[Đoản ngắn] Thanh xuấn vốn dĩ là để bỏ lỡ

#Bạn_cùng_bàn

Cô với hắn là bạn cùng bàn, nhưng trước giờ hai người chưa từng mở miệng nói với nhau câu nào.

Một lần, cô bạn bàn trên quay xuống hỏi hắn :

  • “ Tuấn. Có thể cho tớ mượn cái thước được không? “

“…”

Hắn im lặng không nói gì, cô bạn bàn trên lúng túng không biết hắn cho mượn hay không, mãi vẫn chẳng thấy hắn có động tĩnh gì, cậu ấy đành phải quay lên.

Tôi cảm thấy bất mãn cho người ta, lấy trong hộp bút ra một cái bút và bảo :

  • “ Dùng tạm thước tớ nhé! “

Cậu ấy ngoảnh lại cầm cái thước rồi cười : “ Cảm ơn cậu nhé! “

Tôi gật đầu, lập tức quay sang trách nắng hắn.

  • “ Sao cậu không cho người ta mượn đồ? “

“…” Hắn im lặng.

  • “ Sao cậu không trả lời tớ? “
  • “…” Hắn vẫn im lặng.

Cô tức giận, hướng mặt về phía khác làm bộ giận giữ. Miệng lẩm bẩm “ Ngồi cùng bàn với cậu 5 năm, cậu chưa từng trả lời tớ bất cứ câu nào. Có phải cậu ghét tớ không? “

Hắn lẳng lặng nhìn cô. Không phải là hắn không muốn nói, mà là hắn không biết nói ra sao.

Năm ấy, cô mới học lớp 9!

[…]

Thời gian trôi qua thật nhanh, thoắt cái chúng tôi đã cuối cấp 3. Vẫn như vậy, hắn không bao giờ mở miệng nói với tôi một câu nào.

Chiều tàn, lớp tôi tổ chức liên quan tạm biệt nhau, cũng nhân cơ hội tỏ tình.

Tôi cũng vậy, tôi thích hắn, thích từ rất lâu rồi nhưng ngại mở lời… nhỡ hắn không đồng ta thì sao?

Cuối buổi, ánh chiều tàn rọi trên gương mặt hai chúng tôi. Tôi bước đến trước mắt hắn mỉm cười và nói :

  • “ Tuấn. Tớ thích cậu, thích cậu rất lâu rồi nhưng không dám mở lời. Tớ biết bây giờ không nói thì sau này sẽ không có cơ hội, cậu có thích tớ không? “

Đoản: Thanh xuân vốn dĩ là để bỏ lỡ

Truyện tự sáng tác 1

Truyện tự sáng tác 1

Tác giả: TONAA

Truyện tự sáng tác 2

Truyện tự sáng tác 2

Thể loại: Đoản ngôn tình

Truyện tự sáng tác 3Truyện tự sáng tác 3

Hắn nhìn tôi một hồi lâu, không nói gì.

Tôi mỉm cười, trên nụ cười có chút lạnh ngắt và chua chát.

  • “ Không sao đâu, tớ biết trước kết quả rằng sẽ như vậy. Cậu không cần nói gì, tớ hiểu mà! “

Cô lại nói tiếp.

  • “ Bây giờ cũng trễ rồi, tớ phải về sớm. Tạm biệt nhé! “

Hắn không nói gì, chỉ gật đầu kẽ.

Cô bước đi trên đôi chân nặng trĩu, nếu như hắn mở miệng nói một câu nào đó có phải cô không còn sức mà ngã không? Khoé mắt cô không kìm được mà tuôn ra, từng giọt từng giọt lăn dài trên gò má.

Hắn đứng đó nhìn bóng đang cô khuất dần, trên miệng mấp máy một chút, chỉ vỏn vẹn 4 chữ : “ Tôi cũng thích cậu! “

Thanh xuân là để bỏ lỡ, không phải sao? Tớ tin rằng, một dịp nào đó sẽ được gặp cậu!

#Đoản khác

Năm tôi lên 5, tôi sinh nhật cùng với ngày em gái tôi chào đời.

Vì nhà tôi cũng khá giả nên tổ chức bữa tiếc khá hoành tráng.

Nhưng mọi người đều không ai quan tâm đến tôi, bọn họ chỉ vây quanh Tiểu Lệ – đứa em gái mới chào đời của tôi để trao quà cáp. Tôi cũng có quà sinh nhật, có điều quà của tôi khá rẻ tiền, gói giấy qua loa, dường như người tặng không muốn tặng tôi chút nào.

Họ tặng em gái tôi trang sức, vải lụa, quần áo đắt tiền, nâng niu em gái tôi như công chúa thực thụ.

Có một người phụ nữ trong đám đông ấy tặng em gái tôi một hộp trang sức đắt tiền, vui vẻ bế em gái tôi vào lòng, không hiểu là vô tình hay cố ý, cô ta bất chợt hướng về phía tôi mà nói với giọng cợt nhả :

  • “Tiểu Lệ sinh ra rồi, chắc Tiểu Nghi bị bỏ ra rìa thôi. Chuẩn bị nhiều đồ đắt tiền cho Tiểu Lệ thế này cơ mà”

  • “Không phải, cháu và Tiểu Lệ đều là công chúa của bố mẹ cháu, không có ai bị ra rìa hết. Cô nói linh tinh !”

Tôi không kìm được và hét lớn, trong lòng tôi lúc ấy rối loạn vô cùng.

Tôi sẽ bị ra rìa ư ?

Giọt nước mắt tôi bắt đầu rơi tí tách xuống. Mẹ tôi tiến lại tức giận kéo tay tôi ra ngoài hội trường. Bà bóp chặt lấy cổ tay tôi khiến tôi đau đớn.

“Tao nói với mày bao nhiêu lần là không được cư xử hỗn láo thế rồi ? Mày không biết phân biệt đùa với thật à ?”

Tôi im lặng.

  • “Đừng làm tao mất mặt trước mặt mọi người. Hôm nay Tiểu Lệ mới là tâm điểm của sự chú ý, không phải mày. Mày đứng phạt ngoài này cho tao”

Mẹ tôi hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi. Trời hôm nay đen kịt, sấm chớp đùng đùng, vài phút sau quả nhiên cơn mưa to kéo đến.

Tôi đứng dưới mưa, ôm lấy thân mình vì lạnh.

Tôi cắn răng chịu đựng nhìn cảnh chiếc bánh sinh nhật được thổi nến, được cắt.

Nhưng người đó không phải là tôi…

Bữa tiệc sinh nhật năm ấy chỉ có tôi, cơn mưa lạnh lẽo và cô đơn…

Năm tôi 25 tuổi, tôi ra mắt bạn trai với gia đình.

Tôi cứ tưởng mọi chuyện sẽ tốt đẹp lắm vì bố mẹ tôi đều đồng ý.

Nhưng không,

Bạn trai tôi bị em gái tôi thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên bởi vẻ ngoài xinh đẹp, thuần khiết.

Ngay sau đó anh ta liền chia tay tôi, tìm mọi cách tán tỉnh, theo đuổi em gái tôi.

Cái ngày chia tay ấy đột nhiên làm tôi càng thêm hận thù em gái tôi hơn.

Tiểu Lệ khi chinh phục được bạn trai tôi có lần liền ném hết đống quà của anh ta từng tặng tôi vào thùng rác, khinh bỉ nói :

“Bất kì thứ gì của chị, cũng phải thuộc về tôi. Đồ dơ bẩn như chị đừng hòng cố tìm cách vượt qua được tôi, vô ích thôi !”

Mấy ngày sau đó, tôi được nhận việc vào vị trí thư kí cho anh – vị chủ tịch hoàn hảo từ ngoại hình lẫn gia thế trong truyền thuyết. Anh biết hoàn cảnh của tôi, vì vậy anh luôn tỏ ra quan tâm, yêu thương tôi hơn cả mối quan hệ nhân viên – sếp. Đó giống như là tình cảm bạn trai dành cho bạn gái vậy. Đôi lúc tôi thấy hơn kì lạ !

Tiểu Lệ biết chuyện đó nhất không buông tha, nó theo đuổi anh từ lâu rồi. Thậm chí nó bỏ cả bạn trai cũ của tôi để theo đuổi anh.

Nó liền lập mưu quan hệ với một người đàn ông lạ khiến có thai, đắc ý chạy ngay đến phòng làm việc của tôi làm loạn nói rằng tôi gài bẫy nó khiến bao người xì xào bàn tán :

“Là chính chị. Chị hận em nên mới làm vậy phải không ? Hóa ra bấy lâu nay chị muốn trả thù em, em đâu có đối xử tệ bạc với chị. Chị khiến em có thai, mất đi sự trong trắng, chị vui chưa ?”

Tôi định đứng lên phản bác thì ngay lập tức anh bước vào, ném thẳng đống ảnh đầy cảnh ân ái vào mặt nó, bước lại ôm lấy eo tôi, hỏi nhỏ :

“Em không sao chứ ?”

Tôi đờ người ra một lúc mới định hình được, lúng túng nói :

“Không…không sao”

Anh siết eo tôi chặt hơn khiến tôi gần như nằm hoàn toàn trong lòng anh. Tiểu Lệ sắc mặt trắng bệch, ôm bụng quỳ rập xuống sàn. Anh nhếch môi nhìn nó rồi lại quay lại nhìn tôi, lãnh đạm nói :

“Kẻ chọn đại một thằng đàn ông xong rủ nhau lên giường để đổ tội cho người khác thì nên gọi là gì nhỉ ? Đứa con của cô với thằng đàn ông khác cô không có quyền đến đổ lỗi cho vợ, vợ tôi không phải người tạo ra đứa bé. Còn nữa, cô ấy chỉ tạo em bé với mình tôi thôi !”

Chờ chút…hình như có cái gì đó sai sai ?

#Còn

112 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1