[Đoản ngắn] Cô phải sống cả đời để trả nợ cho cô ấy!

  • bởi
  • ” Tại sao người chết không phải là cô? “
  • ” Bởi vì cậu ấy muốn cứu em “
  • ” Thế tại sao Hàn nhi nhất định muốn cô được sống? “
  • ” Bởi vì anh đã thay lòng rồi “

[…]

  • ” Anh sẽ cưới em chứ? “
  • ” Phải rồi, chúng ta cùng sẽ có một mái ấm nhỏ. Chỉ em và anh “

Chỉ em và anh… Em và anh… mà thôi

Trước mắt Tô Nhược Vũ dần nhòe đi, cô không còn nhìn thấy rõ hình bóng chàng trai năm đó nữa rồi

[…]

  • ” Tại sao lại đối tốt với em? “
  • ” Bởi vì Hàn nhi mong muốn tôi sẽ làm như vậy “
  • ” Thế tại sao lại cho em đặc quyền của một người vợ? “

Đoản ngắn: Phải sống cả đời để trả nợ

Câu chuyện thanh mai trúc mã

Câu chuyện thanh mai trúc mã

Thể loại: Ngôn tình

Các người đều muốn cướp con của tôi đi

Các người đều muốn cướp con của tôi đi

Tác giả: Hồng Trang

Anh thích em không

Anh thích em không

Tô Nhược Vũ khẽ đưa tay xoa bụng, một giọt nước mắt theo khóe mi đáp xuống nơi sinh linh nhỏ bé đang dần hình thành

Kỷ Viện Huân cười nhạt, hắn bước đến bên tủ sách lấy ra một xấp ảnh ném đến trước mặt cô

Người con gái trong ảnh cười rất tươi, cũng rất đẹp. Chững lại hình như gương mặt lạnh lùng của người đàn ông cũng vương chút ý cưng chiều nơi đuôi mắt

Cô loạng choạng lùi về sau vài bước, cố gắng hết sức dùng tay ôm lấy đầu lắc thật mạnh

  • ” Kỷ Viện Huân… Xin anh đừng nhắc nữa… “

Tô Nhược Vũ càng lùi lại bao nhiêu, hắn lại càng cố tình tiến tới. Bàn tay ấm nóng đặt trên mái tóc nâu đỏ, cất giọng trầm trầm

  • ” Tô Nhược Vũ, cô nhất định phải sống thay cho cô ấy… Dùng cả đời để đền mạng cho cô ấy “

Người con gái vô lực ngã xuống, cô cười như điên dại ra sức cấu xé mấy tấm ảnh đến nhàu nát. Đến cuối lại ôm nó vào lòng tự thủ thỉ một mình

  • ” Nghiễm Hàn… cậu đau lắm đúng không? “

“…”

  • ” Mình xin lỗi, hay mình đền mạng cho cậu… Trở về đi có được không? “
  • ” Đủ rồi “

Bỗng dưng Kỷ Viện Huân gầm lên giận dữ, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ. Giống như con thú hoang bị tổn thương lại càng giống như đứa trẻ nhỏ cố gắng giữ chặt lấy thứ quan trọng

Chát…

Một bên má bỏng rát đánh thức Tô Nhược Vũ, cô sợ hãi muốn đứng dậy bỏ trốn lại bị một lực kéo giữ chặt lại

Cả cơ thể yếu đuối run rẩy, chiếc váy mỏng không che được những dấu tích hoang dại. Lộ liễu phô bày lại giống như thu hút người nhìn

Không chỉ có dấu hôn, khắp người Tô Nhược Vũ còn loang lổ những vết bầm tím. Sẹo mới chồng chất sẹo cũ, trông rất ghê rợn

Tầm mắt Kỷ Viện Huân lại càng tối hơn, hắn dùng tay bóp chặt cổ cô nhấc lên, âm điệu thở ra bằng mũi cực kì lạnh

  • ” Cô đến giờ chắc đã quên tại sao hôm đó cô ấy lại chết đúng không? “

Cô nhớ chứ? Tất nhiên là phải nhớ, đó là ngày cô mất đi người bạn thân thiết nhất mà, sao lại không nhớ?

Hình ảnh quá khứ lũ lượt tràn về, có hạnh phúc có đau khổ, có cười chê có khinh bỉ. Tất cả đều xoay quanh một người, năm đó trái ngọt tình yêu bắt đầu nảy nở mở ra bao nhiêu đau đớn

Tô Nhược Vũ và Kỷ Viện Huân năm đó chính là cặp đôi nam nữ thần của trường, hai người từng ước hẹn và từng cùng nhau đi đến hết đại học. Đoạn tình cảm này cả đời vẫn chôn sâu trong lòng cô

Nhưng đến khi tai nạn xảy ra, Kỷ Viện Huân mất trí nhớ quay sang theo đuổi bạn thân của Tô Nhược Vũ. Nghiễm Hàn bỗng nhiên trở thành bông hoa hồng trong lòng cậu thiếu gia mới lớn này

Cô quyết định vẫn chờ đợi đến khi hắn nhớ ra tất cả nhưng không ngờ chờ đợi… lại là chờ đợi một đời, cho đến khi hai người kia kết hôn

Ảnh cưới đã chụp, thiệp mời đã gửi, nhà hàng đã đặt, vậy mà cô dâu lại bất ngờ chết ngay trong ngày vui hai họ

Chuyến xe rước dâu chở Tô Nhược Vũ và Nghiễm Hàn bất ngờ đâm xuống vực, cô ấy vì muốn che chở cho cô mà bị cây lớn đập vào đầu

Lễ cưới vẫn tiếp tục chỉ là cô dâu được thay thế, không ai biết cả. Cô vẫn nhớ hôm kết hôn Kỷ Viện Huân cười rất nhiều, hắn cũng uống rất nhiều rượu

Hắn bảo hắn rất yêu vợ mình… rất rất yêu. Một Kỷ Viện Huân đứng trước thánh đường mà hùng hồn tuyên bố

Đời này con sẽ chỉ yêu một mình cô ấy

Cô ấy… là Nghiễm Hàn

Hắn sẽ chẳng bao giờ nhớ ra ai nữa cả, Tô Nhược Vũ cũng sẽ không. Đám cưới kết thúc chính là mở đầu chuỗi ngày đau khổ của cô

  • ” Cô phải sống để đền mạng thay cô ấy “

“…”

  • ” Tại sao lúc đó người chết không phải là cô? “
  • ” Bởi vì cô ấy muốn cứu em “
  • ” Vậy tại sao lúc đó rất nguy hiểm Hàn nhi vẫn chấp nhận dùng thân để đỡ cây cho cô? “
  • ” Bởi vì anh thay lòng rồi “

Thậm chí lúc đó Tô Nhược Vũ đã muốn hét lên rằng

  • ” Anh rốt cuộc không nhớ ra em nữa sao? Em thật sự đã chờ rất… rất lâu rồi “

Thật ra ngay từ lúc bắt đầu, Nghiễm Hàn đã biết mối quan hệ của cô và Kỷ Viện Huân nhưng cô ấy vẫn muốn tiếp tục níu giữ người đàn ông này

Bởi vì hắn quá xuất sắc, vì hắn quá tài giỏi. Hơn hết nữa, cô ấy đã thực sự rung động rồi

Suy cho cùng người tính vẫn không bằng trời tính, hôm xảy ra tai nạn Nghiễm Hàn trước lúc mất hết ý thức đã cầu xin Tô Nhược Vũ một điều

  • ” Vũ Vũ… mình yêu anh ấy mất rồi. Thật xin lỗi… xin lỗi cậu, coi như mình dùng cái mạng này để đổi lấy chút hèn mọn bên cạnh Viện Huân trước đây được không? “

“…”

  • ” Coi như Nghiễm Hàn này đi trước hai người một bước, trả anh ấy lại cho cậu… Đoạn tình cảm trước đây cứ coi như là một hồi ức nhé… Nói… với… Viện Huân… rằng… mình yêu anh ấy rất… rất… nhiều…. “

[…]

Hồi ức tan biến, Tô Nhược Vũ vô lực đối diện với thực tại. Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông vẫn chăm chăm nhìn vào cô

Giống như hàng vạn mũi tên đâm lên da thịt vậy… rất đau đớn nhưng cũng rất… đáng đời

Thiên thần nhỏ gãy cánh rồi, sẽ không đủ sức để bay nữa. Cô ấy sẽ phải chạy thật nhanh để bỏ trốn, dù cho chân của thần tiên sẽ không thể hoạt động lâu được

Chẳng thà nghĩ đến cách khác, nếu đã mệt tại sao không nghỉ ngơi. Lại phải cứ đuổi theo một thứ vô thực, chạy trốn đến thương tích đầy mình

Kỷ Viện Huân khẽ thả lỏng tay, người con gái khó khăn dán chặt lấy nền đất lạnh lẽo hô hấp dồn dập

Cơn đau nhức từ bụng truyền đến, đầu óc cô càng mơ hồ, hình như có thứ gì đó rất ấm cũng rất nóng đang chảy ra. Tô Nhược Vũ dường như cảm thấy nhịp thở của đứa bé, cô hoảng loạn lấy tay nhấn chặt bụng

  • ” Kỷ Viện Huân… Viện Huân…. đau… “

Người đàn ông tay xỏ túi quần, ung dung nhìn một màn tàn nhẫn trước mắt. Hắn cười nhạt rút điện thoại ra, lạnh lùng lên tiếng:

Mỗi chữ mỗi âm điệu đều như đẩy cô xuống địa ngục không đáy. Kỷ Viện Huân… rốt cuộc, anh có thể… vô tâm tới mức nào nữa?

Thật lạnh, bảo bối chắc con cũng giống mẹ đúng không? Chúng ta rồi… cũng… sẽ… bị chính… ba con… hại chết… mà thôi

Trước lúc mất hết ý thức, gương mặt lãnh cảm của Kỷ Viện Huân vẫn in đậm trong trí não của cô. Âm thanh của hắn hệt như ma quỷ dần nuốt trọn lấy cơ thể nhỏ bé

  • ” Cử bác sĩ đến Kỷ gia phá thai cho phu nhân. Cho dù đứa bé chết, cô ta vẫn phải sống để trả nợ “
44 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá