cũng không thể chờ đợi thêm được nữa. Người ta cần thay thế vị trí ấy bằng một cái cây khác, tỏa bóng và hiên ngang,…

Một khoảng trống hụt hẫng vô hình. Rồi số phận của nó sẽ đi về đâu?!

Bài học 1: Có vài điều không thể lựa chọn…

Người ta đã đem những mầm cây ấy, vận chuyển từ một nơi khác tới thành phố này. Chúng có thể đã lớn lên ở một vùng ngoại ô, một vùng quê hay một nhà ươm nào đó,… Đây hẳn là “một cuộc di cư” chúng chưa từng nghĩ đến.

Cũng giống như mỗi người chúng ta, sinh ra và lớn lên từ rất nhiều tỉnh, thành khác nhau. Được dung dưỡng bởi hồn quê, đất mẹ; được bao bọc bởi gia đình, bà con, chòm xóm, thân thương. Vì cuộc sống, học tập, mưu sinh,… và rất nhiều “xúc tác” khác mà trôi dạt tới những miền đất mới, xa lạ và bỡ ngỡ. Đôi khi, nó còn không nằm trong kế hoạch của cuộc đời. Dù, chúng ta có muốn hay không. Đừng vội bi quan hay cố gắng chống lại “bước ngoặt” này. Đơn giản, là đã đến lúc, bạn và tôi phải viết sang một trang mới rồi.

Dĩ nhiên, không phải ai cũng đủ vững vàng để làm quen ngay với sự thay đổi ấy.

Sự lựa chọn tối ưu vào lúc này. Cách duy nhất để sinh tồn đó là học thích nghi. Thích nghi với thời tiết, với môi trường, với thói quen, với con người, với lề lối phong cách sống,…

Thích nghi để trưởng thành. Để vươn lên khẳng định bản thân. Và quan trọng nhất là định nghĩa được chính mình, rằng: bạn không phải là số 01, nhưng bạn là duy nhất. Bạn có thể hòa nhập, tuyệt đối không hòa tan. Bởi điều bạn cần lắng nghe thật lâu và thật kỹ chính là lời mách bảo của trái tim!

Hình ảnh có liên quan

Khám phá vĩ đại nhất là khám phá bản thân mình.

Bài học 2: Mỗi người đều có một sứ mệnh 

Bạn hãy tin vào điều đó. Mỗi người sinh ra đều có chỗ hữu dụng và đắc lực. Không một ai là kẻ bỏ đi. Trừ phi bạn rời bỏ chính mình, buông tay và bỏ cuộc.

Dù giờ đây, bạn có thể đang hoang mang hay mịt mờ về cuộc hành trình của bản thân. Đừng lo, trong cuộc đời ít nhất một lần ai cũng có những thời điểm như thế. Không phải cuộc sống này đang thử thách bạn, mà là đang giúp bạn khám phá và nâng cấp bản thân mình. Bạn không thể dậm chân mãi một chỗ, phải không?

Đã đến lúc, bạn cần ngồi xuống, viết ra những mong muốn và nguyện vọng của chính mình, mà – không – phải – một – ai – khác.

Bạn có một sứ mệnh đặc biệt đã được ban trao. Nhiệm vụ của bạn giờ đây là phải tìm kiếm nó trong chính trái tim mình.

Như hàng cây xanh tỏa bóng và làm đẹp cho cuộc đời kia. Chúng đã nỗ lực dưới nắng gắt, vươn mình trong mưa giông, trải qua bốn mùa khắc nghiệt, vẫn hiên ngang đầy kiêu hãnh. Bởi chúng biết “sứ mệnh” của mình. Chúng được lựa chọn để hoàn thành sứ mệnh ấy.

Vậy lý do gì lại khiến bạn chùn bước? Nghịch cảnh ư? Không phải, do lòng người.

Khả năng của con người là vô hạn. Đừng giới hạn những thử thách của bản thân, và mặc định rằng mình KHÔNG THỂ. Bởi bạn chỉ sống một lần ý nghĩa và trọn vẹn mà thôi.

Hãy nhớ: cây sồi trở nên mạnh mẽ trong gió ngược và kim cương hình thành dưới áp lực.

Đứng lên. Tiến về phía trước. Tìm ra sứ mệnh của riêng mình.

Hình ảnh có liên quan

Đam mê chính là nguồn động lực vô tận.

Bài học 3: Chúng ta chỉ có thể nỗ lực hết mình…

Đôi khi sự nỗ lực và cố gắng của chúng ta không phải lúc nào cũng mang lại kết quả giống như mong đợi. Đừng thất vọng!

Biết đâu chúng ta đã bỏ sót chi tiết quan trọng nào đó. Chúng ta phán đoán, phân tích sai vấn đề. Hay đang nhìn nhận và đi sai hướng ban đầu. Tất cả đều cần kiểm tra và liên kết lại. Cuối cùng, bạn cần lắng nghe phản hồi.

Hãy cứ thử thêm lần nữa. Bởi điều đó sẽ cho bạn thêm kinh nghiệm và lòng kiên nhẫn.

Cây thân gỗ lớn kia, trước khi bị đốn xuống, bạn có biết nó đã nỗ lực và nhẫn nại bao mùa xuân rồi không?!

Nó chịu đựng tất cả mọi thử thách dành cho mình, chấp nhận tất cả những lời chê bai của con người, lầm lũi ngắm nhìn thành tựu của những người bạn. Nó không bỏ cuộc. Chưa từng! Bởi nó không hề gục ngã bởi bất cứ trận giông lốc, mưa bão hay khô hạn nào. Nó vẫn đứng vững, bám chặt vào lòng đất.

Chỉ là một sứ mệnh khác đã được sắp đặt cho nó rồi! Chắc chắn vậy. Nó sẽ được sử dụng để chế tác thành những đồ thủ công mỹ nghệ đẹp mắt: một chiếc giỏ hoa tinh xảo, một chiếc kệ nhỏ, chiếc móc khóa gỗ dễ thương,… hay được vót thẳng mịn thành những chiếc đũa, cái tăm xinh,… trên mâm cơm ấm cúng của gia đình nào đó.

Đôi lời kết lại

  • Còn bạn, hãy cứ hết mình cho đam mê, cứ nỗ lực kiên trì. Bởi kỳ tích luôn cần thời gian và sự dạn dày rất lớn.
  • Trong quá trình ấy, rất có thể những cơ duyên, những mục tiêu mới và cơ hội tuyệt vời hơn bạn nghĩ sẽ xuất hiện.
  • Bởi mọi sự nỗ lực luôn xứng đáng.
  • Tin tưởng. Bước tiếp.
  • Và kết quả thật sự sẽ là những phép màu kỳ diệu nhất!
512 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.9 / 5. Số đánh giá 10