[Góc ngôn tình]: Hoài niệm về một tình yêu. Chỉ là đã từng…

Có những nỗi buồn không viết lên thành tên và cũng có nhiều người đã từng yêu nhưng lại thành dĩ vãng.

Cô gái của tôi à, có ai nói với em rằng em gượng cười thật khó coi chưa? Em đừng cười khi lòng đang đau, đang buồn. Buồn thì hãy khóc, đừng lấy nụ cười để giấu đi tâm tư che mắt người ta. Những thứ gượng ép đều không phải những thứ tốt đẹp. Tình yêu cũng vậy! 

hinh anh co gai khoc 36

Những giọt nước mắt chẳng thể đổi được một tình yêu chân thành..

1. Gia cảnh và tình yêu ngây thơ???

  • Anh là Hàn Nhất Phong – là con một của tập đoàn Hàn thị đứng đầu thế giới.

Cô là Mạn Uyên , mất cha từ nhỏ và đang sống cùng với mẹ, nhà cô nghèo và ở cùng khu với anh. Từ nhỏ cô đã thương thầm anh và ngày nào cũng lẽo đẽo theo anh … Nhưng … Thứ cô nhận lại chỉ là sự lạnh nhạt và thái độ hờ hững từ anh.

  • Năm cô 7 tuổi, anh 9 tuổi :

– Anh Phong ơi,sau này Mạn Uyên lấy anh nha…

– Ừ.

Năm cô 10 tuổi anh 12 tuổi :

– Anh đừng cười nữa đi …

– Tại sao ?

– Tim em đứt phanh rồi đây này …

  • Năm cô 15 tuổi anh 17 tuổi :

– Anh ơi, chắc anh cô đơn lắm hả??

-Sao ???

– Thì anh ở trong tim em, không có bạn bè hay hàng xóm gì cả, chắc anh buồn lắm.

– Thôi ba cái trò vớ vẫn đó đi, còn nhỏ lo học hành đi .

– Vậy thì em sẽ chờ tới khi em 18 tuổi …. Nhưng em thích anh là thật…

Tôi không thích cô … ( cô ngã quỵ, hóa ra …)

5b9d300ee32ea on your wedding day 4

anh và cô

2. Ngộ nhận

  • Có trời mới biết hôm đó cô buồn đến mức nào nhưng cô cũng chỉ cười tự an ủi bản thôi ” hì anh ấy chỉ là chưa thích mình thôi mà “

Mùa hè năm 18 tuổi,chỉ để học cùng trường Đại học với anh mà cô phải cày ngày cày đêm đến nỗi phải nhập viện mấy lần thế nhưng lại chẳng bao giờ nhận được sự quan tâm từ anh.

  • Ngày nhận được tin thông báo trúng tuyển, cô chạy như bay tới lớp anh, vì đã hết giờ học nên cả lớp vắng tanh chỉ còn lại hương vị ngọt ngào của 2 người học sinh đang ôm hôn nhau say đắm, đó là anh và Lý Nhã – bạn thân của cô. Cô chạy ra khỏi lớp học, nước mắt rơi đầy gò má, mưa trút xuống như nhuộm trăng cả ngày buồn. 

Tới sinh nhật lần thứ 19 của cô, cô dùng hết tất cả quyết tâm của mình tỏ tình với anh :

  • Anh ơi, em yêu anh, anh làm người yêu em nha.

Khi cô vừa dứt câu, cả sân trường rôn lên những lời bàn tán, nào là khinh miệt chê bai, nhưng cô không quan tâm thứ cô quan tâm chính là câu trả lời của anh. Anh mỉm cười đi về phía cô mở quà, bên trong là một chiếc áo len và 1000 con hạc giấy mà cô đã thức cả đêm để tặng nó cho anh. Anh khinh miệt, hất đổ cả món quà xuống sân còn dẫm lên cả chúng rồi nói : 

– Cô tưởng cô là ai chứ, chỉ là một con điếm rẻ tiền mà dám làm người yêu tôi sao … Về nhà ngủ rồi sẽ mơ nha.

  • Trong đầu cô lúc này vang vọng những từ anh vừa nói với cô ” Điếm ư ?? 12 năm của cô chỉ là đơn phương thôi sao ?? Thì ra là chính cô tự ảo tưởng giá trị của mình trong tim anh. 

Hôm đó, cô lang thang trên đường suốt 4 tiếng tự nhủ với lòng sẽ không để anh trong tâm trí mình nữa nhưng không hiểu sao nước mắt cứ chảy ngày một nhiều.

hinh anh buon co don ve tinh yeu 102319562

ngộ nhận

3. Hy sinh và đánh đổi cũng chỉ vì”yêu”

Quên nhưng chẳng thể…

3 năm trôi qua, lúc này cô đã tốt nghiệt và trở thành nhân viên của một công ty lớn, tưởng chừng như đã quên được anh nhưng không… 

Tối đó, anh gọi điện bảo cô tới nhà anh, cô sợ anh xảy ra chuyện vì thấy anh có vẻ như đang say.

Tới nhà anh đã bóp cổ cô và nói :

Tại sao cô lại uy hiếp Nhã nhi chia tay tôi,tại sao tại sao chứ ??

Vừa nói anh vừa xé nát quần áo cô đang mặc hung hăng cưỡng đoạt cô. Cô vừa chống cự vừa biện minh :” không không phải em, ưm ….” đôi môi bạc nhanh chóng chiếm lấy môi cô nhanh chút hút hết mật ngọt. Vừa làm anh vừa gọi tên Ly Nhã dằn vặt cô trong đau đớn.

maxresdefault

hình ảnh mang tính chất minh họa

Đêm đó anh vấy bẩn lên sự trong trắng của cô.

Đêm đó anh lấy mất lần đầu tiên của cô.

Đêm đó có một cô gái ngồi khóc bên chiếc giường với vệt mau đỏ tươi ôm thân mình đầy dấu hôn và cắn mà tự khinh bỉ mình.

Sáng hôm sau…

Chátttttt/ Tôi không ngờ cô lại bỉ ổi đến như vậy dám lợi dụng lúc tôi đang say mà trèo lên giường tôi. Vừa nói anh vừa rút ra tờ chi phiếu đầy nhưng con số để lên bàn : ” Coi như tôi bồi thường cho gái điếm “

Vài ngày sau gia đình anh hỏi cưới cô, mẹ cô vui cười chấp thuận, cô thừa hiểu anh chỉ muốn trả thù cô nhưng sao thâm tâm cô vẫn cảm thấy vui mừng.

Lễ đường không có chú rể chỉ có cô dâu cùng vị giám mục đọc lời tuyên thệ. Đêm tân hôn anh đem người con gái khác về ân ái trên chiếc giường tân hôn để lại mình cô đứng bên giường với dòng nước mắt dài trên má. 

Kết hôn xong cô nghỉ việc tận tụy nội trợ chỉ mong anh một lần thấy hiểu. Nhưng không mỗi bữa ăn cô nấu anh không đoái hoài tới còn buông lời mắng mỏ.

– Thứ đồ ăn cô nấu cho dù ngon mấy thì đối với tôi nó cũng kinh tởm như cô mà thôi.

Cô và anh chung sống với nhau 3 năm, anh bắt cô phải làm việc thay người ở từ sáng sớm cho đến lúc tối muộn. Buổi tối anh xem cô là công cụ ấm giường mặc sức giày vò cô mặc cho cô cầu xin mà gọi tên Lý Nhã trong tiềm thức.

Cho đến một ngày khi cô đang nấu ăn thì máu mũi chảy ra cô hốt hoảng lấy khăn lau sạch rồi tới bệnh viện khám. Tới nơi cô ngất lịm đi, sau khi tỉnh dậy cô được bác sĩ cho biết :

– Cô bị ung thư máu giai đoạn cuối, chỉ cầm cự được hơn 10 ngày nữa thôi.

– 10 ngày sao, không có cách nào sao bác sĩ ?

Bác sĩ lắc đầu khuôn mặt đượm buồn tiếc nuối cho sinh mạng của cô gái trẻ lưng chừng tuổi 25.

Về tới nhà, thì thấy anh dắt một cô gái khác về nhà, cô gái đó không ai khác chính là Lý Nhã – người đã lên giường với biết bao người đàn ông khác mà ruồng bỏ anh.

– Cô đi đâu mà bây giờ mới về đến nhà ?

– Tôi thấy trong người hơi mệt nên tới bệnh viên.

– Từ nay cấm cô đi ra khỏi nhà.

– Anh ơi em đói á.. – Ả nũng nịu lắc tay anh.

– Cô còn không mau đi nấu ăn cho Hàn phu nhân tương lai.

– Tôi biết rồi.

4. Anh à nếu như một ngày em biến mất khỏi cuộc sống của anh thì anh sẽ như thế nào?

Nhìn thấy khuôn mặt gầy gò hốc hác của cô không hiểu sao anh lại thấy đau nhói trong tim. Nhưng cảm xúc ấy nhanh chóng bi anh gạt đi rồi nhanh chóng ôm hôn Lý Nha Cô nấu ăn xong lên phòng hôn anh thì thấy một cảnh ân ái mặn nồng, hai thân thể lõa lồ trước mặt không một miếng vại che thân. Người con gái ở hạ thân chàng trai liên tục kêu ra những tiếng rên dâm đãng.

– Cơm nước xong rồi ạ , anh và cô xuống ăn cơm. 

Sống với anh 3 năm dường như nhược mắt anh đã cạn.

Tới giờ ăn,nhìn thấy anh ôm eo ả tình tứ bước xuống lầu, ả mặc áo sơ mi của anh đi lướt qua cô ả còn cố tình để lại những dấu hôn trên xương quai xanh gợi cảm mà tim cô quặn thắt. Cô bưng canh ra ả lợi dụng lúc anh đang trên lầu mà cố tình hất vào người cô còn ả chỉ bị bỏng một tí trên mu bàn tay. Thấy anh xuống ả giả vờ đau đớn :

– Mình biết là vì mình mà Phong ruồng bỏ cậu nhưng mình yêu anh ấy thật lòng xin cậu đừng làm vậy mình đau lắm.

Cô chưa biết chuyện gì đang xảy ra thì anh vội vàng bước xuống đỡ ả mà tát cô.

Chát/ Ai cho cô dám làm cô ấy như vậy hả ? Vừa nói anh vừa dẫm lên những chỗ bị bỏng của cô đá liên tiếp vào bụng cô còn sai người dùng muối xát vào vết thương rồi đẩy cô vào nhà kho ở. Cô đau xót tự kiềm chế mình, tự hỏi nhìn thấy người mình thương âu yếm bên người phụ nữ khác liệu mấy ai ko đau ?

Hằng ngày,sau khi anh đi làm ả bắt đầu hành hạ cô bắt cô làm việc nhà dùng roi ra quất vào người cô, rồi đánh đập cô.

Rồi tới một ngày ả lên cơn đau tim, anh vì ả mà bỏ dỡ cả cuộc họp quan trọng của công ty rồi chạy tới bệnh viện thì nghe bác sĩ nói ả bị bệnh tim tái phát nặng cần phải thay tim gấp nếu không mang sống khó bảo toàn. Anh vì chuyện của ả mà đau khổ,chìm trong men say,tóc ai phờ phạc. Cô chứng kiến hết tất cả anh đau vì cô ấy còn cô đau vì anh, tình yêu tam giác là ba mũi dao. 

– Anh à nếu như một ngày em biến mất khỏi cuộc sống của anh thì anh sẽ như thế nào ?

– Tôi sẽ vui sướng khi cô biến mất.

– Anh… yêu Lý Nhã lắm hả ??

– Tôi rất rất yêu.

– Vậy được rồi anh nhất định phải sống hạnh phúc đấy nhé.

Thấm thoát cũng đã 8 ngày trôi qua, thời gian của cô không còn nhiều, bệnh tình ngày càng nghiêm trọng. Sáng hôm sau, cô tới bệnh viện xin gặp bác sĩ để lại di nguyện hiến tim cho bệnh nhân Lý Nhã trước khi chết và yêu cầu không để lộ danh phận. Trước khi làm phẫu thuật cô đứng trước phòng bệnh của ả thật lâu,ngắm nhìn anh hạnh phúc lần cuối rồi lặng lẽ rời đi.

Hôm đó có một cô gái nằm thoi thóp mà chết trên giường bệnh.

Hôm đó có gái ấy mang đi một nụ cười tươi như nắng .

Hôm đó cô gái ấy tự giải thoát cho mình và trao trái tim cho người anh thương.

5. Hối hận cũng đã quá muộn… 

Mấy ngày sau, anh mới về đến nhà, căn nhà lạnh lẽo đến thê lương, không còn mùi oải hương thoang thoảng, không có mùi hương thơm ngon của đồ ăn, anh ngạc nhiên, hôm nay anh về sớm mà, mấy bữa 2 giờ sáng cô còn thức chờ anh sao hôm nay không thấy đâu. Anh chạy thẳng vào nhà tìm khắp ngõ ngách cũng chẳng tìm thấy cô, anh bực bội phóng xe tới thẳng bệnh viện. Vừa tới cửa phòng bệnh, anh sững người khi bắt gặp cuộc trò chuyện của ả :

– Anh yêu, em đã khỏe lại rồi mà.

– Em như vậy anh cũng yên tâm, nhưng bao giờ em mới quay về bên anh đây ?

– Cũng không lâu đâu anh à, sẽ sớm thôi, thằng đó ngốc lắm, con vợ nó em sẽ từ từ giải quyết, nó cũng sớm bị em đuổi ra khỏi nhà, đến lúc đó em sẽ trở thành Hàn phu nhân, anh và em sẽ sống thật hạnh phúc.

– Cô vừa nói cái gì? – Anh đi thẳng vào phòng nắm lấy tóc ả mà quát.

– Không, không phải như anh nghĩ đâu, em yêu anh mà Phong.

– Haha cô yêu tôi hay yêu tiền của tôi, bấy lâu nay tôi tin tưởng cô vậy mà cô lại đối xử với tôi như thế. Từ giờ, tôi cấm cô xuất hiện trước mặt tôi nếu không đừng trách tôi vô tình. Anh tức giận lái xe vô định trên đường cao tốc. Bỗng anh lại thấy nhớ cô, nhớ hình ảnh nhỏ nhắn nấu ăn trong bếp, nhớ cô bé thức đêm chờ anh về. Anh nhấn ga chạy thẳng tới nhà cô.

Ting ….. Toong

– Mẹ ơi mẹ, mở cửa cho con với mẹ ơi, con muốn gặp Uyên nhi.

– Haha, anh vừa nói cái gì? Mẹ ư, tôi không có cái tư cách đó. – Mẹ cô khó chịu mở cửa.

– Mẹ ơi con biết lỗi rồi mà mẹ, mẹ cho con gặp Uyên nhi đi.

– Haha , anh muốn gặp nó vậy thì vào nhà đi. – Nói đoạn ánh mắt bà nỗi lên sự mất mát đau thương.

Anh hớn hở vào nhà, đập vào mắt anh là bức ảnh cô đang cười rất tươi. 

– Mẹ chuyện này là sao mẹ ?

– Ha, anh còn hỏi tôi tại sao nữa à. Tất cả là tại anh,tại anh mà con bé mới chết. Nó vì yêu anh mà chấp nhận hiến tim cho người anh yêu, trước khi chết nó còn nghĩ đến anh. – Bà mĩm cười nhưng nước mắt bà lại không tự chủ mà rơi xuống. 

– Đây là bức thư nó viết cho anh. Còn bây giờ cút ra khỏi nhà tôi ngay.

Rầm/ Bà tức giận đẩy anh ra khỏi cửa .

Anh từ từ mở bức thư ra đọc, đập vào mắt anh là dòng chữ ngay ngắn xinh đẹp của cô.

6. Hồi kết. ”Mạn Uyên…. anh .. yêu em…. anh .. cùng .. đi với … em … nhé. Kiếp sau nếu còn cơ hội anh sẽ bù đắp lại tất cả. Xin lỗi!”

“Anh à, có lẽ khi anh đọc được bức thư này thì em đã đi vào một thế giới khác rồi. Một thế giới không có anh, không có mẹ, em còn gặp được ba nữa. Những vết thương anh gây ra hay những lần anh phát tiết trên người em, em không đau đâu nhưng trái tim em nó đang rỉ máu anh à, cảm giác như cả ngàn mũi kim cùng đâm vào một lúc vậy. Em thực sự rất yêu anh, em đơn phương anh 18 năm rồi anh à. Quả thực thời gian đó em mệt mỏi lắm anh à nhưng không thể nào dứt ra được. Hôm nay em phải vào bệnh biện phẫu thuật, em sẽ hiến tim cho Lý Nhã. Anh không cần phải cảm thấy áy náy đâu, thực ra mấy ngày trước em đi khám bác sĩ nói em bị ung thư máu, thời gian cùa em còn ít lắm anh à. Thực ra …. em không muốn ra đi sớm vậy đâu… em còn muốn cùng anh làm nhiều việc hơn nữa. Em muốn được nấu ăn cho anh, muốn được ôm anh, muốn được cùng anh ra biển ngắm hoàng hôn và được nghe anh hát … Chắc lãng mạn lắm anh nhỉ, nhưng có lẽ em không được nữa rồi. Mấy ngày nay anh vì chuyện Lý Nhã mà đau khổ em cũng đau lắm chứ. Anh khi không có em thì phải thật hạnh phúc đó. Hứa với em không được bỏ bữa , sốt thì phải tới bệnh viện, không được thức khuya cũng không được uống nhiều rượu bia đấy nhé, nó có hại cho dạ dày lắm đấy.

Thôi em đi trước nhé, em sẽ để lại con tim mình cho người anh yêu.

Hạnh phúc nhé người em từng thương.

Mạn Uyên”

Một giọt …. Hai giọt. Từng giọt nước mắt thi nhau rơi đầy gò má anh, tay anh run run, thẫn thờ đi mà không biết mình đã tới đường cao tốc từ bao giờ.

Kítttttt …. Rầmmmmmm

Trước khi anh mất dần đi ký ức thì anh đã thấy cô gái người anh thương …

– Mạn Uyên…. anh .. yêu em…. anh .. cùng .. đi với … em … nhé.

Hôm đó trời mưa, có một chàng trai đuổi theo cô gái.

Hôm đó, anh gặp cô ở cầu Ô Thước.

Hôm đó, anh ôm cô vào lòng cùng nói lời yêu đương, những lời không nói được ở dương gian. Trước khi uống canh Mạnh Bà, anh và cô hẹn ước yêu nhau ở kiếp sau, mãi mãi không xa lìa.

hinh anh buon ve tinh yeu cua con gai 27

cái kết

Thử hỏi ái tình là chi mà khiến con người ta đau khổ ? Tương tư một thời vấn vương một thời rồi lại dành cả đời để quên đi Gặp nhau làm chi để tình ta đau khổ Đắm say làm gì để lòng ta khỏi vấn vương 18 năm trước người tiến người lùi ngỡ như 2 đường thẳng song song thế mà lại cắt nhau để lại nuối tiếc 1 đời 18 năm sau người từ bỏ dương gian người đau khổ níu giữ Nguyện cầu kiếp sau cùng người nối lại dây tơ hồng mãi mãi ko rời xa.

Lần đầu mình viết truyện ngôn tình hy vọng mọi người sẽ ủng hộ ạ!

338 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.9 / 5. Số đánh giá 9

3 bình luận trong “[Góc ngôn tình]: Hoài niệm về một tình yêu. Chỉ là đã từng…”