Đoạn trích hay trong Rồi cũng phải quen với sự cô đơn

  • bởi

Đoạn trích hay trong Rồi cũng phải quen với sự cô đơn

“Tôi nhớ từng có một người bạn hỏi tôi, “Nhị Hy, cậu tin vào tình yêu không?”

Đáp án lúc đó của tôi rất mơ hồ, có lẽ đến chính tôi cũng không biết. Nhưng bây giờ tôi đã có đáp án rồi.

“Nhìn thấy rất nhiều cuộc chia ly, nhìn thấy rất nhiều người yêu nhau đến chết đi sống lại cuối cùng vẫn rời xa nhau, tớ của bây giờ không quá tin vào tình yêu, nhưng tớ tin anh ấy.”” (*)

Đây là một trong những trích đoạn tôi thích nhất trong “Rồi Cũng Phải Quen Với Sự Cô Đơn”, tản văn mới nhất của “người lắng nghe cô đơn” Nhị Hy.

Ngay tựa đề của cuốn tản văn thôi cũng đã khiến tôi có thiện cảm cực kì, “Rồi Cũng Phải Quen Với Sự Cô Đơn”, bản thân mỗi người trong chúng ta đều luôn phải chủ động trước mọi thứ có thể xảy ra trong cuộc đời của mình, cô đơn cũng được tính vào cái mọi thứ đó. Nhị Hy hoàn toàn không tin vào từ “sẽ”, cô gái với nội tâm mạnh mẽ ấy chỉ tin vào chính mình, tự mình “phải” đối mặt, tự mình “phải” quen, tự mình “phải” vượt qua. Vì mình là con người, không thể nào để mọi việc cứ trôi theo tự nhiên được. Vì mình là con người, nếu mình có đủ mọi thứ chỉ trừ ý chí để bản thân vượt qua những khó khăn trong cuộc đời thì Nhị Hy sẽ ở bên cạnh mình, lắng nghe câu chuyện của mình, đưa ra lời khuyên và những lời ủi an chân thành nhất đến từ cô gái với nội tâm lớn dần từng ngày này.

Quyển sách này, là câu chuyện về những con người đang “phải quen với sự cô đơn”, những con người dù muốn hay không vẫn phải trưởng thành, vẫn phải cố gắng mạnh mẽ, những con người dù muốn hay không cũng phải gồng mình đối mặt với mọi thứ. Câu chuyện trong đây có thể là của Nhị Hy, có thể là của những người mà cô ấy yêu thương và trân quý, cũng có thể là của những người cô ấy vừa lạ vừa quen. Những câu chuyện đến với Nhị Hy ngày một nhiều cũng chính là vì lí do đó, họ dành những lời tâm sự của mình đem đến cho Nhị Hy, tin tưởng “người lắng nghe cô đơn” luôn bên họ những lúc họ đang cần người tâm sự. Vì dù là ai đi chăng cũng cần một người khiến bản thân có thể tin tưởng để giãi bày góc khuất trong nội tâm của chính mình, một ai đó luôn thấu hiểu và lắng nghe những điều làm mình mệt mỏi, chỉ như thế thôi đã là đủ đầy lắm rồi.

“Cuộc sống không phải mỗi ngày đều vui vẻ, cũng không phải ngày nào cũng đáng để tung hoa chúc mừng, không có tình huống ngoài ý muốn xảy ra đã là tốt lắm rồi, xứng đáng để chúng ta trân trọng và cảm thấy may mắn rồi.

Bởi thế, cho dù là để tránh né những chuyện không hay và những chuyện không mong muốn xảy ra, chúng ta cũng nên sống nỗ lực nhiều hơn, nhiều hơn nữa, có phải không?” (*)

“Rồi Cũng Phải Quen Với Sự Cô Đơn” là hành trình trưởng thành của Nhị Hy, là tất cả những gì cô gái bé nhỏ ấy đã trải qua, là tiếng lòng của người con gái đó gửi đến tất cả mọi người, những người yêu thương cô qua từng con chữ và lời nói trên radio. Nhị Hy luôn để cảm xúc dẫn lối cho từng câu văn, con chữ, để bạn đọc vào không thấy khô khan, không thấy một màu như những quyển tản văn mà tôi đã đọc trước đó, chỉ thấy một màu hạnh phúc. Chỉ thấy một người mình quý rất hạnh phúc đang kể về câu chuyện thay đổi đời họ. Nhị Hy luôn bảo bản thân viết không hay, nhưng con chữ thì cùng cô ấy trưởng thành qua từng ngày. Vậy, bạn có sẵn lòng cùng tôi đọc quyển sách này không?

“Thực ra, bạn biết không, bắt đầu từ ngày chúng ta chào đời, cơ thể chúng ta đã hội tụ rất nhiều tình yêu, sau đó chúng ta dần dần trưởng thành, bắt đầu học cách lấy tình yêu từ trong cơ thể của mình ra trao cho người khác. Chúng ta tưởng rằng tình yêu còn lại của mình ngày càng ít đi, nhưng thật ra chúng ta đang dọn nhiều chỗ hơn cho cơ thể mình để tình yêu của người khác tiến vào.” (*)

“Tình yêu mãnh liệt thật sự ấy à, chính là bạn biết rõ trên thế giới này vẫn còn mười chín nghìn chín trăm chín mươi chín người có khả năng trở thành người bạn đời của bạn, nhưng bạn vẫn vững tin vào người đang ở bên cạnh bạn lúc này, chính là người duy nhất có thể cùng bạn tạo nên một tình yêu đẹp đẽ nhất. Tình yêu mãnh liệt thật sự chính là trong một mối quan hệ, hai bạn đều có thể chăm sóc ổn thỏa cho bản thân mình, khi tách ra có thể làm một người trưởng thành, lúc ở cạnh nhau lại biến thành một đứa trẻ. Tình yêu mãnh liệt thực sự chính là cam tâm tình nguyện chấp nhận những khuyết điểm và tổn thương của đối phương, trước sau luôn coi họ là món quà mà Thượng đế dành cho bạn, tràn đầy sự biết ơn với việc gặp gỡ quen biết của hai bạn. Tình yêu mãnh liệt thật sự chính là mãi mãi giữ sự tôn trọng và trái tim như lúc ban đầu, luôn luôn tin tưởng bản thân mình và đối phương. Hai người thông minh hiểu được cách làm thế nào để nuôi dưỡng tình yêu sẽ một lòng nỗ lực và biết trân trọng đối phương, chân thành và nghiêm túc cùng bước về cùng một hướng.” (*)

Đó là một trong số những trích dẫn yêu thích của tôi, đến từ tập tản văn nhẹ nhàng, ngọt ngào mang tên “Rồi Cũng Phải Quen Với Sự Cô Đơn”.

Biết đến cuốn sách này cũng là một cái duyên. Dạo gần đây, tôi thường hay theo dõi những video phát thanh ngọt ngào trên youtube, trong số đó là tập radio “Một người lắng nghe” của Nhị Hy. Ngay lần đầu được nghe, tôi đã cực kì ấn tượng với chất giọng nhẹ nhàng, có một chút dư vị trầm lắng, như thủ thỉ, kéo thính giả tới gần cuộc sống của cô hơn, để từ đó tìm cho nhau sự đồng cảm và an ủi cho cả hai. Cho tới khi nghe đến radio 48, ở lời mở đầu, Nhị Hy đã mau chóng giới thiệu về “Rồi Cũng Phải Quen Với Sự Cô Đơn” – tập sách mới được phát hành của cô.

“Rồi Cũng Phải Quen Với Sự Cô Đơn” là một tập tản văn, ẩn chứa 19 thông điệp Nhị Hy muốn gửi tới, cũng giống như 19 chương radio ngọt ngào, gần gũi. Cuốn sách chính là cách để cô trở thành người bạn tâm giao của các độc giả. Chính vì cảm giác thân mật, lời văn đáng yêu, đơn giản này, mà tôi đã phải đọc đi đọc lại cuốn sách này hết ba lần. Những khi đọc, tôi lại tưởng tượng đến chất giọng ấm áp của cô, cũng đang bật ra những lời này, khiến tôi “đã nghiện còn thêm nghiện”.

Cuộc sống của cô không phải là quá đặc sắc, ấn tượng. Nhị Hy cũng chỉ là một người con gái bình thường, đã trải qua một cuộc tình chân thành, trẻ con; cô cũng đã có một khoảng thời gian vất vả, khó khăn trong sự nghiệp. Cô đã đau khổ, đã buồn bã, đã nản lòng, nhưng cô vẫn đứng lên, tiếp tục hướng tới tương lai phía trước. Để rồi ông trời không phụ lòng cô, giúp cô có cái duyên được gặp một người đàn ông chín chắn, mọi sự công việc cũng dần đi theo quỹ đạo. Nhị Hy được đưa vào top 100 nhân vật truyền thông Trung Quốc cuối năm 2017, cùng với lời đánh giá: “Từ một Người lắng nghe cô đơn trở thành một Nhị Hy thẳng thắn, nội tâm của cô gái nhỏ chắc hẳn mạnh mẽ hơn rồi”.

“Sau này cuối cùng tôi cũng hiểu, phần lớn sự gặp gỡ trên đời này đều là vì sự biệt ly sau cuối.

Quan trọng không phải câu chuyện của các bạn hạ màn ở đâu. Mà là, trong những năm tháng câu chuyện xảy ra, các bạn đối xử như thế nào với đối phương.

Bởi vì khi con người bước đến ngưỡng tuổi già, nhớ về ngày xưa, chỉ có tình cảm sâu đậm chân thành giao phó mới là đáng quý nhất, cũng khó để quên nhất.” (*)

Nhiều khi, tôi cũng phải thật lòng đồng tình với anh người yêu của Nhị Hy, rằng cô có một tâm hồn già dặn hơn tuổi thật rất nhiều, giống như đã bước qua ngưỡng cửa 30 dù mới 25 tuổi. Cô tự nhận bản thân không giỏi viết văn, nhưng đối với tôi mà nói, những lời văn đầy phóng khoáng, đơn giản mà cuốn hút của cô đều thấm đậm ý nghĩa sâu sắc, cũng đem lại một cảm giác bình yên, quen thuộc.

Vậy nên, có thể nói, “Rồi Cũng Phải Quen Với Sự Cô Đơn” là một trong những tác phẩm tôi ưng ý nhất với tư cách là một độc giả. Tôi hi vọng, tất cả chúng ta đều có thể vui vẻ thưởng thức cuốn sách này!

vn2

vn2

vn1

vn1

knk20

knk20

360 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1