[ĐOẢN NGẮN] Tôi đã yêu một thiên thần có gì sai

  • “Có phải thần tiên đều rất giàu? “
  • “Đến hỏi Phong Di đi. “
  • “Có phải thần tiên đều là bộ dáng ôn hoà thanh nhã? “
  • “Đến hỏi Phong Di đi. “
  • “Ồ, vậy thần tiên sẽ có lúc ngốc nghếch yêu sâu đậm một người chứ? “
  • “Ngươi vẫn là, cứ đến hỏi Phong Di đi. “

Gần đây trên thiên đình đều lan truyền một tin tức chấn động, Phong Di độc mồm độc miệng biết yêu rồi. Nàng ta phi thăng không lâu, nhưng mà trong vòng 36 thiên cung, 72 bảo điện không nơi nào chưa đắc tội qua, kẻ thù phân chia rải rác khắp nơi.

Gần đây trên thiên đình đều lan truyền một tin tức chấn động, Phong Di độc mồm độc miệng biết yêu rồi. Nàng ta phi thăng không lâu, nhưng mà trong vòng 36 thiên cung, 72 bảo điện không nơi nào chưa đắc tội qua, kẻ thù phân chia rải rác khắp nơi.

Đoản ngắn: Yêu một thiên thần

Thanh xuân là gì Là tất cả những gì đã cho anh

Thanh xuân là gì Là tất cả những gì đã cho anh

Tác giả: Hồng Trang

Yêu anh và chỉ yêu anh

Yêu anh và chỉ yêu anh

Thể loại: Ngược tâm

Lịch lãm thế là cùng

Lịch lãm thế là cùng

Phong Di cũng rầu rĩ lắm, nàng ngồi vắt vẻo trên cây đào tiên mới trồng, miệng ngậm một nhành cỏ hình dáng na ná cỏ đuôi chó.

Cái cây đào này lại là một sự kiện chấn động khác nữa, lúc đó Phong Di rảnh rỗi cùng Tề thiên đại thánh thưởng thức tiên tửu, ai mà biết cái kẻ toàn thân lông lá từng vang danh đại náo thiên cung này tửu lượng lại kém như vậy! Nàng nhạt miệng nói muốn ăn đào tiên, tên khốn ấy nghĩ là làm, liền đi trộm về cho nàng trồng.

Ừm… còn kết quả… không muốn nhắc đến nữa.

Phong Di từ trên cao lãnh đạm nhìn xuống, nam nhân kia đang tròn mắt từ dưới gốc cây nhón chân lên, chăm chú theo dõi từng cử động của nàng.

Hắn ta ngũ quan tuấn lãng, mày kiếm mắt phượng, môi bạc mỏng nhạt. Thiên đình toàn nam thanh nữ tú, nhìn nhiều đương nhiên sẽ quen. Nhưng mà tên này không như vậy, Phong Di không biết bao nhiêu lần thất thần bởi khuôn mặt đó rồi.

Vừa liếc thấy hắn, cái rầu rĩ lại tăng lên gấp bội. Phong Di nghèo, cái này là sự thật không thể chối bỏ. Nàng đau đớn thở dài một tiếng. Nhưng mà đã nghèo, còn phải bao nuôi nam nhân, cái nghèo còn thêm cái dại.

Tên này, là nàng xuống nhân gian vô tình ‘lượm’ được. Lúc Phong Di đem hắn về, chỉ đơn giản là mang một thanh kiếm cũ kĩ từ nhân gian lên mà thôi.

Trong lúc uống rượu với Tề thiên đại thánh, nàng dắt kiếm bên hông, tiên tửu vô tình rơi xuống, ánh sáng chói mắt bỗng dưng xuất hiện.

Sau đó là cảnh tượng khiến Tề thiên đại thánh ngây ra như phỗng, rồi bán mạng co cẳng chạy điên cuồng. Nam nhân toàn thân da dẻ mịn màng trắng muốt, trần trụi ngồi trên đùi Phong Di, hắn thoạt đầu ngơ ngác nghe tiếng hít thở của tên say rượu Tề thiên đại thánh, sau đó quay đầu, cười ngốc gọi Phong Di.

Gọi…

“Mẫu thân! “

Đủ kinh thiên động địa chưa?

Cái thân hình cường tráng như nam nhân 20 tuổi ở nhân gian kia, tâm hồn lại đơn thuần ngây thơ như 5, 6 tuổi vậy.

Giết không được, bỏ không đành, vứt không nỡ, Phong Di buộc phải cắn răng bóp bụng nuôi hắn.

Thật ra, đa số thần tiên sẽ không nghèo, ít nhất là không đạt đến phong phạm nghèo của Phong Di. Nhưng mà nàng trên triều thân cô thế cô, kẻ thù lại đông đúc, thậm chí nhiều kẻ Phong Di còn quên mất cả tên. Trước mặt thượng đế, kẻ này thêm một câu, kẻ kia bớt một câu, bổng lộc của Phong Di cứ thế bốc hơi.

Rầu a rầu~

Có điều, nhiều năm đơn độc như vậy. Bỗng nhiên có một người xuất hiện bên cạnh, dù rằng chỉ là một kiếm linh tầm thường cũng không tồi.

Phong Di nhẹ nhàng nhón gót chân, đáp xuống một đám mây mềm mại, nhảy nhót cùng hắn rời đi.

“À ngươi chưa có tên đúng không nhỉ? “

“Ta là Phong Gia Di, là nữ thần gió. Vậy gọi ngươi là Phong Hiên, được không? “

Phong Hiên gật gật đầu.

Chúng thần tiên: Tiêu rồi, trực tiếp lấy họ của mình cho người ta dùng luôn rồi!!

Nguyệt lão: Tơ hồng sỉ lẻ~

[…………]

  • “Phong Hiên đâu? “
  • “Phong thần, tên kiếm linh đó của ngươi ta rất thích, không thể nể mặt tặng cho ta sao? “

Phong Di bình tĩnh nâng khoé môi, ngoài cười mà trong không cười trừng mắt nhìn nàng ta. Dám nhân lúc Phong Di đi thượng triều, bắt người của nàng?

Coi thường nàng sao? Phong Di không phải tự nhiên mà có nhiều kẻ thù như vậy đâu.

“Cửu công chúa, không phải ngươi có hôn ước với Điện Lang sao? Muốn hồng hạnh vượt tường? Nếu là nữ tử bình thường dưới nhân gian, e là đã bị phu quân không thèm đóng gói gửi trở về, phụ mẫu đánh gãy chân, bỏ trôi sông rồi. Thế nào? Cửu công chúa muốn nằm gai nếm mật, thử tư vị của nữ tử nhan gian??! “

“Ngươi!! “

Cuối cùng, Phong Di cứu được người từ thủy lao. Toàn thân hắn bị xiềng xích, còn có dấu vết chịu qua đòn roi. Nước đã dâng đến đỉnh đầu, Phong Di đến, hắn đang điên cuồng giãy giụa.

Không đến kịp, ngươi sẽ thế nào đây?

Phong Di ôm người vào lòng, rũ mi mắt. Lồng ngực quặn thắt, từng cơn co rút.

[…………]

Thiên đình gần đây lại thêm một đợt chấn động, đợt sau càng bùng nổ hơn đợt trước.

“Nữ thần Phong Di đột nhiên mất đi kiếm linh, nàng đến tìm cửu công chúa, vu oan nàng ấy lén lút trộm kiếm linh của mình. To gan lắm đúng không? “

“Sau đó thiên đế nổi trận lôi đình, rút ra thần kiếm, suýt nữa giết chết tươi nàng ta. “

“Thanh thần kiếm đó, nghe nói là mất tích hơn 9000 năm rồi, thiên đế cũng là mới tìm về thôi. “

Chúng thần tiên kẻ âm thầm vui mừng, kẻ tỏ ra kinh ngạc, kẻ lại thương xót.

Tề thiên đại thánh đem rất nhiều tiên tửu tới, chất muốn chật cái điện quèn nghèo túng của Phong Di. Nhưng nàng chỉ nằm lì trên giường, không nói năng gì.

Toàn thân Phong Di toàn là vết thương, không hề chảy máu, nhưng đau đớn như róc da xẻo thịt. Nàng chỉ nằm đó, im lặng siết chặt tay, ngắm nghiền mắt lại.

Hân quên đi nàng rồi… Nam nhân từng ôm eo nàng làm nũng, từng vụng về theo sát bước chân nàng. Bây giờ không còn là kiếm linh kia nữa. Linh thức hắn thức tỉnh, quên hết mọi thứ trước đây.

Hôm ấy, trên đại điện rộng lớn, Phong Di điên cuồng lao về phía thần kiếm vừa hiện ra, bị kiếm khí hung tàn của thần kiếm thượng cổ tổn thương. Nàng giống như bị kích động, vẫn cố chấp lao đến, mặc kệ thân thể sắp biến thành bột mịn.

Nàng gần như tê tâm liệt phế mà gào lên…

“Phong Hiên!!!! “

Nhưng mà, đáp lại Phong Di, là ánh nhìn lạnh nhạt, là sát khí nồng đậm.

“Ngộ Không, ngươi nói xem, ta đi đâu đòi lại Phong Hiên bây giờ? ‘Phong Hiên của ta’ ấy? Không phải thần kiếm lạnh lẽo kia đâu… “

Phong Di mở mắt, chậm rãi quay đầu, nhìn con khỉ đang ôm tiên tửu thèm thuồng kia, vừa rơi nước mắt vừa cười hỏi.

#Điềm

Phong Di: nữ thần của gió, hiệu là Phong Gia Di. (Trên mạng có tư liệu)

Phong Di là đại diện cho những người trái với luân lí thường tình. Thần tiên giàu, nàng lại nghèo. Thần tiên bộ dạng tao nhã đẹp đẽ, nàng lại độc mồm độc miệng, hành động chẳng kiêng dè cũng không cẩn trọng. Nàng khác biệt, cho nên cả thiên đình đều dùng loại ánh mắt khinh miệt để nhìn nàng. Giống như một loại thiên tính của con người vậy. Cũng giống như một kiểu định kiến, người khác biệt, vĩnh viễn là kẻ lạc loài, thậm chí không tìm được thuộc về chính bản thân mình.

Điềm

Phong Di: nữ thần của gió, hiệu là Phong Gia Di. (Trên mạng có tư liệu)

Phong Di là đại diện cho những người trái với luân lí thường tình. Thần tiên giàu, nàng lại nghèo. Thần tiên bộ dạng tao nhã đẹp đẽ, nàng lại độc mồm độc miệng, hành động chẳng kiêng dè cũng không cẩn trọng. Nàng khác biệt, cho nên cả thiên đình đều dùng loại ánh mắt khinh miệt để nhìn nàng. Giống như một loại thiên tính của con người vậy. Cũng giống như một kiểu định kiến, người khác biệt, vĩnh viễn là kẻ lạc loài, thậm chí không tìm được thuộc về chính bản thân mình.

52 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá