Đồng nhân U23 – Dũng Phượng 0110 – Tổng hợp truyện ngắn Dũng Phượng

Bên cạnh phòng Tiến Dũng, một đám mây u ám khác cũng hé cửa nhìn ra, sát khí khiến Tiến Dũng cũng phải rùng mình một cái. Cậu quay lại nhìn người kia, hai người cùng gật đầu một cái rồi đóng cửa phòng. Hai cảnh cửa đóng cùng lúc tạo lên một tiếng “Rầm” cực lớn, sự chú ý của mọi người đều bị tiếng động đó thu hút. Chỉ có hai người cần chú ý lại không hề chú ý.

Nếu Tiến Dũng không đóng cửa sớm, có lẽ giờ này cánh cửa phòng Văn Đức đã không còn. Vì Văn Đức sau khi ôm người liền kéo luôn người vào phòng, Hồng Duy là người duy nhất chú ý thấy cảnh này trợn mắt nhìn cánh cửa đã đóng chặt sau đó điềm tĩnh đi vào phòng mình.

Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn

Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn

  • Tác giả: Triều Dương

  • Nhân vật chính: Tiến Dũng x Công Phượng

  • Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng

    Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng

  • Hậu chung kết 2018

Này là sau trận chung kết với Qatar năm 2018 ^^

Sau chiến thắng Qatar tại bán kết, báo chí nước nhà rung chuyển bởi tuyển trẻ u23, đặc biệt là người hùng Tiến Dũng.

Chưa hết buổi liên hoan, Tiến Dũng rất không giữ thể diện nhất quyết nhận mình đã say sau đó ôm chặt lấy đàn anh của mình bắt đưa về phòng. Công Phượng cả mặt đen sì nhưng vẫn phải nửa ôm nửa dìu một người đến uống nước lọc cũng say rời khỏi buổi tiệc. Về đến phòng, cậu ném người xuống giường quát lên:

  • Cần trà giải rượu không?
  • A! Hôm nay có rượu sao?

Người nào đó cuộn mình trong chăn hỏi lại, Công Phượng tiện tay cầm cái gối đập thẳng vào mặt tên nhóc kia. Nghe tiếng la oai oái của kẻ làm mất bữa tiệc liên hoan cậu nghiêm giọng mắng:

  • Bớt bày trò đi, muốn ngủ thì ngủ đi, tôi trở về.

Với một tốc độ kinh người, Tiến Dũng lao từ chăn ra ôm chặt lấy cậu, giọng còn cực kì đáng thương:

  • Em là vì anh nên mới phải lấy cớ mà, sáng mai lại bị chúng nó cười cho là đến uống nước lọc cũng say.
  • Cậu nói xem cậu vì tôi chỗ nào?
  • Em biết anh mệt. Anh vốn chịu lạnh kém, chỉ đá nửa trận đã mệt không chạy nổi, suốt buổi liên hoan anh chỉ ngồi ôm lò sưởi. Em vì muốn anh về phòng ngủ cho đỡ mệt mà.

Công Phượng ngẩn ra.

Thì ra cậu ta để ý đến việc của mình còn hơn mình nữa.

Vào được đến chung kết, cậu quá vui mừng nên nhất thời quên đi cái mệt. Nhưng cậu nhóc này lại nhất nhất chú ý, còn nhắc nhở cậu, giúp đỡ cậu từng chút từng chút một.

Cậu thực sự đã để người em này bảo vệ chặt chẽ rồi.

Tiến Dũng thấy cậu im lặng thì cực kì vui vẻ, đứng hẳn dậy ôm lấy người nói nhỏ:

  • Trời lạnh như thế, hay là anh ngủ ở đây với em đi. Hôm nào anh cũng chùm kín chăn mà cả người lẫn chăn đều run lên…
  • Cậu theo dõi tôi đấy à?

Ánh mắt người nào đó lạnh xuống.

Tiến Dũng vội vàng đỡ lời:

  • Em là quan tâm anh mà. Đêm nào anh cũng để lò sưởi to như vậy, không tốt cho sức khỏe đâu.
  • Là cậu vặn lò sưởi xuống?

Tiến Dũng trịnh trọng gật đầu, còn cười rất đắc ý:

  • Em vặn lò sưởi xuống, thấy anh lạnh nên đổi gối sưởi cho anh nữa. Rốt cuộc người anh lạnh đến mức nào hả? Gối sưởi người ta để cả đêm được, anh thì đến nửa đêm đã lạnh toát rồi.

Nghe đến đây mặt Công Phượng đột nhiên đỏ bừng.

Nói như vậy đêm nào Tiến Dũng cũng vào phòng cậu, lại còn đổi gối sưởi nữa. Vì lạnh nên cậu ngủ quá say, hoàn toàn không phát hiện chuyện này.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu nhóc làm thế hoàn toàn là tốt cho cậu, cũng xuất phát từ lòng lo lắng chân thành. Quẫn bách một hồi, Công Phượng đứng trong lòng Tiến Dũng lí nhí nói:

  • Cảm ơn!

 Nhìn gương mặt đỏ bừng dưới ánh sáng lờ mờ của phòng ngủ, Tiến Dũng bất giác siết chặt vòng tay hơn. Cậu ghé vào tai người kia thì thầm:

  • Anh đang vô tình hay cố ý câu dẫn em thế hả?

Người nào đó một lần nữa ngẩn ra.

Gương mặt như thể bị hun nóng, đem lại cảm giác có thể chiên trứng trên đó được. Tiến Dũng đầu hàng, cúi xuống hôn lên đôi môi mỏng manh lạnh lẽo. Nụ hôn không rõ là nóng hay lạnh, cuối cùng cũng khiến Công Phượng tỉnh ra. Cậu giẫy mạnh khỏi vòng tay của người kia, tuy có hơi luyến tiếc cái ấm áp ấy nhưng lý trí vẫn lấn át cảm tình.

  • Hôm nay cậu đã mệt rồi, ngủ sớm đi.

Tiến Dũng trân mắt nhìn con người nghiêm túc trước mặt, không nhịn được nói:

  • Tối nào cũng để em ôm một lúc lâu, giờ có hôn một cái thôi cũng ngại.

Cái gì?

Công Phượng trừng lớn mắt nhìn cậu.

Gương mặt cậu lúc này có thể dùng cụm nửa đỏ nửa trắng để hình dung. Hai mắt không hề chớp nhìn Tiến Dũng thật lâu.

Sau đó…

  • Cậu… tập trung mà ngủ đi.

Một bóng người chạy vù ra cửa.

Lấy một tốc độ còn nhanh hơn cả phản xạ bắt bóng của Tiến Dũng, câu nói kết thúc cùng với tiếng đóng cửa thật mạnh. Tiến Dũng chỉ kịp sững sờ nhìn khoảng không trước mặt và cánh cửa đáng ghét, sao lại dễ mở ra như vậy?

Haiz…

Muốn thân thiết một chút cũng không được.

Em chịu mệt mỏi suốt trận, chiến thắng rồi anh phải thưởng cho em chứ.

Mà công lao lớn như thế, đâu chỉ có thưởng là xong đâu.

Leo lên giường, cậu mở hộc giường lấy ra một chiếc chìa khóa. Nụ cười không thể tươi hơn được nữa:

  • Anh quên hỏi em làm sao mở được cửa phòng anh rồi. Tối nay em không khách khí đâu.

p/s: 🙂 Không có chuyện tắt lửa tối đèn đâu nhé, sắp đá trận chung kết rồi, dám làm mấy chuyện đó chắc Phượng nó tuyệt giao với Dũng luôn. Mọi người chờ đi chờ đi, tui hay viết thanh thủy nhưng Dũng Phượng sẽ có H cho mọi người

Mỗi một cảnh vật đều có sự sống

Mỗi một cảnh vật đều có sự sống

Chương 2: Ngày nghỉ

Tuyết rơi.

Tuyết rơi ngay sau ngày bán kết đẹp như mơ của cả đội.

Công Phượng đúng giờ bật dậy trên giường, nhìn điện thoại phát hiện có tin nhắn, đọc mới biết hôm nay được nghỉ cho đến chiều. Tuyết rơi quá dày nên không thể luyện tập ngoài trời. Trời lạnh đến mức cậu không muốn ra khỏi chăn, tuy dậy rồi không ngủ lại được nhưng cứ trùm chăn mà nằm vậy. Ngả người xuống giường, theo thói quen với cái gối sưởi bên cạnh thì chạm phải một thứ là lạ.

To hơn cái gối.

Không êm như gối.

Ấm hơn.

Công Phượng giật mình tung chăn bật dậy một lần nữa, cái lạnh đột ngột ập đến, cậu kéo chăn quấn quanh người. Vật thể lạ bị cướp chăn, lờ mờ mở mắt, miệng vẫn còn nói mơ:

– Anh dậy sớm cũng không nên để em lạnh chứ?

– Cậu…

Thực sự không nói lên lời, Công Phượng hoàn toàn không nghĩ ra mình phải giải thích cái trường hợp này như thế nào. Cậu chỉ ngồi im nhìn người đang nằm trên giường của mình đến quên thời gian.

Tiến Dũng bị cướp chăn, đương nhiên không thể kéo dài thời gian. Cậu ngồi dậy mở chăn trên người Công Phượng ra, tiện tay kéo cả người nằm xuống giường.

– Em dậy rồi, anh muốn hỏi gì hỏi đi.

Nhìn nụ cười gian đến không thể gian hơn kia, Công Phượng tự trách mình sao lại bị nó làm cho bình tĩnh lại, không lẽ cậu có xu hướng thích mấy người gian manh sao? Bình tĩnh lại, cậu cố gắng lắm mới hỏi được một câu:

– Sao cậu lại ở đây?

Nụ cười lúc này theo Công Phượng đánh giá là cực kì không đáng tin. Và câu trả lời của Tiến Dũng Công Phượng tuyệt đối không tin. Sao có thể là chính cậu giữ cậu ta lại được? Cậu không tin mình lại làm thế, hơn nữa nụ cười của thằng nhóc này cực kì khả nghi. Quan trọng là…

– Cậu vào đây bằng cách nào?

Tiến Dũng tà tà cười, ghé vào tai cậu nói nhỏ:

– Bây giờ mới hỏi câu này, anh không thấy đã muộn rồi sao?

Công Phượng né khỏi người kia, bối rối nói:

– Cậu… cậu về phòng đi. Ở đây… không ổn…

– Vừa mở miệng đã đuổi người, chẳng biết người sống chết kêu lạnh níu em ở lại là ai đây.

– Đừng… nói… linh tinh.

Tiến Dũng ghé sát tới, nét mặt như đang viết rõ “em muốn trêu chọc anh”. Cậu dùng một giọng trầm thấp đáp lại:

– Lúc em đổi gối cho anh, anh liền kéo tay em lại nói rằng rất lạnh, muốn em ôm anh anh mới ngủ yên được.

Mặt Công Phượng đỏ bừng. Cậu rất sợ lạnh, gần đây mỗi khi ngủ đều không biết chuyện gì xảy ra. Không lẽ nào mình thực sự làm thế?

Tiến Dũng rất vui vẻ nhìn người ta vì lời của cậu mà hoang mang lo sợ.

Rất dễ thương.

Tuy nhiên cậu cũng biết đâu là điểm dừng của trò chơi, vì vậy không đợi Công Phượng bình tĩnh lại sẽ phát hiện gian trá, cậu liền chuồn trước. HôHôn nhẹ một cái vào đôi môi mỏng, cậu lật chăn bước xuống giường.

– Em về phòng đây, kẻo lát mọi người dậy là có chuyện đấy.

Công Phượng nhìn cánh cửa đóng kín, trùm chăn lên kín đầu, cực kì bối rối.

– Mình thật sự làm mấy việc đó à?

Tiếng than vãn từ trong chăn vọng ra một lúc lâu, rồi bắt đầu nhỏ dần. Trước khi ngủ tiếp, Công Phượng còn nhớ lại chuyện tối qua, lẩm bẩm:

– Hôm qua cậu ấy lại vặn nhỏ lò sưởi và đổi gối cho mình rồi.

—oOo—

Ngày nghỉ, cả đội không hẹn cùng tự giác trùm chăn trong phòng, ngủ hay không ngủ cũng không bước ra khỏi phòng.

Cho nên khi Công Phượng chạy vù từ trong phòng ra ngoài, tiếng bước chân của cậu đã thu hút tất cả mọi người trong cùng tầng. Toàn bộ đội bóng đều phải ngó ra ngoài xem có chuyện gì.

Công Phượng đập cửa phòng Văn Đức, hô lớn:

– Đức! Dậy đi, dậy đi xem cái này.

Văn Đức mở cửa phòng, dường như vừa ngủ dậy, giọng vẫn lơ mơ:

– Anh Phượng? Có chuyện gì không ạ?

– Xem đi.

Công Phương giơ màn hình điện thoại ra trước mặt Văn Đức. Những hàng chữ bằng tiếng anh khiến Văn Đức có chút ngu người, cậu hoài nghi nhìn lại người đang hào hứng trước mặt mình. Công Phượng thấy lạ liền xem lại điện thoại, sau đó cười cười:

– Vui quá quên mất.

Ghé vào tai Văn Đức nói vài câu, sắc mặt Văn Đức lập tức sáng bừng. Sau đó cậu bất ngờ ôm chầm lấy Công Phượng.

– Anh Phượng, em yêu anh nhất trên đời.

Vì vui mừng nên Công Phượng rất tự nhiên ôm lại, còn cười thật tươi:

– Yêu nhất hay không bỏ qua đi.Chúc mừng cậu!

Hai người vô tư ôm ấp, phía xa là hai đám mây đen vần vũ. Tiến Dũng âm u nhìn hai người, ôm một bụng tức.

Bình thường em chỉ hơi đụng tay anh đã né ra, bây giờ còn công khai ôm ấp,sao không thấy anh ngại?

Bên cạnh phòng Tiến Dũng, một đám mây u ám khác cũng hé cửa nhìn ra, sát khí khiến Tiến Dũng cũng phải rùng mình một cái. Cậu quay lại nhìn người kia, hai người cùng gật đầu một cái rồi đóng cửa phòng. Hai cảnh cửa đóng cùng lúc tạo lên một tiếng “Rầm” cực lớn, sự chú ý của mọi người đều bị tiếng động đó thu hút. Chỉ có hai người cần chú ý lại không hề chú ý.

Nếu Tiến Dũng không đóng cửa sớm, có lẽ giờ này cánh cửa phòng Văn Đức đã không còn. Vì Văn Đức sau khi ôm người liền kéo luôn người vào phòng, Hồng Duy là người duy nhất chú ý thấy cảnh này trợn mắt nhìn cánh cửa đã đóng chặt sau đó điềm tĩnh đi vào phòng mình.

Nãy giờ mình đang ngủ say căn bản không ra khỏi phòng, chẳng nhìn thấy cái quái gì hết.

Trong khi Văn Đức và Công Phượng hào hứng tìm tin báo, Tiến Dũng ôm một bụng tức cầm điện thoại lướt facebook. Chỉ qua một đêm, tin tức về cậu đã chiếm trọn các fanpage và group. Lướt qua bài của một bạn nữ, cái ảnh khiến cậu chú ý. Đọc kĩ bài, bao nhiêu tức giận đều bị chuyện cười này xua đi hết.

Ngẫm nghĩ một lúc, cậu tải ảnh về rồi up lên trang cá nhân của mình. Facebook của cậu bây giờ đang có lượt theo dõi lớn đến kinh hoàng, chắc chắn tin tức sẽ được truyền đi nhanh thôi. Miệng khẽ cười.

  • Em xem anh có bơ em được nữa không.

Chuyện này Tiến Dũng lại ôm thêm một bụng tức vì đã quên một điều quan trọng. Công Phượng rất ít khi đọc tin tức trên báo mạng Việt Nam, cũng cực ít vào facebook hay Instagram. Cậu chỉ theo dõi tin tức trên các trang báo nước ngoài, có đọc báo Việt sẽ mua báo ngoài chứ không bao giờ tin lời báo mạng Việt Nam cả.

Đồng thời, nguyên buổi sáng cậu tập trung dịch bài cho Văn Đức nên hoàn toàn không hề quan tâm đến những thứ đang rầm rộ trên facebook.

Thành ra cho đến sau bữa trưa, cả đội được lệnh ra ngoài làm quen với tuyết Tiến Dũng vẫn không có một chút dấu hiệu nào của Công Phượng. Đồng thời, Văn Đức không hiểu thế nào cứ bám dính lấy Công Phượng và cái điện thoại trên tay cậu khiến cả Tiến Dũng và Trọng Đại bị hai cột sát khí hút dính vào nhau.

Ra đến bãi tuyết, Công Phượng rùng mình một cái lội qua mặt tuyết dài cộm, cậu khẽ than:

  • Tuyết rơi dày thế này còn cho đấu sao? Lạnh quá!
  • Lạnh thật, em không bước nổi nữa rồi.

Văn Đức bám lấy vai Công Phượng thở dốc, hai người vốn nhỏ người, đứng giữa trời tuyết càng tăng thêm vẻ đáng thương. Ban huấn luyện nhìn thấy cảnh đó đều không chịu được quát lớn:

  • Lạnh thế này bọn nhỏ làm sao mà đá, chúng nó đứng còn bị gió thổi bay kia kìa.

Đồng loạt lắc đầu vô pháp.

Tiến Dũng và Trọng Đại chạy đến kéo hai người đi tiếp, cả đội đã qua sân mà hai người này mới lết đến giữa sân. Tiến Dũng chụp lấy bàn tay Công Phượng quát:

  • Sao không đeo găng vào, tay lạnh thế này…
  • Đi cho quen lạnh sao lại đeo găng?
  • Người khác thì không sao, anh thì khác, anh sắp đông cứng rồi.
  • Mọi người đều là cầu thủ, sao lại khác? Tôi còn lớn hơn các cậu.

Công Phượng cứng đầu cứng cổ khiến Tiến Dũng tức nóng hết cả người, kéo người chạy thật nhanh, tiếng vẫn còn vọng lại:

  • Anh sắp bị tuyết dìm chết rồi còn tỏ vẻ lớn lao cái gì? Đã sợ lạnh còn ra vẻ.

Tuy là mắng mỏ, nhưng chất chứa đầy sự quan tâm, Công Phượng im lặng không nói gì chỉ để yên cho cậu mắng. Lúc này thật chẳng biết ai mới là người lớn tuổi hơn.

Đi không nổi, Đức Chinh nói lớn:

  • Có đi nổi đâu mà cố đi, tuyết dày cả nửa mét rồi. Hay chúng ta chơi ném tuyết đi.

Cả đội hào hứng ủng hộ, tuyết được nắm lại rồi ném khắp nơi. Công Phượng và Văn Đức kém nhất, chẳng cầm nổi tuyết nên đành ngồi im. Văn Đức run lên từng hồi, run run nói:

  • Ở bên châu Âu cũng lạnh thế này sao anh?
  • Đến mùa đông thì thường xuyên như thế này.
  • Khi đó anh làm sao tập luyện được?
  • Mọi người tập thì mình cũng cố phải tập thôi, hơn nữa anh chỉ có ba tháng không cố sao được.

Nói xong đồng thời rùng mình. Văn Đức vuốt tay xuống mặt tuyết, tay đã cứng hết rồi chẳng còn cảm nhận được cái lạnh nữa. Cậu nghĩ đến chuyện sáng nay, đột nhiên vui lên, hất tuyết từ dưới lên bắn vào cả hai người. Công Phượng cố cười:

  • Muốn đá tuyết sao?
  • Không ném được thì mình đành đá thôi, làm cầu thủ thì phải đá chứ.

Hai người một góc sân cùng giơ chân đã lạnh cóng đá tuyết lên, thi xem ai đá được đi xa hơn. Đúng lúc này, Đức Chinh đã liếc thấy hai người đứng lên, một quả cầu tuyết từ tay cậu bay tới đập thẳng vào lưng Công Phượng. Cậu hô lớn:

  • Hai anh qua đây đi, cố một chút.

Cùng bước qua khu ném tuyết, hai người chỉ có thể liên tục né những quả cầu tuyết lạnh buốt. Quần nhau suốt mấy tiếng, rốt cuộc cơ thể cũng có chút động tĩnh, ít nhất đã có thể chạy được trong sân. Huấn luyện viên hài lòng cho về nghỉ ngơi, Tiến Dũng chỉ chờ câu này lập tức tiến đến kéo Công Phượng chạy theo hướng ngược lại. Hai người dừng dưới một tán cây, Công Phượng nhíu mày:

  • Có chuyện gì về phòng nói, ở ngoài này lạnh như thế…
  • Em thích ở đây.

Ai đó làm nũng.

Công Phượng đầu hàng. Cậu luôn đầu hàng trước mặt thằng nhóc này, chẳng hiểu vì sao nữa.

Tiến Dũng vui vẻ cười thật tươi, cầm tay Công Phượng lên ủ, miệng còn thì thầm:

  • Trời tuyết rất đẹp, em rất vui vì trong giải đấu này em có thể cùng anh đứng dưới trời tuyết như thế này.

Công Phượng bật cười:

  • Sao tự nhiên lại nói mấy câu này?
  • Còn không phải vì anh chẳng thèm quan tâm em sao?
  • Tôi không quan tâm cậu?

Người nào đó ngạc nhiên, người còn lại không biết nên tức giận theo kiểu nào, rầu rĩ:

  • Hôm nay ngày nghỉ, anh chẳng nói với em câu nào mà chỉ đi đùng anh Đức.
  • Hả??? – Công Phượng cười lớn, ôm cả bụng để cười – Cậu đừng nói cậu ghen với cả Văn Đức nhé.
  • Không được sao?

Tiếp tục rầu rĩ lên án. Công Phượng thở dài, vỗ vai cậu nói:

  • Trận hôm qua Văn Đức được bên châu Âu rất ưu ái, liên tục giới thiệu về các câu lạc bộ. Tôi đọc được tin tức nên mới chạy sang báo cho cậu ấy biết, cậu ấy không biết tiếng anh nên tôi mới giúp cậu ấy dịch mấy bài báo đó mà.
  • Anh Đức được giới thiệu cho các câu lạc bộ?

Từ rầu rĩ chuyển sang bất ngờ cùng vui mừng cho người khác. Công Phượng thích nhất là cái tính này của Tiến Dũng, luôn vui mừng cho thành công của người khác, không bao giờ so sánh hay nghĩ ngợi về mình. Cậu gật đầu khẳng định, Tiến Dũng vui mừng:

  • Thật tốt quá còn gì.
  • Chuyện này đừng nói ra, cứ để nó theo tự nhiên đi.
  • Nhưng chuyện này đáng ăn mừng mà.
  • Cậu ngốc à? Văn Đức mới vào đá hai trận, tin này đưa ra để cậu ấy đứng mũi chịu sào à? Muốn nói cũng nên đợi sau khi có lời mời chính thức rồi nói chứ.

Tiến Dũng ngoan ngoãn gật đầu, tuyết rơi trên đầu cậu đã dày đến mức khiến cả đầu bạc trắng. Công Phượng đưa tay lên phủi tuyết cho cậu, điềm đạm nói tiếp:

  • Chẳng mấy chốc cậu cũng không còn ở lại nữa. Đến khi đó nhớ chịu khó luyện tập, những năm sau này khung thành của đội tuyển đều dựa vào cậu bảo hộ.
  • ..
  • Chỉ cần chiến thắng, cả đội cùng nhau cố gắng, chúng ta cùng cố gắng là rất tốt rồi. Nhớ kĩ, cố gắng thật nhiều.

Bàn tay từ trên đầu đưa xuống vai, dưới trời đầy tuyết, Công Phượng kiễng chân lên hôn lên môi của người kia.

Tuyết rơi phủ trắng cả Thường Châu.

Bóng dáng người đỏ rực dưới trời tuyết trắng. Với Tiến Dũng, Thường Châu là nơi lưu giữ kỉ niệm đẹp nhất của cả cuộc đời thanh xuân.

  • Ghen chậm hơn vài ngày

Tiến Dũng chưa bao giờ hận cái tính bộp chộp của mình như thế.

Sau bán kết, ôm Đức Chinh trên sân bóng cũng là do nhất thời cảm động muốn an ủi cậu ấy. Chuyện này thì không sao, Công Phượng hoàn toàn không để tâm.

Nhưng cái khiến cậu hối hận là sáng hôm sau.

Quăng cái điện thoại xuống giường, cả cơ thể đổ ập xuống:

  • Lúc đó mình nghĩ gì thế nhỉ?

Tiến Dụng đang tính gõ cửa nghe thấy tiếng than đến dựng đứng cả lông tơ lên thì đứng hình. Cái người anh trai kia hôm nay lại mắc bệnh gì vậy? Không lo chuẩn bị đi còn than vãn cái gì nữa.

Tiến Dũng cầm điện thoại lên, nhìn thấy tin nhắn lại đập điện thoại xuống giường. Đến giận cũng không dám giận.

Ai bảo tự bày trò chứ.

  • Sao ngày hôm đó anh không vào đọc mà giờ mới vào? Rõ ràng là cố ý mà.
  • Anh Dũng!

Tiến Dũng giật mình quay lại, thằng em trai đang đứng giữa phòng rồi. Cậu cầm cái huy hiệu bên cạnh ném về phía Tiến Dụng:

  • Ai cho em tự tiện vào thế hả?
  • Cho em xin, em gõ cửa đến đỏ cả tay mà anh còn mải đối xử tệ bạc với cái điện thoại kìa.
  • Huấn luyện viên kêu em đến gọi anh, chuẩn bị đi, 15 phút nữa xuất phát.

Tiến Dụng vừa bước ra cửa đã bị gọi giật lại, Tiến Dũng cáu kỉnh hỏi:

  • Sao lại là em đến gọi?
  • Em là em trai của anh đấy.
  • Không phải mọi lần đều là anh Phượng đến gọi à?

Tiến Dụng đột nhiên có xúc cảm tiến đến bóp cổ anh trai mình. Dùng hai trăm phần trăm bình tĩnh, cậu nghiến răng nói:

  • Anh đắc tội gì anh ấy mà vừa nghe tên anh anh ấy liền biến thành hắc vô thường. Suýt nữa dọa em sợ chết luôn rồi.
  • Anh chuẩn bị đi, hôm nay chưa chắc mọi người đã đợi anh đâu.

Để lại một câu sét đánh, Tiến Dụng thỏa mãn bước ra khỏi cửa. Tiến Dũng vội vội vàng vàng thay đồ rồi chạy vù ra khỏi cửa, xuống đến nơi vừa kịp lúc xe chuẩn bị chạy. Cậu nghiến răng thầm oán, thật sự không đợi mình luôn.

Trên xe chỉ có một chỗ trống, vì sát khí quá nặng nên không ai dám ngồi cả. Tiến Dũng đến cuối cùng vừa vặn hợp ý ngồi vào. Công Phượng nhìn ra ngoài không thèm chào lấy một câu.

Ngồi ngay cạnh mà đến một từ cũng không nói được, Tiến Dũng nhìn người ta chán rồi quyết định lôi điện thoại ra lách cách nhắn tin.

“Mình nói chuyện chút đi.”

Công Phượng rút điện thoại ra, nhìn màn hình bằng ánh mắt hình viên đạn rồi bắt đầu chậm rãi bấm.

“Mất hứng.”

“Anh Phượng ~~~”

“Ngủ đi”

“Nhớ anh không ngủ được”

“=_= ngồi ngay cạnh mà”

“ ^^ muốn nhìn mặt anh cơ”

“Anh Phượng ~~~”

“Hôm đó em thấy anh ôm anh Đức nên mới giận quá, em xin lỗi mà”

“Em chỉ đùa thôi mà, anh đừng giận.”

  • Cậu nói đùa là cái nào đùa cái nào thật?

Tiến Dũng giật mình ngẩng đầu lên, Công Phượng đang mỉm cười nhìn cậu.

  • Nói muốn nói chuyện mà mắt cứ chúi vào điện thoại.
  • Em nói với anh cái gì cũng là thật.

Lợi dụng chỗ ngồi ghế cuối khuất góc, Tiến Dũng vừa nói vừa vòng tay ôm lấy người. Công Phượng đẩy cậu ra, lạnh lùng nói:

  • Bớt khoa trương đi.
  • Anh không thể nghi ngờ em.
  • Tôi không nghi ngờ.
  • Vậy sao anh giận?

Công Phượng trọn mi nhìn xuống:

  • Sao? Cậu có thể ghen mà tôi không thể à?

Chế độ làm nũng lập tức biến mất, Tiến Dũng ngồi thẳng dậy tủm tỉm cười. Nói vậy hồi sáng Công Phượng khó chịu là vì ghen, dù biết rõ mọi chuyện nhưng vẫn ghen. Có được coi là tình cảm quá lớn nên tham vọng độc chiếm không?

Công Phượng nhìn tên nhóc não bổ bên cạnh, bao nhiêu suy nghĩ đều viết cả lên mặt rồi. Gõ rơi móng vuốt của thằng nhóc, cậu quay đầu nhìn ra ngoài để che giấu gương mặt hơi đỏ lên. Tiến Dũng lập tức ôm lấy người

  • Anh Phượng.
  • Ừ.
  • Ở bên em cả đời nhé.

Gương mặt ban đầu chỉ hơi hồng hồng, lúc này đã thành màu đỏ rực rỡ. Đến khi Tiến Dũng nghĩ là mình sẽ không có cơ hội nghe câu trả lời, người kia đột nhiên lí nhí phát ra một tiếng như muỗi kêu:

  • Ừm.

Dưới cuối xe là một bầu không khí tim hồng phấp phới, Xuân Trường ngồi ngay ghế trên thu hết cuộc trò chuyện vào trong tai cả mặt đã đen sì.

Haiz…

Nếu đã FA thì nên ngồi ghế đầu, vì ghế dưới là chỗ của mấy người đang yêu.

Xuân Trường thầm thề, từ nay về sau đi đâu cũng sẽ ngồi ghế phó lái.

70 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2