Đứa bạn thân nhất của bạn…bây giờ thế nào rồi?

“Đứa bạn thân nhất của mày, từng nhắn tin tâm sự mọi chuyện trên đời cùng mày mỗi đêm…. giờ nó thế nào rồi?”
Khoảnh khác mà tôi nhìn thấy dòng chữ đó trên facebook cũng chính là lúc nước mắt tôi lăn dài trên đôi gò má, tôi đau, thật sự tôi rất đau. Nó giờ đây chẳng còn bên tôi nữa nhưng tôi có lẽ sẽ không đau đến thế nếu như nó vẫn còn đâu đó trên cuộc đời này, có lẽ tôi vẫn còn một chút gì đó gọi là sự an lòng nếu như nó còn sống, còn hít thở cùng tôi dưới một bầu trời.
Chúng tôi quen nhau vào đầu năm học lớp 6, nói thật thì lúc đấy tôi chẳng có một chút ấn tượng gì với cô bé đó cả, chỉ là duyên số đã đưa chúng tôi đến với nhau, lúc đấy là cả một nhóm bạn tràn đầy tiếng cười. Cho đến thời điểm này tôi vẫn chưa một lần quên đi hình ảnh của một cô bé tóc dài, mắt một mí cùng với nụ cười để lộ chiếc răng khểnh vô cùng đáng yêu năm đó, lúc đấy…nhìn nó tựa như ánh mặt trời vậy, lúc nào cũng cười, thật sự rất đáng yêu

noi do may co nho tao 45214

Google

Và rồi chúng tôi như thế nào?

Rồi thì thời gian cũng làm thay đổi mọi thứ, may mắn thay tình bạn giữa tôi và cô ấy vẫn bền vững như thế, chúng tôi không còn là một nhóm bạn nữa mà chúng tôi giờ đây chỉ là đôi bạn, một đôi bạn thân rất thân.
Vốn dĩ cả hai đứa đều thuộc típ người dễ gần mà khó thân, nên sau khi nhóm bạn tan vỡ chúng tôi rất sợ, sợ tiếp tục thân với người khác, sợ đổ vỡ một lần nữa rồi lại đau lòng một lần nữa… cứ thế mà hai đứa chỉ nương tựa vào nhau để sống sót trong một thế giới đầy thị phi này.

noi do may co nho tao 45214 1

Google

Nó học giỏi lắm, giáo viên ai cũng thương nó cả, năm lớp 9 chúng tôi bắt đầu biết lo lắng về việc học hành, năm đó nó thi học sinh giỏi môn anh còn tôi thì thi sử ngoài ra thì nó còn thi cả toán, tôi ôm thêm ngữ văn nữa, hai đứa học muốn bù đầu bù cổ luôn nhưng mà may mắn một điều là được sắp lịch đi ôn cùng ngày cùng giờ hehehehehehe. khoảng thời gian đó tuy có cực thật nhưng vui lắm, sau mỗi giờ học hai đứa ghé vào quán chú Hoàng, ngồi đó uống trà sữa, trà đào, ăn cá viên chiên rồi nhảm nhí đủ chuyện trên đời. Nó thì kèm toán-anh cho tôi, ngược lại tôi kèm văn-sử cho nó. Cứ lê thê lếch thếch như vậy ngày qua ngày, cuối cùng cũng đã đến ngày chúng tôi thi chuyển cấp, cuối cùng cũng bước qua giai đoạn mới của cuộc đời. Ngày có kết quả, tôi nhớ nó tận 24 điểm mà tôi thì có 16,5. Lúc đó tôi không ghen tị, không mặc cảm, nó cũng không vui mừng, mà hai đứa sợ không được học chung lớp nữa, sợ nó lọt vào lớp chọn của trường còn tôi thì lại rớt ra lớp thường. Mà có lẽ trời thương, cả hai đều được vô lớp giỏi, hạnh phúc thật sự…ngày đi xem lớp, hai đứa nhìn vào danh sách lớp giỏi thấy tên của nó nằm ngay ngắn trên đó, lúc đó chúng tôi không dám dò tiếp, hai đứa nắm tay nhau nhìn xuống phía dưới danh sách thì trời ơi có tên tôi, mừng muốn khóc luôn chứ đùa.

Ra về là chúng tôi xách nhau đi ăn liền, tới quán kêu hai phần hoành thánh chiên giòn, ngồi nhâm nhi rồi cười ha hả, kiểu như thế giới này chỉ có tôi và nó vậy. Chẳng cần thêm một điều gì khác nữa

Tình bạn nào mà không có thăng trầm?

Rồi cứ thế mà năm lớp 10 trôi qua, cũng có những lúc thăng trầm, có lần còn giận nhau cả tuần lễ luôn, mà chính xác là tôi bị nó giận vì nhây và xàm hihi. Có khi quá mệt mỏi với việc học hành ở trường, hai đứa xách nhau lên chiếc SYM Elite mà đèo nhau đi lên mọi nẻo đường có thể… nào là đi ăn, đi mua mỹ phẩm, đi xem phim rồi đi chụp hình, đi đọc sách nữa, buồn thì alo nhau ra bờ kè công viên mà ngồi đó ngắm cảnh. Có lần hai đứa tông em chó và đo đường sml luôn, khoảng thời gian đó đối với chúng tôi là cả một bầu trời hạnh phúc.
“Ê chó, đi chơi hong”, “Ê chó học bài nè”, “Ê chó ngồi thẳng lưng lên coi”, “Đmm đi chậm lại coi, ma rượt mày hả”…..và còn nhiều còn nhiều câu nói khác nữa mà cả cuộc đời này tôi không thể nào quên được.

Ngày nó có bồ, nó nhắn tin cho tôi, bảo là “ê có bồ rồi nè hihi lêu lêu” , nói thật thì lúc đó tôi cũng có một chút gì đó gọi là chạnh lòng, tôi sợ mất nó, sợ người khác cướp nó khỏi cuộc đời tôi, nhưng tôi tin nó, nó chưa bao giờ xem trọng tình yêu hơn bạn bè cả, thế là tôi ủng hộ nó vì một phần tôi cũng muốn có một chàng trai để bảo vệ con người nhỏ bé, mềm yếu nhưng bướng bỉnh, đanh đá đó.
Cuộc sống của chúng tôi cũng chả có gì thay đổi từ khi nó có bồ, đa phần thời gian của nó đều dành cho tôi (vinh hạnh dã man luôn) tại vì bồ nó ở xa và bận đi làm. Nó hạnh phúc lắm, tôi nhận thấy được điều đó.

Nhưng mọi chuyện bắt đầu diễn ra một cách âm thâm từ khi nó bệnh, hôm đó trên đường chở nó về nhà, nó ho nhiều lắm, tôi mới kêu là mua thuốc uống vài hôm đi, không hết bệnh thì lên Cần Thơ mà khám. nó cũng nghe theo, tôi vòng ngược ra chợ mua cho nó ba ngày thuốc và yên tâm chở nó về nhà, chỉ là cảm mạo thông thường thôi chứ có gì phải xoắn.
Tối hôm đó nó nhắn tin cho tôi, nó nói chân nó bị nổi những chấm đỏ li ti, lúc đó đột nhiên một nỗi lo vô hình nào đó xuất hiện trong tôi nhưng rồi tôi tự trấn an mình vì có lẽ nó chỉ phát ban bình thường thôi.

Thứ tư nó bảo mẹ nó dẫn lên thành phố khám bệnh cho chắc, kêu tôi đi học một mình đi và đừng nhớ nó quá… buồn cười, chắc mày có cửa để tao nhớ hehee. Nhưng mà nhớ thật, bác sĩ kêu nó nhập viện, tôi đi học mà tâm trí thì cứ nhớ nó, nhắn tin cho nó suốt vì tôi lo, đến mức nó chửi tôi xàm. Để ý thái độ của nó vài hôm tôi cũng yên tâm hơn vì nó đã khỏe và vẫn còn sức lực để tia mấy anh bác sĩ, còn nhắn tin về khoe tôi nữa chứ. Qua hai tuần nó được về nhà sau lần mổ sinh thiết hạch, nỗi lo của tôi trở lại và ngày càng mạnh mẽ hơn khi vào nhà thăm nó, trời ơi con bé năng động đáng yêu mạnh mẽ của tôi đâu rồi? Bước vào nhà, trước mắt tôi là một con bé cũng với mái tóc đó, gương mặt đó, nụ cười đó nhưng không còn tràn trề năng lượng nữa, trông nó rất yêu và mệt mỏi. Tôi đưa con gấu bông trên tay mình cho nó, mong là khi trở lại nhập viện để tiếp nhận điều trị nó sẽ đem bé gấu đó theo bên cạnh, xem như tôi lúc nào cũng bên cạnh và hướng về nó. Có lẽ nó nhận ra điều đó, nhận ra mục đích của tôi về em gấu này, nó chửi tôi “M ăn trúng gì mà sến vl dị, biết tốn tiền không, tiền đó mày để dẫn tao đi ăn còn ý nghĩa hơn nữa”

Chửi thì chửi vậy chứ tôi biết nó thích lắm, cười tủm tỉm, vuốt ve bé gấu suốt cuộc nói chuyện, tôi kể nó nghe về những chuyện trên lớp còn nó thì khoe được ngắm bác sĩ đẹp trai. Tầm 18h30 tôi tạm biệt nó ra về và hứa là hôm sau sẽ tiếp tục vào chơi với nó
Nhưng đến sáng thì nhận được tin nhắn từ nó, nó bảo nó bị chảy máu và phải nhập viện lại gấp, kêu tôi đừng vào vì nó đi rồi.
Tôi buồn, thật sự vừa buồn vì không được gặp nó lại vừa lo vì tôi biết nó không khỏe như những gì mà nó cố thể hiện. Thời gian trôi qua và cái ngày đáng ghét đó cũng đến, tôi nhắn tin với nó như mọi ngày đến tầm 23h thì nó kêu là buồn ngủ, tạm biệt nhau xong xuôi tôi nhắm mắt ngủ với hi vọng nó sớm về với tôi.

Và….

Đến bây giờ tôi cũng không hiểu vì sao một đứa ngủ chết mê chết mệt như tôi lại giật mình tỉnh dậy vào lúc nửa đêm, cảm thấy bất an trong lòng tôi vội mở điện thoại lên và cả bầu trời dường như sụp đổ đè tôi chết ngạt, không thở được và hoàn toàn chết đứng khi thấy dòng tin nhắn từ chị của nó “Bạn mất rồi, sáng em vào nhà với bạn sớm nhé”

noi do may co nho tao 45214 2

Google

Giọt nước mắt tôi lăn dài trên má, tôi không thể nào thở nổi và rồi khóc òa lên, tay chân tôi bủn rủn. Cha mẹ cũng tỉnh giấc vì bị tiếng khóc của tôi đánh thức, cha hỏi tôi “có chuyện gì vậy con” tôi cố gắng từng chút một để thông báo cho cha mẹ biết, nhưng không được, tôi hoàn toàn không đủ khả năng để nói ra điều đó, mẹ vôi cầm điện thoại của tôi lên và rồi họ nhìn nhau không nói một lời nào, mỗi người một góc chờ đến sáng để vào với nó.
Tôi không biết gì nữa hết, không cần gì nữa hết. Tôi chỉ cần có nó thôi, làm ơn trả nó cho tôi, cô bé hay cười ấy, tôi chỉ cần nó tôi, hãy trả nó cho tôi. Tôi liên tục gào thét trong vô vọng.
Rồi sáng đến, trên dường chạy vào nhà nó tôi thầm mong mọi chuyện chỉ là giấc mơ, đến nhà, bước vào là một cô gái xinh xắn đang nằm ngủ. Vội chạy đến bên cạnh, tôi kêu tên nó, sờ vào mặt nó, gương mặt xinh xắn mà bấy lâu nay tôi vẫn luôn yêu thương. Mất thật rồi, tôi mất nó rồi, sau này tôi phải sống thế nào? Nó đi rồi, ai sẽ yêu thương nó, ai sẽ bảo vệ nó? Nó đi rồi tôi biết phải làm sao? Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu sự hụt hẫng, đau đớn đang thay nhau chất chồng trong tôi.

Tôi muốn theo nó, tôi không muốn sống nữa nhưng tôi phải sống, phải cố gắng tiếp tục sống vì cha mẹ tôi, vì cha mẹ nó và vì ước mơ của nó. Tôi phải thay nó trả hiếu cho cha mẹ, tôi phải thay nó đi Hàn Quốc, phải thay nó trở thành nhân viên quản trị du lịch, và phải thay nó vẽ nên những trang bullet journal thật đẹp. Nói là thay thế thôi chứ tôi biết thật ra là cùng nhau làm, tôi biết nó luôn ở bên cạnh tôi, luôn dõi theo tôi, nó vẫn luôn là đứa bạn thân nhất và thương nhất, tôi biết nó sẽ không bỏ rơi tôi…. sẽ không bao giờ bỏ rời tôi.
Đúng không mày? Tao biết mày cũng đang nhìn tao viết ra những dòng tâm tư này mà. Tao thương mày, cả cuộc đời này vẫn luôn thương mày – Cô gái đáng yêu nhất mà tao từng gặp. Cảm ơn cuộc đời này, cảm ơn rất nhiều rất nhiều vì đã cho mày xuất hiện trong cuộc đời tao. Cảm ơn và cảm ơn!

539 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.7 / 5. Số đánh giá 46

4 bình luận trong “Đứa bạn thân nhất của bạn…bây giờ thế nào rồi?”